Lắm lúc cũng cần về đây để thật thà nhận một phút lòng đang buồn
Nỗi buồn tái phát
Buồn rất thật thà
Buồn rất bản năng
Những lúc không buồn trong thứ xúc cảm tổn thương ấy thường vì mình biết cách chống đỡ để sống sót chứ không vì mình đã giỏi tránh nó
Vì mình vẫn da thịt biết nắng biết mưa
Vẫn biết mình đàn bà
Vẫn biết đời này nhiều thứ trốn được chữ phiền chứ không xóa trắng được vết chạm của cõi nhân gian thường lệ
Buồn chứ
Buồn ở sâu
Bảo phù vân là lý trí thôi
Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2019
Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019
THẦM THÌ MÙA XUÂN
Một xứ vắng vẻ để về tựa lưng mà thiêm thiếp chìm vào lặng lễ là rất cần
Mùa xuân về, năm mới tới
Muốn thật tĩnh mà nghỉ ngơi trong tâm trí nhưng bề bộn xiết bao, cả những quặn lòng
Yêu thương xa xót, ghét hận đủ cả
Về đây để thực hiện quyền được buông xả sống với chính mình
Mùa xuân về rồi, mình ngại ngần nói ra ý nghĩ rằng mùa nào cũng vậy thôi giữa dòng đời
Nói ra được rồi cũng dịu hơn
Cuộc đời thực ra nhiều xót xa quá dẫu là xuân
Mùa xuân về, năm mới tới
Muốn thật tĩnh mà nghỉ ngơi trong tâm trí nhưng bề bộn xiết bao, cả những quặn lòng
Yêu thương xa xót, ghét hận đủ cả
Về đây để thực hiện quyền được buông xả sống với chính mình
Mùa xuân về rồi, mình ngại ngần nói ra ý nghĩ rằng mùa nào cũng vậy thôi giữa dòng đời
Nói ra được rồi cũng dịu hơn
Cuộc đời thực ra nhiều xót xa quá dẫu là xuân
Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018
CHÀO NHÉ THÓI QUEN TỪNG TRONG MÁU THỊT MÌNH
Hình như một thói quen vừa được gỡ khỏi mình
Nhẹ hay vỡ chưa thực tình định được
Đã trôi một cung đời không tẻ nhạt
Dù thói quen trồi sụt đến mỏi mòn
Hình như một thói quen vừa vào cõi vô hình
Vài tiếc nuối không nhiều dằn vặt nữa
Vài khoảnh khắc nắng sôi không còn trăn trở
Và không còn thấp thỏm những nhói đau
Một thói quen vừa tuột khỏi vai
Hoặc khỏi đáy tim mình, hình như thế
Một nỗi nhớ không còn làm tứa lệ
Mình mạnh mẽ hơn rồi
Hoặc đã được buông tha
Một cung đời đẹp thế đã trôi qua
Không mắc nữa những lắt lay còn mất
Mình cùng sắp trôi về miền thinh lặng
Xếp ngàn hương vào một cõi an bình
Một thói quen đã qua buổi hữu hình
Có thể thế bởi không còn vui được
Đã quá rồi thời khắc mình tha thiết
Đã ngân xong một cung bậc xót xa
Hình như mình vừa thả một cánh hoa
Trả phía sóng dào dạt xuôi quán tính
Nhẹ hay vỡ chưa thể nào phân định
Nhưng mình mạnh mẽ hơn, mình thư thái được rồi
Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018
NÓNG LẠNH THẾ MÀ HÓA THÀNH HƯ ẢO
Chuyện đời có khi như lửa
Bùng thiêu đau đớn tâm can
Lại khiến lòng thành băng đá
Buốt tê nhìn cõi nhân gian
Trân trân thân mình trong lửa
Đá lạnh giữa lòng bỏng sâu
Ờ mà qua dăm ngày tháng
Lửa tàn, băng tán, nhạt đau
Kiếp nào chẳng biết ví đâu
Bận kiếp này tìm an lạc
Thân tâm chạm nóng chạm rét
Nín mình mà giá băng tan
Chỉ nín thôi mà hóa được
Kể cũng được nhàn thân ta
Ờ làm biếng xô với đẩy
Nắng mưa gieo một hòa ca
P/s: Hoa dại trong vườn ngoại. Hái vào cắm ở hiên nhà lấy thơm.
Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018
NỐT TRẦM DÌU DẶT
Sau đỉnh sóng khép lòng lắng lại
Ký ức mở kho xếp những ngấn vui vào
Khe khẽ thở một nhịp đi dìu dặt
Phút phai phôi đắng đót, chắt ngọt ngào
Trên đỉnh sóng đã tận cùng phiêu lãng
Chạm bình an nơi ngấn nước lặng trào
Cung ngân vuốt một tùy trôi thư thái
Thả mình vào nhè nhẹ lao xao
Sau đỉnh sóng tự lắng mình ngồi lại
Biết an nhiên theo ấy chợt lan về
Ba Vì 10/2018
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




