Lại phải mở ngoặc, tục chứ không bậy. Tục là văng từ lúc này lúc kia bị xem là không thanh , kể cả là mang ngữ nghĩa bậy, chứ không phải là (bậy) bạ chỗ nào, lúc nào cũng văng. Nhớ là chửi tục chứ không phải chửi bậy.
Lý do chửi, văng tục thì nhiều lắm. Thuận mồm đến mức bản năng. Vì văng cho... vui. Vì cần ra oai, cần chém gió, sành điệu. Vì cần hoà đồng vào nhóm nào đó. Vì cần phải xả ra kẻo nổ tung.
Cách văng có khi là gào vỡ trái đất, có khi lê thê rả rích bào mòn kẻ chịu đòn miệng, đôi phen như tiếng rú giật lên. Ấn tượng kinh nhất là rít một tiếng chửi qua kẽ răng - đấy mới kinh, mới đe doạ khủng khiếp...
Độ nhiều ít thì cũng quá đa dạng. Có người đời chỉ một lần văng ra miệng, số lần còn lại văng trong dạ, lầm bầm thì không đếm được. Chắc chắn là thế vì chả có ai chưa bao giờ văng thầm mà lại có lúc "xuất chúng" văng ra miệng được. Có người xưng xưng như cơm ăn, nước uống, chả bận tâm phán xét hay dở làm chi. Có người lại chỉ văng khi không thể kìm nổi, xem như bị đời xô đẩy đến chỗ mất đi tí lương thiện. Có người đúng là cả đời không nói tục, văng tục, nhưng họ chửi thanh mà tục thì lại đẳng trên tài mọi thứ tục kể trên. Cũng thừa nhận có người chả bao giờ văng tục, chửi tục nhưng nghe bảo họ có cách xì khói khác có khi còn hại hơn lời nói. Làm gì có ai thánh nhân từ bé xíu tới già được.
Nghĩ lan man nhảm nhí thế vì hôm qua nghe lỏm được một cách phân nhân gian thành các đẳng cấp chửi tục:
- Người trần tục: chửi vì phải chửi, kể cả chửi đổng lẫn chửi đích danh.
- Kẻ phàm phu: chửi bất chấp thời tiết, đối tượng, cảnh huống.
- Kẻ gớm ghê: năm thì mười hoạ mới rít một tiếng chửi mà làm xung quanh bạt vía.
- Kẻ thâm nho, nhọ đít: chả chửi bao giờ mà tiếng thanh gằn lên còn hiệu lực hơn lời tục nhất.
- Kẻ lấy tục làm vui: đổ tại đời đưa đẩy, lấy tục làm kế giao lưu, có thể nại cớ đi với ma mặc áo giấy.
- Kẻ nói tục mà thanh: Đại gia ngành chửi. Kẻ này thường là tâm thanh nhưng miệng tục. Có chửi cũng không tạo phản cảm.
- Bậc thiền nhân: từ khi quen chả nghe chửi bao giờ nhưng đời đã trải qua đủ đẳng, thuộc, hiểu vô khối "ý tục, ý thanh", giờ không còn xem chửi tục là thú vui, vũ khí đường đời.
Nghe thế, ghi thế. Tin là đời rộng bao la, chuyện lời tục còn là không thể bao quát hết đâu mà xếp. Nghe nói nhân gian còn có món gọi là "văn hoá chửi" cơ mà.
P/S: có lúc nghe ai đó được khen "nó chửi tục nhưng tốt", "nó tốt dù hay chửi tục". có lúc mình cũng chửi, nhưng may là còn kiềm chế được độ tục. kinh nỗi thời nay có rất nhiều thứ làm thiên hạ và cả mình ngứa lưỡi. mỗi lần thế lại nghĩ chuyện ra phố làm ngụm nước chấm ốc cho vị mắm, ớt, gừng xua đi chán chường nhân gian, đẩy khí tà buồn bực, khỏi phải chửi thì tốt. giờ đi kiếm đĩa ốc nhể cho dứt cơn nói mò đây. ai đi cùng không?
Hiển thị các bài đăng có nhãn văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011
Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010
MỘT NGÀY DÀI TRONG KIẾP NÀY
Ngày dài vì nhiều sự, nhiều chặng.
1.
Ngày dài dù hai mẹ con ngủ nướng đến gần trưa mới dậy.
Giấc mơ đêm có chút hoang hoải, chút hoảng hốt dư âm, chút mơ hồ đàng điếm... làm dậy muộn.
Đến nỗi bọng đái của con trai suýt tràn bờ. Nó kịp chỉ vào cái chai Lavie ''chuyên dụng'' - WC di động. Mẹ cuống cuồng đón dòng nước ấm vào trúng miệng chai mà cảm giác hú vía đuổi bạt cơn ngái ngủ đi tận đẩu đâu.
2.
Bữa sáng mới trôi nửa tiếng thì ra phố off lẩu bữa trưa.
Quên quên thói quen off. Hơn tháng mê mết trong túi bụi âu lo, vận hạn, hoảng hốt rồi những phút sống không giống mình, không hé lộ bao giờ... đã làm mình như dạt đi xa lắm...
Mình sống như mình mới chưa xa mà thấy lạ hoắc. Cảm giác trơ thay cho cảm giác tê dại. Mình biết rồi, có những thứ tưởng thế mà không thế... Cứ quăng mình vào mà thử, hoá ra độc dược cũng cần để tái tê đi, để trơ lì mà lại đủ nhận ra ta là người trong bể hỉ nộ ái ố.
Sửa đồ, mua mới giày, áo cho hai An lớn vọt về thể xác sau mấy tháng. Tấn tiền. Tiền như lá tre rơi... Xạc xào tiếng tiền hun hút cuốn đi trong một ngày chớm đông gió hanh thốc nẻ da và nắng xé toạc kẽ nẻ ấy...
3.
Nhà nội. Lâu lắm rồi mới cơm nước. Lâu lắm rồi mới nói cười.
Ừ, chả có lúc nào mà nghĩ. Có sao thì sao... Để sự tự xoay chứ không còn sức mà vận.
Anh trai cười ánh lên niềm vui như kiểu vượt qua sự xa xôi trắc trở nào giữa lòng người. Mình hiểu. Được vậy có lẽ tốt thôi. Anh ấy cũng không chịu được những vô nghĩa chuyện nhà cửa anh em, phải hoá giải như nhu cầu tất yếu sau giông gió ư. Cũng được...
Mình đã đủ mệt để mặc dòng trôi. Đã qua cả những phút thảng thốt buồn vì ''có nhẽ nào trồng mía hoá lau'' chỉ vì những cơn gió chướng.
Lặng im như thể không còn đợi chi. Cười như thể sau nụ cười không phải những gợn lòng không muốn nghĩ. Tình đời mà hóa giải được như mình cảm nhận thì quả là lại thêm một sự có đầu có đuôi.
4.
Chồng trực đêm. Con gái ngủ buồng trong. Con trai không có ba ở nhà để dọa giận ba ngủ với mẹ, dỗi mẹ ngủ với ba. Tức là nằm cạnh ai ấy.
Sáng mai chồng sẽ về sớm. Cảm tưởng gắng qua cơn mơ đêm nay mai mở mắt ra là chồng đã về cạnh thật dễ chịu.
Chồng sẽ chế giễu nửa thật nửa đuà mấy mẹ con ngủ nướng hư thân. Chồng sẽ bĩu môi vì '' trông con có một ngày vắng ba đã ra như thằng... hủi''. Quốc An quậy tanh bành. Tắm rửa rồi lại lăn lê nhem nhuốc chân tay, mặt mũi. Chả rửa nữa. Kệ chồng chê mẹ đoảng. Con ngủ thiêm thiếp rồi. Như con mèo hoang mới thuần hoá thật kìa.
5.
''Khói trời lộng lẫy'' của Nguyễn Ngọc Tư không dầy. Gặp trong liên hoan phim, em ấy mộc như cây cỏ lác giưã bưng. Tâm hồn tràn khói trời xứ Nam Bộ, lộng lẫy quá sau ngôn từ bình dị. Em ấy già hơn dung nhan bao tuổi?
Làm ta chợt lơ mơ mình trẻ hơn thực 5 tuổi hay già hơn thực nửa kiếp người... Đọc mà khói xông đầy mắt. Mắt mờ sương khói hay cay khói.
Lại muốn viết entry ''Không có thời gian'' - về sự không định nổi tháng năm, số má của kiếp mình.... Lười dậy laptop, viết ẻn bằng điện thoại muốn cứng ngón tay. Ngày dài quá trong kiếp này bề bộn đến bừa bãi.
1.
Ngày dài dù hai mẹ con ngủ nướng đến gần trưa mới dậy.
Giấc mơ đêm có chút hoang hoải, chút hoảng hốt dư âm, chút mơ hồ đàng điếm... làm dậy muộn.
Đến nỗi bọng đái của con trai suýt tràn bờ. Nó kịp chỉ vào cái chai Lavie ''chuyên dụng'' - WC di động. Mẹ cuống cuồng đón dòng nước ấm vào trúng miệng chai mà cảm giác hú vía đuổi bạt cơn ngái ngủ đi tận đẩu đâu.
2.
Bữa sáng mới trôi nửa tiếng thì ra phố off lẩu bữa trưa.
Quên quên thói quen off. Hơn tháng mê mết trong túi bụi âu lo, vận hạn, hoảng hốt rồi những phút sống không giống mình, không hé lộ bao giờ... đã làm mình như dạt đi xa lắm...
Mình sống như mình mới chưa xa mà thấy lạ hoắc. Cảm giác trơ thay cho cảm giác tê dại. Mình biết rồi, có những thứ tưởng thế mà không thế... Cứ quăng mình vào mà thử, hoá ra độc dược cũng cần để tái tê đi, để trơ lì mà lại đủ nhận ra ta là người trong bể hỉ nộ ái ố.
Sửa đồ, mua mới giày, áo cho hai An lớn vọt về thể xác sau mấy tháng. Tấn tiền. Tiền như lá tre rơi... Xạc xào tiếng tiền hun hút cuốn đi trong một ngày chớm đông gió hanh thốc nẻ da và nắng xé toạc kẽ nẻ ấy...
3.
Nhà nội. Lâu lắm rồi mới cơm nước. Lâu lắm rồi mới nói cười.
Ừ, chả có lúc nào mà nghĩ. Có sao thì sao... Để sự tự xoay chứ không còn sức mà vận.
Anh trai cười ánh lên niềm vui như kiểu vượt qua sự xa xôi trắc trở nào giữa lòng người. Mình hiểu. Được vậy có lẽ tốt thôi. Anh ấy cũng không chịu được những vô nghĩa chuyện nhà cửa anh em, phải hoá giải như nhu cầu tất yếu sau giông gió ư. Cũng được...
Mình đã đủ mệt để mặc dòng trôi. Đã qua cả những phút thảng thốt buồn vì ''có nhẽ nào trồng mía hoá lau'' chỉ vì những cơn gió chướng.
Lặng im như thể không còn đợi chi. Cười như thể sau nụ cười không phải những gợn lòng không muốn nghĩ. Tình đời mà hóa giải được như mình cảm nhận thì quả là lại thêm một sự có đầu có đuôi.
4.
Chồng trực đêm. Con gái ngủ buồng trong. Con trai không có ba ở nhà để dọa giận ba ngủ với mẹ, dỗi mẹ ngủ với ba. Tức là nằm cạnh ai ấy.
Sáng mai chồng sẽ về sớm. Cảm tưởng gắng qua cơn mơ đêm nay mai mở mắt ra là chồng đã về cạnh thật dễ chịu.
Chồng sẽ chế giễu nửa thật nửa đuà mấy mẹ con ngủ nướng hư thân. Chồng sẽ bĩu môi vì '' trông con có một ngày vắng ba đã ra như thằng... hủi''. Quốc An quậy tanh bành. Tắm rửa rồi lại lăn lê nhem nhuốc chân tay, mặt mũi. Chả rửa nữa. Kệ chồng chê mẹ đoảng. Con ngủ thiêm thiếp rồi. Như con mèo hoang mới thuần hoá thật kìa.
5.
''Khói trời lộng lẫy'' của Nguyễn Ngọc Tư không dầy. Gặp trong liên hoan phim, em ấy mộc như cây cỏ lác giưã bưng. Tâm hồn tràn khói trời xứ Nam Bộ, lộng lẫy quá sau ngôn từ bình dị. Em ấy già hơn dung nhan bao tuổi?
Làm ta chợt lơ mơ mình trẻ hơn thực 5 tuổi hay già hơn thực nửa kiếp người... Đọc mà khói xông đầy mắt. Mắt mờ sương khói hay cay khói.
Lại muốn viết entry ''Không có thời gian'' - về sự không định nổi tháng năm, số má của kiếp mình.... Lười dậy laptop, viết ẻn bằng điện thoại muốn cứng ngón tay. Ngày dài quá trong kiếp này bề bộn đến bừa bãi.
Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010
NGÀY MƯA DẦM NÓI CHUYỆN NHỚ QUÊN
1.
Hà Nội mưa dầm. Đường xá lép nhép lớp bùn mỏng. Tóc ẩm. Áo ẩm. Đi ô thì làm bận tay hơi lãng phí. Bỏ ô thì ẩm bám theo hôi xì. Như thể vài ngày nữa thì Tết.
Tháng ngày trôi và màu xanh phai phôi. Vài lá bàng đỏ tía như cố chống trời. Chống chi trời? Trời vốn chả ra ông, chả ra bà, nay một cơn nắng, mai một cơn mưa, ngày kìa một cơn ẩm, ngày kĩa một thoáng gió lùa cho tê dại nhân gian... Trời như cơ chế thích quay thì quay. Người vin vào lá, lá vin vào đâu để chống? Vậy thì kệ nó... Bao giờ đến giới hạn thì chả còn biết gì nữa... Khỏi chống. Lá đỏ cứ đỏ cho hết mình hiến sắc lành, sắc ấm cho đời, cho ta, nệ chi trời già ẩm tính lá ơi.
Bỗng rảnh. Rảnh hay quên mất mình còn việc gì chưa làm? Bao giờ cho hết nợ trần gian. Quên được cũng là phúc lành một khắc. Thì viết. Viết cho mình vài chữ như ký hoạ ngày Hà Nội thoát mùa giông bão, vào mùa tự sự trầm đến chảy nước ra.
2.
Nói chuyện nhớ quên mà thấy đắng miệng như ngậm giọt dở dang kiếp người.
Hôm trước đọc cuốn "Nhật ký" của Nicholas Sparks. Một tình yêu lý tưởng và rất có thể có thực. Lần này thì mình tin vì nếu là cô ấy mình cũng làm như thế, lựa chọn và thả lòng mình như thế, phó thác cuộc đời vào ngả yêu thương. Tin, dù văn không khiến mình mê đi như vài tác phẩm khác.
Đáng nói là căn bệnh Alzheimer mà cô ấy mắc phải được mô tả khiến mình bỗng dưng mang ám ảnh trống rỗng. Căn bệnh quái ác "sa mạc hoá" trí nhớ. Trong truyện tác giả để tình yêu làm liều thuốc cứu rỗi, người đàn ông bằng những ấm áp yêu thương để giằng co với căn bệnh từng giây phút tỉnh táo của bạn đời, bạn tình. Nhưng đời thực thì không có thế đâu. Như thể từng phần của vỏ não bị là cho phẳng ra. Ký ức bị chùi dần đi... Cái chết khiếp đảm của cá nhân, nhân cách.
Trước kia có lúc mình rùng mình khi nghĩ chuyện bỗng dưng không biết chữ nữa. Thế thì đọc làm sao, sống làm sao, viết làm sao...
3.
Trời cũng khéo xếp. Đọc sách xong đôi ba ngày, mình nghe chuyện một chị cùng cơ quan lớn mắc Alzheimer mấy năm nay. Đang tuổi chín về trí tuệ khoa học, kiếm tiền ngon quá. Rồi dính bệnh. Bao nhiêu chi tiết nghe kể về những quên lãng đến không còn có thể tự lo sinh hoạt tối thiểu của chị mà hãi hùng. Thà thiểu năng từ bé cho xong. Sống dở, chết dở.
Lạ là quên hết mọi thứ trên đời, kể cả chồng, con, tiền bạc, đường về nhà, giờ giấc... nhưng lại nhớ như in đường tới phòng làm việc của sếp cũ - người tình muộn mằn. Và anh ấy cũng cứ để chị ấy tới, ngồi đó. Chị ấy ngồi lặng yên ngày nọ qua ngày kia và anh thì làm việc. Mọi người xoay ra thừa nhận họ thực sự yêu nhau và đáng cảm thông chứ không phải tèm nhèm đời thường. Bằng chứng là dấu ấn mạnh mẽ nhường kia ở tâm trí người bệnh - ốc đảo xanh trên sa mạc.
Mình không ý kiến gì về vụ này. Chỉ ghi nhận thế thôi. Chuyện đời mà.
Nếu so sánh thế thì ai biết con mạnh hơn hay tình mạnh hơn. Đoán chứ lấy gì mà căn cứ. Nhân gian vui tính thật. Nếu bản năng khiến chị ấy thích ngồi co xó bếp hơn thì chắc chuyện tình công sở của chị ấy vẫn còn lâu mới được vẽ cái áo mới lung linh thế kia trong miệng thế gian.
Trời già còn vui tính hơn. Khéo bày quá nhiều nhiễu sự đấy.
Ẩm ướt quá. Cái gì cũng ẩm và dường như nặng hơn. Những nhớ quên bện vào nhau nặng trĩu mây trời...
Hà Nội mưa dầm. Đường xá lép nhép lớp bùn mỏng. Tóc ẩm. Áo ẩm. Đi ô thì làm bận tay hơi lãng phí. Bỏ ô thì ẩm bám theo hôi xì. Như thể vài ngày nữa thì Tết.
Tháng ngày trôi và màu xanh phai phôi. Vài lá bàng đỏ tía như cố chống trời. Chống chi trời? Trời vốn chả ra ông, chả ra bà, nay một cơn nắng, mai một cơn mưa, ngày kìa một cơn ẩm, ngày kĩa một thoáng gió lùa cho tê dại nhân gian... Trời như cơ chế thích quay thì quay. Người vin vào lá, lá vin vào đâu để chống? Vậy thì kệ nó... Bao giờ đến giới hạn thì chả còn biết gì nữa... Khỏi chống. Lá đỏ cứ đỏ cho hết mình hiến sắc lành, sắc ấm cho đời, cho ta, nệ chi trời già ẩm tính lá ơi.
Bỗng rảnh. Rảnh hay quên mất mình còn việc gì chưa làm? Bao giờ cho hết nợ trần gian. Quên được cũng là phúc lành một khắc. Thì viết. Viết cho mình vài chữ như ký hoạ ngày Hà Nội thoát mùa giông bão, vào mùa tự sự trầm đến chảy nước ra.
2.
Nói chuyện nhớ quên mà thấy đắng miệng như ngậm giọt dở dang kiếp người.
Hôm trước đọc cuốn "Nhật ký" của Nicholas Sparks. Một tình yêu lý tưởng và rất có thể có thực. Lần này thì mình tin vì nếu là cô ấy mình cũng làm như thế, lựa chọn và thả lòng mình như thế, phó thác cuộc đời vào ngả yêu thương. Tin, dù văn không khiến mình mê đi như vài tác phẩm khác.
Đáng nói là căn bệnh Alzheimer mà cô ấy mắc phải được mô tả khiến mình bỗng dưng mang ám ảnh trống rỗng. Căn bệnh quái ác "sa mạc hoá" trí nhớ. Trong truyện tác giả để tình yêu làm liều thuốc cứu rỗi, người đàn ông bằng những ấm áp yêu thương để giằng co với căn bệnh từng giây phút tỉnh táo của bạn đời, bạn tình. Nhưng đời thực thì không có thế đâu. Như thể từng phần của vỏ não bị là cho phẳng ra. Ký ức bị chùi dần đi... Cái chết khiếp đảm của cá nhân, nhân cách.
Trước kia có lúc mình rùng mình khi nghĩ chuyện bỗng dưng không biết chữ nữa. Thế thì đọc làm sao, sống làm sao, viết làm sao...
3.
Trời cũng khéo xếp. Đọc sách xong đôi ba ngày, mình nghe chuyện một chị cùng cơ quan lớn mắc Alzheimer mấy năm nay. Đang tuổi chín về trí tuệ khoa học, kiếm tiền ngon quá. Rồi dính bệnh. Bao nhiêu chi tiết nghe kể về những quên lãng đến không còn có thể tự lo sinh hoạt tối thiểu của chị mà hãi hùng. Thà thiểu năng từ bé cho xong. Sống dở, chết dở.
Lạ là quên hết mọi thứ trên đời, kể cả chồng, con, tiền bạc, đường về nhà, giờ giấc... nhưng lại nhớ như in đường tới phòng làm việc của sếp cũ - người tình muộn mằn. Và anh ấy cũng cứ để chị ấy tới, ngồi đó. Chị ấy ngồi lặng yên ngày nọ qua ngày kia và anh thì làm việc. Mọi người xoay ra thừa nhận họ thực sự yêu nhau và đáng cảm thông chứ không phải tèm nhèm đời thường. Bằng chứng là dấu ấn mạnh mẽ nhường kia ở tâm trí người bệnh - ốc đảo xanh trên sa mạc.
Mình không ý kiến gì về vụ này. Chỉ ghi nhận thế thôi. Chuyện đời mà.
Nếu so sánh thế thì ai biết con mạnh hơn hay tình mạnh hơn. Đoán chứ lấy gì mà căn cứ. Nhân gian vui tính thật. Nếu bản năng khiến chị ấy thích ngồi co xó bếp hơn thì chắc chuyện tình công sở của chị ấy vẫn còn lâu mới được vẽ cái áo mới lung linh thế kia trong miệng thế gian.
Trời già còn vui tính hơn. Khéo bày quá nhiều nhiễu sự đấy.
Ẩm ướt quá. Cái gì cũng ẩm và dường như nặng hơn. Những nhớ quên bện vào nhau nặng trĩu mây trời...
Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010
NHẬT KÝ, BLOG, TÍNH THỰC ngày THIÊN HẠ ĐẠI XẠO
1 Na Mã.
Hôm nay chúng ta bàn về tam giác NBT. Đó là một tam giác đặc biệt. Tuy có ba đỉnh nhưng ba cạnh chưa chắc đã dính nhau theo quy luật hình học thông thường.
N là Nhật ký
B là Blog
T là tính Thực.
Nếu vào ngày nào đó, dưới địa ngục, giữa trần gian hoặc trên thiên đường mở lớp về blog học mà chả may nhà Chuồn được mời buôn chuyện ở đó thì giáo án sẽ bắt đầu sang sảng và đầy tính khoa học lọc cọc như vậy.
2 Na Mã.
N là Nhật ký. Ngày xưa xửa xừa xưa, khi chữ "a" chưa bị... còng, người ta viết nhật ký giấy thôi. Đó là thứ văn viết có các đặc điểm:
1. Có sao nói vậy hoặc có sao - nói bậy, có sao - nói trăng ... xả láng thì vẫn chả bao giờ có comment. Và như thế chả bao giờ lo đang viết vui bị cmt xỏ lá hoặc tai bay vạ gió.
2. Người ta không gọi là entry vì ai viết nấy biết. Mấy khi đưa cho người khác đọc hoặc bị đọc trộm mà phải ngắt đoạn hoặc tự biên tập số chữ để độc giả khỏi chán, đọc ẩu, cmt điểm danh như bây giờ. Ngắn dài thoải mái con gà mái.
3. Viết không ai biết thì hay dở cũng chả liên quan gì đến độ hot của tác giả, trừ khi vào ngày nào đó bỗng thành sách in gây xao động nhân tâm loài người cỡ Nhật ký Anne Frank, Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm, Nhật ký Nguyễn Văn Thạc... Nhật ký mà viết về tình yêu, về con, về ai đó thì cũng chỉ khiến chính đối phương chới với trong yêu thương và tác giả nặng ký lên trông thấy trong mắt độc giả đặc biệt ấy mà thôi, không khiến tùm lum người đọc ké nuôi trí tưởng bở như thời chữ a bị còng sau này.
Nhật ký liên quan gì đến tính thực? Viết cho mình là chính, nói gì thì cũng không ảnh hưởng tới ai. Viết thực cảm giác vui buồn, yêu ghét... Viết đẹp hơn sự thực về điều gì đó cũng là quyền tự do tưởng tượng bay bổng và vươn đến khát vọng đẹp. Không làm ai hiểu nhầm bản thân tác giả cả. Ai đọc lén mà phải lòng thì xem như tác giả vô can. Trừ phi cố tình viết để dụ thì không phải nhật ký nữa roài nhá.
3 Na Mã.
B là Blog. Blog là thứ để dễ hiểu người ta dịch là "nhật ký điện tử". Ấy là vì bút bỗng có quá nhiều phím và giấy thì hiếm do rừng đã bị tàn phá nhiều quá, chỗ giấy còn lại chỉ đủ in báo, truyện, in vàng mã và in... entry thành sách in. Mốc để đánh dấu thời đại nhật ký rẽ đường mới chính là ngày chữ a bỗng dưng bị còng chả vì đâu. Nghe đồn là vì bị... móc, còn móc gì thì không ai nói rõ. Chỉ thỉnh thoảng thấy thay vì gọi a còng nghe nó già nua, thương cảm, thì người ta gọi là a móc.
Như đã lè vè so sánh sơ bộ khi bàn về N, blog cũng có một bộ phận lớn viết dạng nhật ký đời sống cá nhân tác giả. Nhưng không chỉ là nhật ký thuần tuý thế, blog sau này còn toé thành rất nhiều dạng như viết truyện ngắn, truyện dài, thành công cụ truyền bá văn hoá và phản văn hoá, truyền thông chính trị lề nọ lề kia... Ở đây chỉ bàn về Blog nhật ký và cũng chỉ tạm bàn về tính thực.
Vì có người đọc, có cmt, có PW, tức là chức năng giao tiếp của blog rộn ràng yến oanh cực kỳ, nên tính thực cũng có ít nhiều lộn lạo.
Viết mà đóng chỉ cho riêng mình đọc thì thực sự là thà viết giấy cho an toàn vì blog nào ai biết nhà mạng cho toi mạng dữ liệu một phần hay nguyên khối lúc nào. Nếu vì không quen viết tay nữa mà thường xuyên viết "máy" chỉ mình mình đọc - quá phục vì cảm giác chơi blog một mình lắm phen giống... nhà ma. Nhưng những blog này là những blog độ thực, độ mơ có lẽ gần nhất với nhật ký giấy. Khi ấy cạnh nối NB có thể biến mất hoặc rất ngắn vì khoảng cách của chúng đâu có xa. Cạnh NT và BT gần như thành hai cạnh của tam giác cân đáy NB.
Vì có người đọc blog nên chuyện viết lách càng sau này blogger càng đỡ cãi cùn kiểu lý người Nhắng: blog tôi tôi viết gì kệ tôi. Ấy là một góc của câu chuyện văn hoá blog sẽ bàn trong dịp khác. Thế nhưng tốt đẹp phô ra là tất yếu. Người ta nói đúng cái hay của mình hoặc nói quá lên (vì vô vàn mục đích). Người ta nói sự thực đời sống theo kiểu nói hết hoặc không hết. Người ta nói dở thành hay để tự sướng hoặc làm người khác... choáng, mê, tưởng...
Cạnh NB cũng thiên biến vạn hoá, ẩn hiện khôn lường từng trường hợp. Đáng chú ý, có phen nó... gẫy đôi nhịp cầu vì chủ nhân không còn yên thân để viết cái mình muốn có sao viết vậy, hoặc chủ nhân nổ dữ quá nên blog mang tiếng nhật ký mà lại thành trang "chém gió.com". Hai nửa cạnh loay hoay tìm nối nhau chăng nữa cũng cứ vất vưởng như hai ông mù huơ huơ gậy giao lưu thôi. Mù thật vì nhu cầu thể hiện tính thực cá nhân không còn, hoặc muốn mà khó...
Ôi dào, cạnh đáy thế thì đỉnh T đứng đó cho có cái để người đọc thì tưởng, còn người viết thì "mặc định là đúng sự thực" chứ hai cạnh bên NT và BT cũng tung toé luôn. Thỉnh thoảng đọc blog mà gặp được tam giác BTN hoà hợp thì khoái ghia. Chả khác gì tam giác vàng cho tính thực ngày thiên hạ đại xạo trên xứ ảo.
4 Na Mã.
Hí hí, tám đủ rồi nhé các bác. Cứ chơi, cứ viết, cứ thực, cứ mơ, cứ nổi, cứ chìm, cứ nổ, cứ thật, cứ... cứ... cứ... Ai có thân nấy giữ, nấy cởi lúc viết, lúc đọc. Ẻn này... trớt quớt, ba láp í mà. Tin thì tin, không tin thì thôi. Cốt là các bác còm thoải mái cả về chất và lượng cho ẻn là OK.
Thời gian dành cho blog tối nay tới đây là hết. Nhà iem đi viết nhật ký giấy đây. Bí bi!
Hôm nay chúng ta bàn về tam giác NBT. Đó là một tam giác đặc biệt. Tuy có ba đỉnh nhưng ba cạnh chưa chắc đã dính nhau theo quy luật hình học thông thường.
N là Nhật ký
B là Blog
T là tính Thực.
Nếu vào ngày nào đó, dưới địa ngục, giữa trần gian hoặc trên thiên đường mở lớp về blog học mà chả may nhà Chuồn được mời buôn chuyện ở đó thì giáo án sẽ bắt đầu sang sảng và đầy tính khoa học lọc cọc như vậy.
2 Na Mã.
N là Nhật ký. Ngày xưa xửa xừa xưa, khi chữ "a" chưa bị... còng, người ta viết nhật ký giấy thôi. Đó là thứ văn viết có các đặc điểm:
1. Có sao nói vậy hoặc có sao - nói bậy, có sao - nói trăng ... xả láng thì vẫn chả bao giờ có comment. Và như thế chả bao giờ lo đang viết vui bị cmt xỏ lá hoặc tai bay vạ gió.
2. Người ta không gọi là entry vì ai viết nấy biết. Mấy khi đưa cho người khác đọc hoặc bị đọc trộm mà phải ngắt đoạn hoặc tự biên tập số chữ để độc giả khỏi chán, đọc ẩu, cmt điểm danh như bây giờ. Ngắn dài thoải mái con gà mái.
3. Viết không ai biết thì hay dở cũng chả liên quan gì đến độ hot của tác giả, trừ khi vào ngày nào đó bỗng thành sách in gây xao động nhân tâm loài người cỡ Nhật ký Anne Frank, Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm, Nhật ký Nguyễn Văn Thạc... Nhật ký mà viết về tình yêu, về con, về ai đó thì cũng chỉ khiến chính đối phương chới với trong yêu thương và tác giả nặng ký lên trông thấy trong mắt độc giả đặc biệt ấy mà thôi, không khiến tùm lum người đọc ké nuôi trí tưởng bở như thời chữ a bị còng sau này.
Nhật ký liên quan gì đến tính thực? Viết cho mình là chính, nói gì thì cũng không ảnh hưởng tới ai. Viết thực cảm giác vui buồn, yêu ghét... Viết đẹp hơn sự thực về điều gì đó cũng là quyền tự do tưởng tượng bay bổng và vươn đến khát vọng đẹp. Không làm ai hiểu nhầm bản thân tác giả cả. Ai đọc lén mà phải lòng thì xem như tác giả vô can. Trừ phi cố tình viết để dụ thì không phải nhật ký nữa roài nhá.
3 Na Mã.
B là Blog. Blog là thứ để dễ hiểu người ta dịch là "nhật ký điện tử". Ấy là vì bút bỗng có quá nhiều phím và giấy thì hiếm do rừng đã bị tàn phá nhiều quá, chỗ giấy còn lại chỉ đủ in báo, truyện, in vàng mã và in... entry thành sách in. Mốc để đánh dấu thời đại nhật ký rẽ đường mới chính là ngày chữ a bỗng dưng bị còng chả vì đâu. Nghe đồn là vì bị... móc, còn móc gì thì không ai nói rõ. Chỉ thỉnh thoảng thấy thay vì gọi a còng nghe nó già nua, thương cảm, thì người ta gọi là a móc.
Như đã lè vè so sánh sơ bộ khi bàn về N, blog cũng có một bộ phận lớn viết dạng nhật ký đời sống cá nhân tác giả. Nhưng không chỉ là nhật ký thuần tuý thế, blog sau này còn toé thành rất nhiều dạng như viết truyện ngắn, truyện dài, thành công cụ truyền bá văn hoá và phản văn hoá, truyền thông chính trị lề nọ lề kia... Ở đây chỉ bàn về Blog nhật ký và cũng chỉ tạm bàn về tính thực.
Vì có người đọc, có cmt, có PW, tức là chức năng giao tiếp của blog rộn ràng yến oanh cực kỳ, nên tính thực cũng có ít nhiều lộn lạo.
Viết mà đóng chỉ cho riêng mình đọc thì thực sự là thà viết giấy cho an toàn vì blog nào ai biết nhà mạng cho toi mạng dữ liệu một phần hay nguyên khối lúc nào. Nếu vì không quen viết tay nữa mà thường xuyên viết "máy" chỉ mình mình đọc - quá phục vì cảm giác chơi blog một mình lắm phen giống... nhà ma. Nhưng những blog này là những blog độ thực, độ mơ có lẽ gần nhất với nhật ký giấy. Khi ấy cạnh nối NB có thể biến mất hoặc rất ngắn vì khoảng cách của chúng đâu có xa. Cạnh NT và BT gần như thành hai cạnh của tam giác cân đáy NB.
Vì có người đọc blog nên chuyện viết lách càng sau này blogger càng đỡ cãi cùn kiểu lý người Nhắng: blog tôi tôi viết gì kệ tôi. Ấy là một góc của câu chuyện văn hoá blog sẽ bàn trong dịp khác. Thế nhưng tốt đẹp phô ra là tất yếu. Người ta nói đúng cái hay của mình hoặc nói quá lên (vì vô vàn mục đích). Người ta nói sự thực đời sống theo kiểu nói hết hoặc không hết. Người ta nói dở thành hay để tự sướng hoặc làm người khác... choáng, mê, tưởng...
Cạnh NB cũng thiên biến vạn hoá, ẩn hiện khôn lường từng trường hợp. Đáng chú ý, có phen nó... gẫy đôi nhịp cầu vì chủ nhân không còn yên thân để viết cái mình muốn có sao viết vậy, hoặc chủ nhân nổ dữ quá nên blog mang tiếng nhật ký mà lại thành trang "chém gió.com". Hai nửa cạnh loay hoay tìm nối nhau chăng nữa cũng cứ vất vưởng như hai ông mù huơ huơ gậy giao lưu thôi. Mù thật vì nhu cầu thể hiện tính thực cá nhân không còn, hoặc muốn mà khó...
Ôi dào, cạnh đáy thế thì đỉnh T đứng đó cho có cái để người đọc thì tưởng, còn người viết thì "mặc định là đúng sự thực" chứ hai cạnh bên NT và BT cũng tung toé luôn. Thỉnh thoảng đọc blog mà gặp được tam giác BTN hoà hợp thì khoái ghia. Chả khác gì tam giác vàng cho tính thực ngày thiên hạ đại xạo trên xứ ảo.
4 Na Mã.
Hí hí, tám đủ rồi nhé các bác. Cứ chơi, cứ viết, cứ thực, cứ mơ, cứ nổi, cứ chìm, cứ nổ, cứ thật, cứ... cứ... cứ... Ai có thân nấy giữ, nấy cởi lúc viết, lúc đọc. Ẻn này... trớt quớt, ba láp í mà. Tin thì tin, không tin thì thôi. Cốt là các bác còm thoải mái cả về chất và lượng cho ẻn là OK.
Thời gian dành cho blog tối nay tới đây là hết. Nhà iem đi viết nhật ký giấy đây. Bí bi!
Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010
... NHẤT TRẦN GIAN ???
Người nào xấu nhất thế gian?
Không hẳn là người có thân hình xấu, mặc quần áo xấu.
Người "tâm địa xấu lồi lên mắt, lên mặt" mới là người xấu. Nhà Chuồn thú thật là rất hãi hùng ám ảnh vì vài nhân vật thật có vẻ xấu tâm "lồi lên mắt, lên mặt" chuẩn khỏi chỉnh.
Người này lại hay mang kèm theo căn bệnh ác tính nhất trong lịch sử nhân loại là "tính ác".
Cuộc thi không dễ kiếm ra kẻ số một ngay đâu.
Tất nhiên người xấu "lồi" ấy lại có thân hình xấu, mặc quần áo xấu thì sẽ lọt thẳng qua vòng sơ tuyển để dự hội thi "Xấu nhất trần gian".
Nhưng những kẻ siêu đẳng nhất thường ém kỹ căn bệnh "tính ác" và những thời khắc "lồi xấu" thường lại xen với phút giây nguỵ trang đường nét tô vẽ đẹp đẽ về lời nói, hành vi theo phương châm "mật ngọt làm ruồi chết tươi".
Chúng chả bao giờ muốn bị đặt lên bàn ban giám khảo của cuộc lựa chọn này cả nên túm được để mổ xẻ là chuyện gian nan. Khéo nó còn tìm cách không những lọt vào ban giám khảo mà còn thành Chủ khảo để lũng đoạn ấy chứ.
An ủi một điều là đứa xấu cỡ đó thì không sớm thì muộn cũng có lúc lộ hàng. Chi bằng chúng ta cứ tỉnh táo mà làm ban giám khảo mọi lúc, mọi nơi. Đứa nào "lồi" ra lập tức bị tóm dính nhá. Ai không tỉnh thì làm ruồi, ôi, khổ.
Băn khoăn hai điều:
1. Biết bao giờ mới có sản phẩm bình bầu "kẻ xấu nhất mọi thời đại" và các giải phụ mọi lĩnh vực kiểu chết danh như Sở Khanh, Tú Bà, Mã Giám Sinh...
2. Khi đã tìm ra kẻ để "gán giải" thì liệu gọi nó là gì đây vì các đại từ kiểu "người", "kẻ", "tên" đều có phần chỉ Người, mà nó thì đâu còn xứng làm người nữa. Ặc ặc ặc.
Trong lúc cuộc thi còn vất vả diễn ra, nhân thế cứ đành còn chịu những điều trời ơi đất hỡi, những tai hoạ do cái "xấu nhất trần gian" và các ngôi vị {nhì, ba, tư, năm... n} tác quái.
Viết thế này chắc cũng "đụng chạm" lắm đây. Nhưng biết làm sao. Không thích bị đụng thì đừng làm điều ác tâm, ác tính từ nhỏ đến lớn. Hàhà.
Không hẳn là người có thân hình xấu, mặc quần áo xấu.
Người "tâm địa xấu lồi lên mắt, lên mặt" mới là người xấu. Nhà Chuồn thú thật là rất hãi hùng ám ảnh vì vài nhân vật thật có vẻ xấu tâm "lồi lên mắt, lên mặt" chuẩn khỏi chỉnh.
Người này lại hay mang kèm theo căn bệnh ác tính nhất trong lịch sử nhân loại là "tính ác".
Cuộc thi không dễ kiếm ra kẻ số một ngay đâu.
Tất nhiên người xấu "lồi" ấy lại có thân hình xấu, mặc quần áo xấu thì sẽ lọt thẳng qua vòng sơ tuyển để dự hội thi "Xấu nhất trần gian".
Nhưng những kẻ siêu đẳng nhất thường ém kỹ căn bệnh "tính ác" và những thời khắc "lồi xấu" thường lại xen với phút giây nguỵ trang đường nét tô vẽ đẹp đẽ về lời nói, hành vi theo phương châm "mật ngọt làm ruồi chết tươi".
Chúng chả bao giờ muốn bị đặt lên bàn ban giám khảo của cuộc lựa chọn này cả nên túm được để mổ xẻ là chuyện gian nan. Khéo nó còn tìm cách không những lọt vào ban giám khảo mà còn thành Chủ khảo để lũng đoạn ấy chứ.
An ủi một điều là đứa xấu cỡ đó thì không sớm thì muộn cũng có lúc lộ hàng. Chi bằng chúng ta cứ tỉnh táo mà làm ban giám khảo mọi lúc, mọi nơi. Đứa nào "lồi" ra lập tức bị tóm dính nhá. Ai không tỉnh thì làm ruồi, ôi, khổ.
Băn khoăn hai điều:
1. Biết bao giờ mới có sản phẩm bình bầu "kẻ xấu nhất mọi thời đại" và các giải phụ mọi lĩnh vực kiểu chết danh như Sở Khanh, Tú Bà, Mã Giám Sinh...
2. Khi đã tìm ra kẻ để "gán giải" thì liệu gọi nó là gì đây vì các đại từ kiểu "người", "kẻ", "tên" đều có phần chỉ Người, mà nó thì đâu còn xứng làm người nữa. Ặc ặc ặc.
Trong lúc cuộc thi còn vất vả diễn ra, nhân thế cứ đành còn chịu những điều trời ơi đất hỡi, những tai hoạ do cái "xấu nhất trần gian" và các ngôi vị {nhì, ba, tư, năm... n} tác quái.
Viết thế này chắc cũng "đụng chạm" lắm đây. Nhưng biết làm sao. Không thích bị đụng thì đừng làm điều ác tâm, ác tính từ nhỏ đến lớn. Hàhà.
Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010
NGÀY CÁNH CHUỒN BẤY BỚT ĐÃ QUA CHƯA?
Khá lâu rồi mới có cảm giác nhẹ nhẹ chút chút thế này.
Mọi thứ vẫn còn bề bộn. Cánh mình vẫn yếu ớt. Đầu mình vẫn chạy chậm chậm. Tim mình vẫn dễ nhói đau cả về nghĩa đen và nghĩa bóng. Kết quả của cả chuỗi dài dằng dặc những dồn nén, những kinh hoàng, những đụng đâu sụp đó về quan hệ, công việc, những mệt mỏi đến mức vô vọng.
Chưa bao giờ mình yếu về mọi mặt như những ngày qua. Lúc nào đó từng kề cái chết thì tinh thần lại vững vàng, có lúc tinh thần từng kém đến muốn chết (nhiều chục năm về trước) thì sức khoẻ lại ổn. Đồng loạt như thời gian qua thì chưa. Chưa bao giờ mình phải rục xuống, phải thừa nhận nỗi đau là không thể tự chịu đựng, cần được những người khác dìu đi... như thế.
Vẫn còn bề bộn, nhưng hình như mọi thứ bắt đầu nới ra. Chỉ dám hình như thôi vì trạng thái vừa xong thật là khủng khiếp. Trời xanh, nắng vàng, tiền bạc, thú vui đều chả có ý nghĩa gì với mình.
Có buổi trưa mình ngồi ở cơ quan. Tấp nập đồng nghiệp ríu rít gọi đi ăn, mà mình chỉ muốn đi đâu đó, ngồi với ai đó thật yên, thật tĩnh. Mình chợt thấy mình chả có một người nào để gọi đi cùng. Cô đơn đến vữa ra. Qua đi ít tiếng, mình nhận ra đó chỉ là cảm giác không thật vì thực ra bè bạn và những tấm lòng chia sẻ thực sự dành cho mình thì rất nhiều, mình vốn tự nhủ rằng đó là may mắn trên đời mà. Mình rùng mình vì lúc đó cảm giác nhạt và tàn tệ đến mức nếu thêm một chút gì nữa là ly tràn, là tự sát cũng có thể. Chả còn gì ràng níu trên đời. Một ảo giác khủng khiếp.
Kẻ lạc quan đến mức tự nghi bản thân không có khả năng tuyệt vọng, lạc quan mãn tính và tự tin vào logic thiện trên đời sẽ tự hoá giải tất cả, vào đúng lúc đó đã nhận ra mình không còn khả năng "tự lượng sức". Đã và đang như một cỗ máy chỉ biết chạy theo những nghĩa vụ làm người, làm mẹ, làm vợ, làm con, làm bạn... Chạy mà không biết rằng năng lượng sẽ dừng ở điểm nào.
Trước đó tưởng vài cơn báo động đã làm mình sợ, đã bớt ôm đồm, nhưng rồi không phải. Chỉ khi mình vỡ oà ra thì mọi người thân mới ngỡ ngàng xoay ra trách, rồi tiếp đó mới là đỡ tay các lo âu, sự vụ một cách thực sự. Thực ra mình vẫn được quan tâm, được đỡ tay từ trước, nhưng gánh nặng là quá sức. Mình hoảng hốt khi nhận ra đã mất "phanh" về lượng sức như vậy.
Trong những ngày nằm thiêm thiếp, rồi gượng dậy sống như quán tính theo một thời gian biểu rất đơn giản, mình tập lơ đi những thói quen lo âu sự vụ của "cỗ máy". Mới hiểu là rất khó. Rồi thêm những nỗi đau do cảm xúc mới gây nên. Nhìn mình trải qua thứ cảm xúc mà không thể lý giải vì sao một người mẹ lại có thể như vậy. Mình hoang mang cả về chính mình. Nhìn đâu cũng tràn trề nước mắt đau đớn và bất lực. Mọi người đã đều hiểu và gượng nhẹ, nâng niu mình để mình có thể đừng sụp hơn. Nhưng khi nghĩ đó là mọi người cũng ráng vượt qua bản thân, nén cảm xúc cá nhân để lo cho mình thì mình lại tiếp tục đau đớn.
Chuỗi ngày ấy, sờ vào việc gì cũng tự dưng hỏng, đổ như ma làm. Suốt hơn tháng ròng rã như thế. Kiệt sức. Tự rời bỏ các kế hoạch, né tránh các quan hệ để đừng bị hỏng mà rồi vẫn tan nát theo cách trời hành. Không tiếc nuối gì cả nhưng buông xuôi. Mặc kệ sông trôi.
Hai ba hôm nay đỡ hơn. Một nhóm bạn bỗng nhặt mình lên, hiền hoà làm mình thật dễ chịu quá. Một công việc to đùng, khổng lồ là khác tới. Phải nói là một thử thách sức tổ chức, điều hành và kỹ năng chuyên môn. Mình đã sợ nó lại là một cái gì sẽ vỡ, sẽ sụp thôi, nhưng nó cứ tới tay mình. Thì thử, dù thực ra trong lòng vẫn sợ dớp lắm. Chuyện riêng cũng nhẹ hơn chút. Nhẹ vì xúc cảm của mình đã ổn hơn chứ còn nguyên khối cần khắc phục, chưa có gì hy vọng ổn thoả cả.
Mình vẫn dễ ngã, cánh vẫn bấy bớt nhưng đỡ hơn chút xíu.
Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010
EM CHÁN SẾP LẮM hay là THÊM MỘT QUẢ TÌNH
P/S: Em Chuồn viết rõ là tinh tướng. Bác X làm giúp blog này đừng ghét em nhé. Biết ơn bác vạn bội vì đã để em nhờ cậy xây nhà xây cửa ngon lành thế này cho thoả cơn khát off với dân blogspot.
Chắc chắn sếp không hình dung nổi việc sáng nay mình bị cưỡng bức nghỉ ở nhà gây hệ luỵ cỡ nào đâu.
Đang vào nếp đi làm ngoan ngoãn như công chức phấn đấu chiến sĩ thi đua cấp quốc gia. Ngày ngày đến cơ quan đúng giờ, không lang thang ra phố hay trốn đi off trong 8 giờ vàng ngọc. Thậm chí cuối giờ cũng về đúng giờ chuẩn để tiết kiệm điện cho nhà nước.
Vì đi làm răm rắp nên lương tâm không hành hạ, không phải thủ theo gói việc về làm tối để tự trấn an. Chồng con cũng phấn khởi vì bỗng dưng vợ, mẹ tối tối chả cày cuốc gì sất. Ăn ngủ đúng giờ, cơm ngon canh ngọt. Đúng chuẩn "vợ làm nghề gì thì làm, miễn đừng mang việc về nhà buổi tối".
Đâu dễ có cái nếp ấy. Thế mà đùng phát, sáng nay sếp báo trưng dụng phòng làm việc của mình để phỏng vấn tuyển nhân viên mới. Thế là mình phải nghỉ việc giữa dòng. Thế là mình đang thích đi làm sau khi gửi con vào nhà trẻ thì lại phải về nhà.
Mà về nhà giờ này thì mình không còn quen chơi rông như thời gian trước nữa. Mình thích làm việc cơ. Ở cơ quan, máy tính bỗng dưng không vào blog được vì mình chưa nhớ ra cái pass, thế là mình lại là mình làm việc hăng say như thuở chưa biết blog là gì. Ở nhà sờ vào laptop thì y như rằng lại ... blog.
Bực. Chả ai cho mình làm người lương thiện ư? Đã thế vào giường đọc tài liệu. Được vài dòng thì lại lơ mơ ngủ mất. Mơ lung tung cả. Toàn mơ ăn, mơ chơi.
Đang mơ hay thì điện thoại báo tin nhắn. Chán thật. Đời cứ xô đẩy là thế nào. Bật dậy nhận email.
Hoá ra ... hoá ra... Hoá ra y như chuyện ông Tàu Khựa kéo nhà khoa học lớn từ Mỹ về bằng cách xây sẵn ngôi nhà, bài trí nội thất y chang nhà ổng ở Mỹ... Mình không phải nhà khoa học nhớn, mình không phải hot blogger, nên mình sững sờ khi đường link trong email dẫn mình tới một blog An Thảo mới tinh ở xứ mới. Cùng tông màu xanh cốm sậm của theme, cùng ava, lại có mấy bài cuối cùng mình viết ở blog cũ đã được bứng qua. FL cũng đã sẵn một nhóm bạn yêu quý ngoài đời chơi blog hăng say chả kém ai. Thế thì mình làm sao không sa vào cuộc tình mới được chứ. Lại yêu anh blog dù rất cảnh giác vụ lần sờ tìm hiểu anh ấy sẽ làm mình mất vài tiếng như chơi.
Mất thật, lại mất. Thế là đống việc mà hạn giục đang réo rắt lại ùn lại. Lại stress.
Sếp ơi! Sếp thấy chưa, cái sự nghỉ việc cưỡng bức tai hại chưa. Sếp có nguy cơ làm hỏng nhịp điệu mẫn cán của nhân viên ưu tú. Chồng có khả năng lại bị thiệt hại do vợ mê thêm một anh (blog) khác. Bản thân em lại sụt xuống vài bậc trên thang phấn đấu trở về làm "công dân gương mẫu dù có blog". Cái đó là chán nhất.
Ôi, chán sếp. Rất chán sếp dù sáng nay em đã sống một buổi sáng không làm vợ, không làm mẹ, không làm lính, không làm thuê...
Giá sếp đừng bắt em sống một buổi sáng như thế, em không phải lộn lại nhớ nhung cái cảm giác uể oải chiếu chăn ngủ nướng, cảm giác gác mọi sự đời trong cơn lũ cuốn, thì có phải em không bị đánh thức cảm giác lười biếng không.
Đáng nhẽ em đã tỉnh táo sáng nay cày sâu cuốc bẫm, xong được mớ việc thì giờ lại mới bắt đầu mà chả chắc đã trôi bằng ở cơ quan.
Em hận sếp! Vì sếp mà em sa vào quả tình với anh blog mới! Vì sếp mà...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



