Hiển thị các bài đăng có nhãn tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

MỘT NGÀY DÀI TRONG KIẾP NÀY

Ngày dài vì nhiều sự, nhiều chặng.

1.
Ngày dài dù hai mẹ con ngủ nướng đến gần trưa mới dậy.


Giấc mơ đêm có chút hoang hoải, chút hoảng hốt dư âm, chút mơ hồ đàng điếm... làm dậy muộn.

Đến nỗi bọng đái của con trai suýt tràn bờ. Nó kịp chỉ vào cái chai Lavie ''chuyên dụng'' - WC di động. Mẹ cuống cuồng đón dòng nước ấm vào trúng miệng chai mà cảm giác hú vía đuổi bạt cơn ngái ngủ đi tận đẩu đâu.

2.
Bữa sáng mới trôi nửa tiếng thì ra phố off lẩu bữa trưa.

Quên quên thói quen off. Hơn tháng mê mết trong túi bụi âu lo, vận hạn, hoảng hốt rồi những phút sống không giống mình, không hé lộ bao giờ... đã làm mình như dạt đi xa lắm...

Mình sống như mình mới chưa xa mà thấy lạ hoắc. Cảm giác trơ thay cho cảm giác tê dại. Mình biết rồi, có những thứ tưởng thế mà không thế... Cứ quăng mình vào mà thử, hoá ra độc dược cũng cần để tái tê đi, để trơ lì mà lại đủ nhận ra ta là người trong bể hỉ nộ ái ố.

Sửa đồ, mua mới giày, áo cho hai An lớn vọt về thể xác sau mấy tháng. Tấn tiền. Tiền như lá tre rơi... Xạc xào tiếng tiền hun hút cuốn đi trong một ngày chớm đông gió hanh thốc nẻ da và nắng xé toạc kẽ nẻ ấy...

3.
Nhà nội. Lâu lắm rồi mới cơm nước. Lâu lắm rồi mới nói cười.

Ừ, chả có lúc nào mà nghĩ. Có sao thì sao... Để sự tự xoay chứ không còn sức mà vận.

Anh trai cười ánh lên niềm vui như kiểu vượt qua sự xa xôi trắc trở nào giữa lòng người. Mình hiểu. Được vậy có lẽ tốt thôi. Anh ấy cũng không chịu được những vô nghĩa chuyện nhà cửa anh em, phải hoá giải như nhu cầu tất yếu sau giông gió ư. Cũng được...

Mình đã đủ mệt để mặc dòng trôi. Đã qua cả những phút thảng thốt buồn vì ''có nhẽ nào trồng mía hoá lau'' chỉ vì những cơn gió chướng.

Lặng im như thể không còn đợi chi. Cười như thể sau nụ cười không phải những gợn lòng không muốn nghĩ. Tình đời mà hóa giải được như mình cảm nhận thì quả là lại thêm một sự có đầu có đuôi.

4.
Chồng trực đêm. Con gái ngủ buồng trong. Con trai không có ba ở nhà để dọa giận ba ngủ với mẹ, dỗi mẹ ngủ với ba. Tức là nằm cạnh ai ấy.

Sáng mai chồng sẽ về sớm. Cảm tưởng gắng qua cơn mơ đêm nay mai mở mắt ra là chồng đã về cạnh thật dễ chịu.

Chồng sẽ chế giễu nửa thật nửa đuà mấy mẹ con ngủ nướng hư thân. Chồng sẽ bĩu môi vì '' trông con có một ngày vắng ba đã ra như thằng... hủi''. Quốc An quậy tanh bành. Tắm rửa rồi lại lăn lê nhem nhuốc chân tay, mặt mũi. Chả rửa nữa. Kệ chồng chê mẹ đoảng. Con ngủ thiêm thiếp rồi. Như con mèo hoang mới thuần hoá thật kìa.

5.
''Khói trời lộng lẫy'' của Nguyễn Ngọc Tư không dầy. Gặp trong liên hoan phim, em ấy mộc như cây cỏ lác giưã bưng. Tâm hồn tràn khói trời xứ Nam Bộ, lộng lẫy quá sau ngôn từ bình dị. Em ấy già hơn dung nhan bao tuổi?

Làm ta chợt lơ mơ mình trẻ hơn thực 5 tuổi hay già hơn thực nửa kiếp người... Đọc mà khói xông đầy mắt. Mắt mờ sương khói hay cay khói.

Lại muốn viết entry ''Không có thời gian'' - về sự không định nổi tháng năm, số má của kiếp mình.... Lười dậy laptop, viết ẻn bằng điện thoại muốn cứng ngón tay. Ngày dài quá trong kiếp này bề bộn đến bừa bãi.

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

NGÀY MƯA DẦM NÓI CHUYỆN NHỚ QUÊN

1.

Hà Nội mưa dầm. Đường xá lép nhép lớp bùn mỏng. Tóc ẩm. Áo ẩm. Đi ô thì làm bận tay hơi lãng phí. Bỏ ô thì ẩm bám theo hôi xì. Như thể vài ngày nữa thì Tết.

Tháng ngày trôi và màu xanh phai phôi. Vài lá bàng đỏ tía như cố chống trời. Chống chi trời? Trời vốn chả ra ông, chả ra bà, nay một cơn nắng, mai một cơn mưa, ngày kìa một cơn ẩm, ngày kĩa một thoáng gió lùa cho tê dại nhân gian... Trời như cơ chế thích quay thì quay. Người vin vào lá, lá vin vào đâu để chống? Vậy thì kệ nó... Bao giờ đến giới hạn thì chả còn biết gì nữa... Khỏi chống. Lá đỏ cứ đỏ cho hết mình hiến sắc lành, sắc ấm cho đời, cho ta, nệ chi trời già ẩm tính lá ơi.

Bỗng rảnh. Rảnh hay quên mất mình còn việc gì chưa làm? Bao giờ cho hết nợ trần gian. Quên được cũng là phúc lành một khắc. Thì viết. Viết cho mình vài chữ như ký hoạ ngày Hà Nội thoát mùa giông bão, vào mùa tự sự trầm đến chảy nước ra.

2.

Nói chuyện nhớ quên mà thấy đắng miệng như ngậm giọt dở dang kiếp người.

Hôm trước đọc cuốn "Nhật ký" của Nicholas Sparks. Một tình yêu lý tưởng và rất có thể có thực. Lần này thì mình tin vì nếu là cô ấy mình cũng làm như thế, lựa chọn và thả lòng mình như thế, phó thác cuộc đời vào ngả yêu thương. Tin, dù văn không khiến mình mê đi như vài tác phẩm khác.

Đáng nói là căn bệnh Alzheimer mà cô ấy mắc phải được mô tả khiến mình bỗng dưng mang ám ảnh trống rỗng. Căn bệnh quái ác "sa mạc hoá" trí nhớ. Trong truyện tác giả để tình yêu làm liều thuốc cứu rỗi, người đàn ông bằng những ấm áp yêu thương để giằng co với căn bệnh từng giây phút tỉnh táo của bạn đời, bạn tình. Nhưng đời thực thì không có thế đâu. Như thể từng phần của vỏ não bị là cho phẳng ra. Ký ức bị chùi dần đi... Cái chết khiếp đảm của cá nhân, nhân cách.

Trước kia có lúc mình rùng mình khi nghĩ chuyện bỗng dưng không biết chữ nữa. Thế thì đọc làm sao, sống làm sao, viết làm sao...

3.

Trời cũng khéo xếp. Đọc sách xong đôi ba ngày, mình nghe chuyện một chị cùng cơ quan lớn mắc Alzheimer mấy năm nay. Đang tuổi chín về trí tuệ khoa học, kiếm tiền ngon quá. Rồi dính bệnh.  Bao nhiêu chi tiết nghe kể về những quên lãng đến không còn có thể tự lo sinh hoạt tối thiểu của chị mà hãi hùng. Thà thiểu năng từ bé cho xong. Sống dở, chết dở.

Lạ là quên hết mọi thứ trên đời, kể cả chồng, con, tiền bạc, đường về nhà, giờ giấc... nhưng lại nhớ như in đường tới phòng làm việc của sếp cũ - người tình muộn mằn. Và anh ấy cũng cứ để chị ấy tới, ngồi đó. Chị ấy ngồi lặng yên ngày nọ qua ngày kia và anh thì làm việc. Mọi người xoay ra thừa nhận họ thực sự yêu nhau và đáng cảm thông chứ không phải tèm nhèm đời thường. Bằng chứng là dấu ấn mạnh mẽ nhường kia ở tâm trí người bệnh - ốc đảo xanh trên sa mạc.

Mình không ý kiến gì về vụ này. Chỉ ghi nhận thế thôi. Chuyện đời mà.

Nếu so sánh thế thì ai biết con mạnh hơn hay tình mạnh hơn. Đoán chứ lấy gì mà căn cứ. Nhân gian vui tính thật. Nếu bản năng khiến chị ấy thích ngồi co xó bếp hơn thì chắc chuyện tình công sở của chị ấy vẫn còn lâu mới được vẽ cái áo mới lung linh thế kia trong miệng thế gian.

Trời già còn vui tính hơn. Khéo bày quá nhiều nhiễu sự đấy.

Ẩm ướt quá. Cái gì cũng ẩm và dường như nặng hơn. Những nhớ quên bện vào nhau nặng trĩu mây trời...

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

... NHẤT TRẦN GIAN ???

Người nào xấu nhất thế gian?

Không hẳn là người có thân hình xấu, mặc quần áo xấu.

Người "tâm địa xấu lồi lên mắt, lên mặt" mới là người xấu. Nhà Chuồn thú thật là rất hãi hùng ám ảnh vì vài nhân vật thật có vẻ xấu tâm "lồi lên mắt, lên mặt" chuẩn khỏi chỉnh.

Người này lại hay mang kèm theo căn bệnh ác tính nhất trong lịch sử nhân loại là "tính ác".

Cuộc thi không dễ kiếm ra kẻ số một ngay đâu. 

Tất nhiên người xấu "lồi" ấy lại có thân hình xấu, mặc quần áo xấu thì sẽ lọt thẳng qua vòng sơ tuyển để dự hội thi "Xấu nhất trần gian".

Nhưng những kẻ siêu đẳng nhất thường ém kỹ căn bệnh "tính ác" và những thời khắc "lồi xấu" thường lại xen với phút giây nguỵ trang đường nét tô vẽ đẹp đẽ về lời nói, hành vi theo phương châm "mật ngọt làm ruồi chết tươi". 

Chúng chả bao giờ muốn bị đặt lên bàn ban giám khảo của cuộc lựa chọn này cả nên túm được để mổ xẻ là chuyện gian nan. Khéo nó còn tìm cách không những lọt vào ban giám khảo mà còn thành Chủ khảo để lũng đoạn ấy chứ.

An ủi một điều là đứa xấu cỡ đó thì không sớm thì muộn cũng có lúc lộ hàng. Chi bằng chúng ta cứ tỉnh táo mà làm ban giám khảo mọi lúc, mọi nơi. Đứa nào "lồi" ra lập tức bị tóm dính nhá.  Ai không tỉnh thì làm ruồi, ôi, khổ.

Băn khoăn hai điều:

1. Biết bao giờ mới có sản phẩm bình bầu "kẻ xấu nhất mọi thời đại" và các giải phụ mọi lĩnh vực kiểu chết danh như Sở Khanh, Tú Bà, Mã Giám Sinh...

2. Khi đã tìm ra kẻ để "gán giải" thì liệu gọi nó là gì đây vì các đại từ kiểu "người", "kẻ", "tên" đều có phần chỉ Người, mà nó thì đâu còn xứng làm người nữa. Ặc ặc ặc.

Trong lúc cuộc thi còn vất vả diễn ra, nhân thế cứ đành còn chịu những điều trời ơi đất hỡi, những tai hoạ do cái "xấu nhất trần gian"  và các ngôi vị {nhì, ba, tư, năm... n} tác quái.

Viết thế này chắc cũng "đụng chạm" lắm đây. Nhưng biết làm sao. Không thích bị đụng thì đừng làm điều ác tâm, ác tính từ nhỏ đến lớn. Hàhà.