Một xứ vắng vẻ để về tựa lưng mà thiêm thiếp chìm vào lặng lễ là rất cần
Mùa xuân về, năm mới tới
Muốn thật tĩnh mà nghỉ ngơi trong tâm trí nhưng bề bộn xiết bao, cả những quặn lòng
Yêu thương xa xót, ghét hận đủ cả
Về đây để thực hiện quyền được buông xả sống với chính mình
Mùa xuân về rồi, mình ngại ngần nói ra ý nghĩ rằng mùa nào cũng vậy thôi giữa dòng đời
Nói ra được rồi cũng dịu hơn
Cuộc đời thực ra nhiều xót xa quá dẫu là xuân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét