1 Na Mã.
Hôm nay chúng ta bàn về tam giác NBT. Đó là một tam giác đặc biệt. Tuy có ba đỉnh nhưng ba cạnh chưa chắc đã dính nhau theo quy luật hình học thông thường.
N là Nhật ký
B là Blog
T là tính Thực.
Nếu vào ngày nào đó, dưới địa ngục, giữa trần gian hoặc trên thiên đường mở lớp về blog học mà chả may nhà Chuồn được mời buôn chuyện ở đó thì giáo án sẽ bắt đầu sang sảng và đầy tính khoa học lọc cọc như vậy.
2 Na Mã.
N là Nhật ký. Ngày xưa xửa xừa xưa, khi chữ "a" chưa bị... còng, người ta viết nhật ký giấy thôi. Đó là thứ văn viết có các đặc điểm:
1. Có sao nói vậy hoặc có sao - nói bậy, có sao - nói trăng ... xả láng thì vẫn chả bao giờ có comment. Và như thế chả bao giờ lo đang viết vui bị cmt xỏ lá hoặc tai bay vạ gió.
2. Người ta không gọi là entry vì ai viết nấy biết. Mấy khi đưa cho người khác đọc hoặc bị đọc trộm mà phải ngắt đoạn hoặc tự biên tập số chữ để độc giả khỏi chán, đọc ẩu, cmt điểm danh như bây giờ. Ngắn dài thoải mái con gà mái.
3. Viết không ai biết thì hay dở cũng chả liên quan gì đến độ hot của tác giả, trừ khi vào ngày nào đó bỗng thành sách in gây xao động nhân tâm loài người cỡ Nhật ký Anne Frank, Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm, Nhật ký Nguyễn Văn Thạc... Nhật ký mà viết về tình yêu, về con, về ai đó thì cũng chỉ khiến chính đối phương chới với trong yêu thương và tác giả nặng ký lên trông thấy trong mắt độc giả đặc biệt ấy mà thôi, không khiến tùm lum người đọc ké nuôi trí tưởng bở như thời chữ a bị còng sau này.
Nhật ký liên quan gì đến tính thực? Viết cho mình là chính, nói gì thì cũng không ảnh hưởng tới ai. Viết thực cảm giác vui buồn, yêu ghét... Viết đẹp hơn sự thực về điều gì đó cũng là quyền tự do tưởng tượng bay bổng và vươn đến khát vọng đẹp. Không làm ai hiểu nhầm bản thân tác giả cả. Ai đọc lén mà phải lòng thì xem như tác giả vô can. Trừ phi cố tình viết để dụ thì không phải nhật ký nữa roài nhá.
3 Na Mã.
B là Blog. Blog là thứ để dễ hiểu người ta dịch là "nhật ký điện tử". Ấy là vì bút bỗng có quá nhiều phím và giấy thì hiếm do rừng đã bị tàn phá nhiều quá, chỗ giấy còn lại chỉ đủ in báo, truyện, in vàng mã và in... entry thành sách in. Mốc để đánh dấu thời đại nhật ký rẽ đường mới chính là ngày chữ a bỗng dưng bị còng chả vì đâu. Nghe đồn là vì bị... móc, còn móc gì thì không ai nói rõ. Chỉ thỉnh thoảng thấy thay vì gọi a còng nghe nó già nua, thương cảm, thì người ta gọi là a móc.
Như đã lè vè so sánh sơ bộ khi bàn về N, blog cũng có một bộ phận lớn viết dạng nhật ký đời sống cá nhân tác giả. Nhưng không chỉ là nhật ký thuần tuý thế, blog sau này còn toé thành rất nhiều dạng như viết truyện ngắn, truyện dài, thành công cụ truyền bá văn hoá và phản văn hoá, truyền thông chính trị lề nọ lề kia... Ở đây chỉ bàn về Blog nhật ký và cũng chỉ tạm bàn về tính thực.
Vì có người đọc, có cmt, có PW, tức là chức năng giao tiếp của blog rộn ràng yến oanh cực kỳ, nên tính thực cũng có ít nhiều lộn lạo.
Viết mà đóng chỉ cho riêng mình đọc thì thực sự là thà viết giấy cho an toàn vì blog nào ai biết nhà mạng cho toi mạng dữ liệu một phần hay nguyên khối lúc nào. Nếu vì không quen viết tay nữa mà thường xuyên viết "máy" chỉ mình mình đọc - quá phục vì cảm giác chơi blog một mình lắm phen giống... nhà ma. Nhưng những blog này là những blog độ thực, độ mơ có lẽ gần nhất với nhật ký giấy. Khi ấy cạnh nối NB có thể biến mất hoặc rất ngắn vì khoảng cách của chúng đâu có xa. Cạnh NT và BT gần như thành hai cạnh của tam giác cân đáy NB.
Vì có người đọc blog nên chuyện viết lách càng sau này blogger càng đỡ cãi cùn kiểu lý người Nhắng: blog tôi tôi viết gì kệ tôi. Ấy là một góc của câu chuyện văn hoá blog sẽ bàn trong dịp khác. Thế nhưng tốt đẹp phô ra là tất yếu. Người ta nói đúng cái hay của mình hoặc nói quá lên (vì vô vàn mục đích). Người ta nói sự thực đời sống theo kiểu nói hết hoặc không hết. Người ta nói dở thành hay để tự sướng hoặc làm người khác... choáng, mê, tưởng...
Cạnh NB cũng thiên biến vạn hoá, ẩn hiện khôn lường từng trường hợp. Đáng chú ý, có phen nó... gẫy đôi nhịp cầu vì chủ nhân không còn yên thân để viết cái mình muốn có sao viết vậy, hoặc chủ nhân nổ dữ quá nên blog mang tiếng nhật ký mà lại thành trang "chém gió.com". Hai nửa cạnh loay hoay tìm nối nhau chăng nữa cũng cứ vất vưởng như hai ông mù huơ huơ gậy giao lưu thôi. Mù thật vì nhu cầu thể hiện tính thực cá nhân không còn, hoặc muốn mà khó...
Ôi dào, cạnh đáy thế thì đỉnh T đứng đó cho có cái để người đọc thì tưởng, còn người viết thì "mặc định là đúng sự thực" chứ hai cạnh bên NT và BT cũng tung toé luôn. Thỉnh thoảng đọc blog mà gặp được tam giác BTN hoà hợp thì khoái ghia. Chả khác gì tam giác vàng cho tính thực ngày thiên hạ đại xạo trên xứ ảo.
4 Na Mã.
Hí hí, tám đủ rồi nhé các bác. Cứ chơi, cứ viết, cứ thực, cứ mơ, cứ nổi, cứ chìm, cứ nổ, cứ thật, cứ... cứ... cứ... Ai có thân nấy giữ, nấy cởi lúc viết, lúc đọc. Ẻn này... trớt quớt, ba láp í mà. Tin thì tin, không tin thì thôi. Cốt là các bác còm thoải mái cả về chất và lượng cho ẻn là OK.
Thời gian dành cho blog tối nay tới đây là hết. Nhà iem đi viết nhật ký giấy đây. Bí bi!
Hiển thị các bài đăng có nhãn blog. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn blog. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010
Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010
EM CHÁN SẾP LẮM hay là THÊM MỘT QUẢ TÌNH
P/S: Em Chuồn viết rõ là tinh tướng. Bác X làm giúp blog này đừng ghét em nhé. Biết ơn bác vạn bội vì đã để em nhờ cậy xây nhà xây cửa ngon lành thế này cho thoả cơn khát off với dân blogspot.
Chắc chắn sếp không hình dung nổi việc sáng nay mình bị cưỡng bức nghỉ ở nhà gây hệ luỵ cỡ nào đâu.
Đang vào nếp đi làm ngoan ngoãn như công chức phấn đấu chiến sĩ thi đua cấp quốc gia. Ngày ngày đến cơ quan đúng giờ, không lang thang ra phố hay trốn đi off trong 8 giờ vàng ngọc. Thậm chí cuối giờ cũng về đúng giờ chuẩn để tiết kiệm điện cho nhà nước.
Vì đi làm răm rắp nên lương tâm không hành hạ, không phải thủ theo gói việc về làm tối để tự trấn an. Chồng con cũng phấn khởi vì bỗng dưng vợ, mẹ tối tối chả cày cuốc gì sất. Ăn ngủ đúng giờ, cơm ngon canh ngọt. Đúng chuẩn "vợ làm nghề gì thì làm, miễn đừng mang việc về nhà buổi tối".
Đâu dễ có cái nếp ấy. Thế mà đùng phát, sáng nay sếp báo trưng dụng phòng làm việc của mình để phỏng vấn tuyển nhân viên mới. Thế là mình phải nghỉ việc giữa dòng. Thế là mình đang thích đi làm sau khi gửi con vào nhà trẻ thì lại phải về nhà.
Mà về nhà giờ này thì mình không còn quen chơi rông như thời gian trước nữa. Mình thích làm việc cơ. Ở cơ quan, máy tính bỗng dưng không vào blog được vì mình chưa nhớ ra cái pass, thế là mình lại là mình làm việc hăng say như thuở chưa biết blog là gì. Ở nhà sờ vào laptop thì y như rằng lại ... blog.
Bực. Chả ai cho mình làm người lương thiện ư? Đã thế vào giường đọc tài liệu. Được vài dòng thì lại lơ mơ ngủ mất. Mơ lung tung cả. Toàn mơ ăn, mơ chơi.
Đang mơ hay thì điện thoại báo tin nhắn. Chán thật. Đời cứ xô đẩy là thế nào. Bật dậy nhận email.
Hoá ra ... hoá ra... Hoá ra y như chuyện ông Tàu Khựa kéo nhà khoa học lớn từ Mỹ về bằng cách xây sẵn ngôi nhà, bài trí nội thất y chang nhà ổng ở Mỹ... Mình không phải nhà khoa học nhớn, mình không phải hot blogger, nên mình sững sờ khi đường link trong email dẫn mình tới một blog An Thảo mới tinh ở xứ mới. Cùng tông màu xanh cốm sậm của theme, cùng ava, lại có mấy bài cuối cùng mình viết ở blog cũ đã được bứng qua. FL cũng đã sẵn một nhóm bạn yêu quý ngoài đời chơi blog hăng say chả kém ai. Thế thì mình làm sao không sa vào cuộc tình mới được chứ. Lại yêu anh blog dù rất cảnh giác vụ lần sờ tìm hiểu anh ấy sẽ làm mình mất vài tiếng như chơi.
Mất thật, lại mất. Thế là đống việc mà hạn giục đang réo rắt lại ùn lại. Lại stress.
Sếp ơi! Sếp thấy chưa, cái sự nghỉ việc cưỡng bức tai hại chưa. Sếp có nguy cơ làm hỏng nhịp điệu mẫn cán của nhân viên ưu tú. Chồng có khả năng lại bị thiệt hại do vợ mê thêm một anh (blog) khác. Bản thân em lại sụt xuống vài bậc trên thang phấn đấu trở về làm "công dân gương mẫu dù có blog". Cái đó là chán nhất.
Ôi, chán sếp. Rất chán sếp dù sáng nay em đã sống một buổi sáng không làm vợ, không làm mẹ, không làm lính, không làm thuê...
Giá sếp đừng bắt em sống một buổi sáng như thế, em không phải lộn lại nhớ nhung cái cảm giác uể oải chiếu chăn ngủ nướng, cảm giác gác mọi sự đời trong cơn lũ cuốn, thì có phải em không bị đánh thức cảm giác lười biếng không.
Đáng nhẽ em đã tỉnh táo sáng nay cày sâu cuốc bẫm, xong được mớ việc thì giờ lại mới bắt đầu mà chả chắc đã trôi bằng ở cơ quan.
Em hận sếp! Vì sếp mà em sa vào quả tình với anh blog mới! Vì sếp mà...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
