Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

NGÕ RIÊNG TƯ TRONG ẤP THÁI HÀ




Những giấc mơ dịu dàng nhất là mơ về ngõ nhà mẹ trong ấp Thái Hà.

Lờ đi phố Thái Hà đã nằm đè lên sông đào cũ. Lờ đi những san sát tường xi măng phủ mờ rào cúc tần, ô rô, nhài, trúc... Lờ hết những nỗi buồn khi đi qua nhà nào có khuôn mặt lạ hoắc ơ hờ nhìn ra mà cứ lang mang nghĩ xưa đây là bếp nhà ông Tư Ngỗng, là bờ ao bà Báu rửa lá bàng bán xôi, là vườn táo nhà... mình.

Lờ đi để quên luôn tóc bạc, mắt mờ, chân chậm của những người thân quen cũ cứ nhìn nhau là vồn vã như máu thịt trần gian cổ tích lạc vào thời @ hâm hâm, điên điên, động rồ với nhà nghỉ trên đất nhà cô Thuý cũ, rượu Nguyên Hói nhà bà Nam bánh giò. Thề là chỉ cần lờ đi sẽ thấy còn nguyên làng trong phố, cố nhân láng giềng không tài gì giấu giếm thói quen mộc mạc mấy chục năm xửa xưa. Đến mức anh Thành, công an khu vực mà còn xử sự ân cần y như mình chưa đi lấy chồng xa, đẻ ra những đứa to hơn mình thời vẫn lê la đầu ngõ tập xe đạp ngã sấp, tập xe máy ngã ngửa. Cũ kinh người, quen đến cố tật.

Lâu lâu bản năng sinh ra để lê la sống dậy. Khao khát đầu tiên là vứt hết chồng con, phi về chầu hẫu trà đá quán vợ chồng bạn cố tri Hường Già - Thành Te, doạ nó dạo này tao thích oánh đề. He he. Thêm nữa, về ăn bánh mì Như Lan cô Hằng để có cớ chọc ngoáy từ chú tới cô, qua hai ranh con đã bằng sào bằng gậy nhà cô toàn mấy chuyện xưa thằng nào sưng chim tầm bỏi, thằng nào gào "tao xin lỗi mẹ". Đủ thú vui cho quên hết trên đời thời gian không quay ngược bao giờ.

Thề là nắng ở ngõ nhà mẹ vàng óng hơn mọi khu khác, gió cũng ve vuốt da dẻ mơn man hơn bất kỳ xứ nào trần gian.

Thề là chỉ cần chớm vào ngõ đã trẻ lại đến không nhớ ra tuổi và chả ai nhớ ra tuổi mình, mình cũng lẫn tuổi xóm giềng tùm lum. Lẫn đến mức thấy những nhà nào về mua đất, phá vườn, xây biệt thự sau mấy mùa sốt đất đều là hạng ngụ cư, biết gì hồn thiêng ngõ này, đất này mà ngơ ngáo xe bố xe con, tóc xanh tóc đỏ thế kia...

Mai nghỉ, lại muốn dậy sớm về ngõ, hái trộm hoa nhài giậu bà Ty lúc 5 h, ổi đào vườn ông Khâm lúc 6 h, khế chua nhà bà Phát lúc chính trưa, câu cua lúc 14 h, đốn nguyên buồng chuối nhà ông Tài Say lúc nửa đêm...

Thì cứ muốn thế rồi về lê la mà nhớ...

Đã viết về ngõ khối chuyện mà vẫn còn đầy thứ, khối mặt người trẻ già hiền hoà, nghịch ngợm, thương mến ngàn năm xứ ấp phải được kể ra, tả lại, lưu hồn...

Thì phải thôi... Ngõ cứ riêng tư mát trong ngà ngọc giữa ấp Thái Hà. Kệ mịa nhân gian xáo trộn...
 — với Hanh Luong và 5 người khác.

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

THÓI QUEN



Đi qua đường gặp thói quen
Chợt chân hẫng nhịp, tay bèn ngẩn ngơ
Đi ngang đời gặp... Thẫn thờ.
Ừ thôi một khoảng mây trưa, gió chiều
Thói quen lỡ đã rất nhiều
Ừ thôi, sông chảy, buồm phiêu, nhạt buồn...


Muốn quay về xứ vắng này viết quá...

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

IM NHƯ LÀ SỐNG


1.
Thực ra cuộc sống không ồn như mình tưởng hồi nao.

Phần lớn mọi điều diễn ra trong lặng lẽ. Lặng lẽ vì đời ai chả thế, có gì đáng nói đâu. Lặng lẽ vì nói có thay đổi được là bao những mắc míu, mờ tỏ trần gian đâu. 

Nói to như vỗ, nói nhanh như tranh giành, nói vống như khống...  chả thể nào thay lựa đường tơ khoan nhặt nốt thanh nốt lặng.  

Những sẻ chia từ vật chất tới tinh thần thật sự vì nhau có ồn ã bao giờ.  

2. 
Những điều gan ruột, chân chất nhất đời, từ cung vui tới cung đớn đau đắng đót càng hay khiến người đời chìm vào yên lặng. Bởi lời nào thay nổi, xoa nổi cảm xúc đỉnh đáy ấy đâu.

Lúc dạt dào vui, khi nghẹn ngào buồn, ngay lúc bình yên thù cũng chỉ im lặng trên khoé cười, trong rưng rưng mí hay nét thong dong là trọn vẹn tỏ hình.

Nên mới có người nói với mình từ rất lâu rồi, nghe chưa đủ, nhìn chưa tròn, lặng mà chờ đợi mới thật  thấu đáy giếng khơi. Chiều ngược lại, không phải cứ biết thì tô ra, hiểu thì phải tố, và cứ nhẹ nhõm mà đi, mà sẻ, mà thành...

3.
Lặng không phải khinh. Im không phải buông bỏ. Ôi, người dạy ta qua những tuổi ồn ào, những thuở sóng trào thét khan không thoát giọng. Ôi, im lặng một đời chưa thấu nghiệm xong. 

Ừ thì hẵng cứ biết in ít rằng âm thanh cởi dây níu  hồn người, phá thành luỹ cách chia nhưng tận cùng của mọi thấu hiểu lại là lặng lẽ bên nhau cảm nhận tiếng đời đủ cung mặn ngọt đắng cay bùi chát.. Bình yên.

Ừ. Nhưng thời lượng nói giá nào cũng không bằng thời lượng lặng lẽ thu nhận, lắng nghe và cảm. Chả có gì mà phải vay mượn quá lắm chữ nghĩa nói năng cho khó cả ta lẫn người. Vừa đủ nói ra, vừa đủ lắng tình mới được... Khó đến khổ.

Ôi dào... Im lặng chả phê lòi phê xịt, bớt xé lòng, bớt đắng môi, khô lưỡi, phiềm tâm... AQ đấy nhưng mà thật đấy. Một nghìn sự hiểu thực ra chẵn 998 phần là không bằng nói năng rườm rà phải không người ơi! Và bằng lời làm sao thay nổi thẳm sâu lặng lòng thấu nhau tin cẩn vẹn tròn nhỉ.


( bố sư, lại chém cho đỡ cơn bực trà khuya cướp giấc. Hà hà)

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

BLOG, FB - MÀU MÈ VÀ MIỆNG LƯỠI

1.
Lục kho có tí việc, đụng vào một bài viết "rực rỡ hoa nở" hồi Zà hú mém tiêu. Chợt giật mình nhìn lại bước chân qua. 

Bắt đầu từ sa chân tới lên gân rồi thấy chơi blog, viết lách, ọp ẹp xuyên Việt, xuyên lục địa... cũng là quá đỗi bình thường. Nhưng khác thường là mình đã bớt tự kỷ trong xó nội tâm rất nhiều, tức là hãm quá trình lẩm cẩm lại ở mức đáng kể (theo cách nghe ngóng phản hồi từ những người... không chơi blog hay FB).

Bắt đầu từ rất giống thiên hạ người ta, lê la còm quèo chọc nhau kều được vô số còm đáp giả và một cơ số... tai họa. Tiếp nữa thú nhận mình không đủ năng lực còm quèo thật tử tế vì lưỡi hóa ra cứ xiên xiên là là. Riết giờ chuyển về bày cỗ đều đặn mời bà con qua FB mình chơi hàng ngày và hầu như không còn lặn lội hỏi thăm lễ tết. Tự kỷ lên một chu kỳ mới. Hê hê. Vì một ít lý do và rất nhiều lý trấu. Nhưng quan trọng nhất, thấy cuộc sống cân bằng hơn nhiều. Không còn cảm giác cứ phải lên mạng mới ắp-đết bạn bè dù FB là kênh liên lạc tiện lợi. Khi cần sẽ điện thoại luôn. Khi cần sẽ ra đường gặp luôn. Khi cần sẽ ... tiến tới viết thư tay như ngày xưa thân ái. Bạn giờ cần gì cũng cứ gọi phắt chứ nhắn FB chả chắc Chuồn nó giở ra kịp. Vui nhè nhẹ và gió đưa khe khẽ.

Dần dần những người còn lui tới còm quèo, like, chọc là những bạn thật bạn, mà nếu các bạn có bớt còm, like, rờ mó FB mình thì mình cũng cứ thấy chả vì thế mà xa hơn. Ra ngoài gặp ngon ơ mà. Nói chung thoát được nhịp giao tiếp nhanh như lốc của mạng. Nhè nhẹ và khe khẽ hơn hẳn. Không hề nghĩ đến cai hay dày vò vì nghiện ngập nữa. Hê hê.

2.
Những tông màu cuộc sống nét và nhòe, rực rỡ và trầm lặng, xao động cuốn như thác lũ hay gợn sóng lăn tăn mặt giếng thơi... có lối thoát mới qua đường nhả chữ.

Tự dưng tậu được kỹ năng tự biên tập bản thân, tự cân bằng bước chân trên ranh giới hợp lý mà chân thực với chính mình khi tái hiện cuộc sống qua con chữ. Rồi theo đà ấy mà bớt đi những khờ khạo, vô tâm, những bộc tuệch dễ gây hối hận ở ngoài đời. Lại cương quyết và rõ ràng hơn khi lựa chọn và rũ bỏ những tinh khiết và thừa thãi cả trong lòng mình lẫn cuộc sống.

Và dù vẫn chả giỏi giang gì hơn trong chiêm ngưỡng nghệ thuật hình ảnh thì lại thấy khá thêm chút về lựa chọn tông màu ảnh minh họa cho những gì mình viết. Lắm lúc còn thấy rõ hôm nay mình đang tâm trạng màu gì, một ngày trôi qua có thể xếp vào gam sáng, trầm ra sao. Và thấy mình ngày càng không còn đồng cảm lắm với những màu sáng rỡ, biết mình đang nhừ dần trong nồi ninh mưa nắng.

3.
Kinh. Kinh là miệng lưỡi chém gió đương nhiên lên đẳng như đại đa số bà con hành kungfu 888, dù mình chỉ là tép riu so với mênh mông thiên hạ ngày ngày tung hứng trong trang home, trang FBKN.

Rồi sướng lê tê phê thoát được nạn viết được mà không biết giật tựa đề mấy chục năm tự kỷ. Luyện được trò giở từ điển hoặc tự nom mây ngửi gió nhặt lấy một từ khóa để thả rông tư duy, chém ra đám chữ rồng rắn cắn xé nhau như... con hoang.

Túm lại ớ, giật mình nhìn lại lịch sử hành tẩu giang hồ qua vài đời trang mạng, màu mè và miệng lưỡi thấy mình vẫn là "giang hồ vặt, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà". May, chưa mất gốc. Vẫn còn thấy chân đi trên đất, chưa bốc bay tan mất như cánh Chuồn ám quẻ ava.

P/S - nhìn lại tít bài lại tự giật mình le lưỡi vì độ chém gió. Ha ha

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

NHẮM MẮT CHO TÔI TÌM...



Thực sự lưu luyến câu hát ấy dù chả biết nó ở bài hát nào. Lâu lâu đi karaoke nghe bạn cất giọng trầm, câu hát lại kéo mình lịm đi rồi về cứ vấn vít cung ngân suốt mấy ngày.

Bởi rất thấm thía hành vi và xúc cảm chất chứa trong câu hát. Nhắm mắt tìm đi sẽ thấy, sẽ có, sẽ đạt được những điều cực kỳ ảo diệu mà lại tận cùng chân thật. 

Bất kỳ lúc nào trong dòng đời tất bật bộn bề, nếu có thể, chỉ cần nhắm mắt. Đừng nhắm hờ hững, đừng gắng vận công cho mí dính nhau cực nhọc, cứ khép lại thế thôi, vừa sức chịu của mình. Nhắm mắt, thế là có một không gian vừa đủ riêng tư cho ngơi nghỉ, cho tách khỏi xô dạt ngoài kia, vừa xinh cho những ân cần từ cõi ta ùa về dịu dàng, êm ái với riêng ta. Thế là không cần cố, không cần đuối, không cần hơn kém với bất kỳ điều gì trên thế gian này.

Chỉ cần nhắm mắt thế thôi...

Như một giấc mơ ta có thể tùy thích, tùy khát khao của mình mà nắn cung thanh cung trầm. Trong thế giới riêng khoảnh khắc ấy thoải mái bằng lòng với những mong ước chân thực nhất lắng ẩn đáy tim. Thừa nhận với chính mình niềm khát khao ấy là cực kỳ dễ chịu dù ngoài đời sống kia nó có thể phải băng qua, buông bỏ, cưỡng xoá... Có lúc thấy một giấc mơ còn trọn vẹn thế cũng đã là hạnh phúc bởi nhiều khi khác nhắm mắt mà tràn trề thất vọng nhận ra nó thực chỉ là ảo giác tưởng mình cần. Sống thực với lòng mình như thế khỏi phải lăn tăn mấp mé ảo vọng. Ngày đầu tiên làm được thế, như thể khám phá ra một kungfu sống diệu kỳ.

Nhắm mắt sẽ dễ dàng đối diện với hay dở của chính mình. Chả phải đó cũng là khao khát được sống tận cùng chân thực để chấp nhận cuộc đời mình sao. Có thể sẽ rất đau đớn thừa nhận mình chưa xứng đáng với đời, với người. Có thể thậm chí xấu hổ vô cùng vì chưa thoát tham sân si. Có thể tự tin hơn bởi tự hào rằng dù còn gian nan giữa bể đời dở hay sai đúng nhưng ta vẫn là ta kiên định lẽ sống của mình. Cốt yếu là ta được chân thực tuyệt đối với đời mình để bước tiếp thanh thản, thênh thang.

Nhắm mắt cho tôi tìm... hoá ra là khoảnh khắc dễ dàng nhất và gian khó nhất... Nhưng chỉ cần ta chân thực sẽ có phút thần tiên êm ả ngay trong lòng cõi thế, xả mọi bế tắc, ưu phiền. Yêu quá mỗi đoạn thời gian ngắn ngủi nhắm mắt đi tìm ấy đời ơi.