1.
Lục kho có tí việc, đụng vào một bài viết "rực rỡ hoa nở" hồi Zà hú mém tiêu. Chợt giật mình nhìn lại bước chân qua.
Bắt đầu từ sa chân tới lên gân rồi thấy chơi blog, viết lách, ọp ẹp xuyên Việt, xuyên lục địa... cũng là quá đỗi bình thường. Nhưng khác thường là mình đã bớt tự kỷ trong xó nội tâm rất nhiều, tức là hãm quá trình lẩm cẩm lại ở mức đáng kể (theo cách nghe ngóng phản hồi từ những người... không chơi blog hay FB).
Bắt đầu từ rất giống thiên hạ người ta, lê la còm quèo chọc nhau kều được vô số còm đáp giả và một cơ số... tai họa. Tiếp nữa thú nhận mình không đủ năng lực còm quèo thật tử tế vì lưỡi hóa ra cứ xiên xiên là là. Riết giờ chuyển về bày cỗ đều đặn mời bà con qua FB mình chơi hàng ngày và hầu như không còn lặn lội hỏi thăm lễ tết. Tự kỷ lên một chu kỳ mới. Hê hê. Vì một ít lý do và rất nhiều lý trấu. Nhưng quan trọng nhất, thấy cuộc sống cân bằng hơn nhiều. Không còn cảm giác cứ phải lên mạng mới ắp-đết bạn bè dù FB là kênh liên lạc tiện lợi. Khi cần sẽ điện thoại luôn. Khi cần sẽ ra đường gặp luôn. Khi cần sẽ ... tiến tới viết thư tay như ngày xưa thân ái. Bạn giờ cần gì cũng cứ gọi phắt chứ nhắn FB chả chắc Chuồn nó giở ra kịp. Vui nhè nhẹ và gió đưa khe khẽ.
Dần dần những người còn lui tới còm quèo, like, chọc là những bạn thật bạn, mà nếu các bạn có bớt còm, like, rờ mó FB mình thì mình cũng cứ thấy chả vì thế mà xa hơn. Ra ngoài gặp ngon ơ mà. Nói chung thoát được nhịp giao tiếp nhanh như lốc của mạng. Nhè nhẹ và khe khẽ hơn hẳn. Không hề nghĩ đến cai hay dày vò vì nghiện ngập nữa. Hê hê.
2.
Những tông màu cuộc sống nét và nhòe, rực rỡ và trầm lặng, xao động cuốn như thác lũ hay gợn sóng lăn tăn mặt giếng thơi... có lối thoát mới qua đường nhả chữ.
Tự dưng tậu được kỹ năng tự biên tập bản thân, tự cân bằng bước chân trên ranh giới hợp lý mà chân thực với chính mình khi tái hiện cuộc sống qua con chữ. Rồi theo đà ấy mà bớt đi những khờ khạo, vô tâm, những bộc tuệch dễ gây hối hận ở ngoài đời. Lại cương quyết và rõ ràng hơn khi lựa chọn và rũ bỏ những tinh khiết và thừa thãi cả trong lòng mình lẫn cuộc sống.
Và dù vẫn chả giỏi giang gì hơn trong chiêm ngưỡng nghệ thuật hình ảnh thì lại thấy khá thêm chút về lựa chọn tông màu ảnh minh họa cho những gì mình viết. Lắm lúc còn thấy rõ hôm nay mình đang tâm trạng màu gì, một ngày trôi qua có thể xếp vào gam sáng, trầm ra sao. Và thấy mình ngày càng không còn đồng cảm lắm với những màu sáng rỡ, biết mình đang nhừ dần trong nồi ninh mưa nắng.
3.
Kinh. Kinh là miệng lưỡi chém gió đương nhiên lên đẳng như đại đa số bà con hành kungfu 888, dù mình chỉ là tép riu so với mênh mông thiên hạ ngày ngày tung hứng trong trang home, trang FBKN.
Rồi sướng lê tê phê thoát được nạn viết được mà không biết giật tựa đề mấy chục năm tự kỷ. Luyện được trò giở từ điển hoặc tự nom mây ngửi gió nhặt lấy một từ khóa để thả rông tư duy, chém ra đám chữ rồng rắn cắn xé nhau như... con hoang.
Túm lại ớ, giật mình nhìn lại lịch sử hành tẩu giang hồ qua vài đời trang mạng, màu mè và miệng lưỡi thấy mình vẫn là "giang hồ vặt, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà". May, chưa mất gốc. Vẫn còn thấy chân đi trên đất, chưa bốc bay tan mất như cánh Chuồn ám quẻ ava.
P/S - nhìn lại tít bài lại tự giật mình le lưỡi vì độ chém gió. Ha ha
Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013
Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012
NHẮM MẮT CHO TÔI TÌM...
Thực sự lưu luyến câu hát ấy dù chả biết nó ở bài hát nào. Lâu lâu đi karaoke nghe bạn cất giọng trầm, câu hát lại kéo mình lịm đi rồi về cứ vấn vít cung ngân suốt mấy ngày.
Bởi rất thấm thía hành vi và xúc cảm chất chứa trong câu hát. Nhắm mắt tìm đi sẽ thấy, sẽ có, sẽ đạt được những điều cực kỳ ảo diệu mà lại tận cùng chân thật.
Bất kỳ lúc nào trong dòng đời tất bật bộn bề, nếu có thể, chỉ cần nhắm mắt. Đừng nhắm hờ hững, đừng gắng vận công cho mí dính nhau cực nhọc, cứ khép lại thế thôi, vừa sức chịu của mình. Nhắm mắt, thế là có một không gian vừa đủ riêng tư cho ngơi nghỉ, cho tách khỏi xô dạt ngoài kia, vừa xinh cho những ân cần từ cõi ta ùa về dịu dàng, êm ái với riêng ta. Thế là không cần cố, không cần đuối, không cần hơn kém với bất kỳ điều gì trên thế gian này.
Chỉ cần nhắm mắt thế thôi...
Như một giấc mơ ta có thể tùy thích, tùy khát khao của mình mà nắn cung thanh cung trầm. Trong thế giới riêng khoảnh khắc ấy thoải mái bằng lòng với những mong ước chân thực nhất lắng ẩn đáy tim. Thừa nhận với chính mình niềm khát khao ấy là cực kỳ dễ chịu dù ngoài đời sống kia nó có thể phải băng qua, buông bỏ, cưỡng xoá... Có lúc thấy một giấc mơ còn trọn vẹn thế cũng đã là hạnh phúc bởi nhiều khi khác nhắm mắt mà tràn trề thất vọng nhận ra nó thực chỉ là ảo giác tưởng mình cần. Sống thực với lòng mình như thế khỏi phải lăn tăn mấp mé ảo vọng. Ngày đầu tiên làm được thế, như thể khám phá ra một kungfu sống diệu kỳ.
Nhắm mắt sẽ dễ dàng đối diện với hay dở của chính mình. Chả phải đó cũng là khao khát được sống tận cùng chân thực để chấp nhận cuộc đời mình sao. Có thể sẽ rất đau đớn thừa nhận mình chưa xứng đáng với đời, với người. Có thể thậm chí xấu hổ vô cùng vì chưa thoát tham sân si. Có thể tự tin hơn bởi tự hào rằng dù còn gian nan giữa bể đời dở hay sai đúng nhưng ta vẫn là ta kiên định lẽ sống của mình. Cốt yếu là ta được chân thực tuyệt đối với đời mình để bước tiếp thanh thản, thênh thang.
Nhắm mắt cho tôi tìm... hoá ra là khoảnh khắc dễ dàng nhất và gian khó nhất... Nhưng chỉ cần ta chân thực sẽ có phút thần tiên êm ả ngay trong lòng cõi thế, xả mọi bế tắc, ưu phiền. Yêu quá mỗi đoạn thời gian ngắn ngủi nhắm mắt đi tìm ấy đời ơi.
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012
HỒNG BẠCH
Nhìn những đóa hồng này mà nao lòng nhớ hoa của một thời con gái - Hồng Bạch.
Những năm thập kỷ 80 ấy hoa hồng Hà Nội rất dịu dàng và ngát hương. Có mỗi Hồng Nhung, Hồng Bạch, Hồng Quế.
Hồng Bạch mong manh sắc trắng như tâm hồn thiếu nữ tinh khôi, chớm phớt hồng nữ tính trong miền nào đó mơ hồ sóng sánh bên một bờ vai nam tính. Như một giấc mơ Xuân - Hồng Bạch. Sắc hồng mới mẻ trong đoạn đời ấy bản thân Hồng Bạch cũng không tự ý thức được nhưng vì nó rất thật, nó tự đến như trăng sẽ tròn vào đêm rằm, nên cứ lồ lộ ra nơi mày ngài mắt phượng, nơi môi má ửng hồng chưa hẳn vì đâu.
Cánh Hồng Bạch chớm phớt chút hồng chỉ vừa đủ nao lòng người ngắm nơi đầu búp nụ, rìa cánh hé. Nét cong hồng mơ màng của mép cánh ngọt lành, dào dạt gợi nỗi mến thương những làn môi con gái chẳng phấn son mà cứ tự hồng trong veo. Vì nàng ngại ngùng mím cắn thay lời nói, vì tự nó hồng dù nàng chả biết nó mọng căng. Ôi nét viền môi thời Hồng Bạch.
Nhớ những đóa Hồng Bạch trong bức họa người anh hàng xóm tặng vì mình khen. Nhớ nỗi tiếc lặng mãi vì đã dát dúa chối từ lời đề nghị làm mẫu vẽ một chân dung. Tiếc quá. Giờ người đã trôi về một miền xa nào đó giữa đời này và bức họa cũng thất lạc. Chỉ những dáng hoa còn lại mãi mãi. Trong quá, lành quá. Cám ơn bạn!
Những làn môi Hồng Bạch hé cười trên đĩa hoa giản dị giữa đêm Dạ hội tiếng Nga lớp ta, lớp bạn, lớp người...
Những đóa Hồng bạch chợt về căng tràn niềm yêu sống trong ký ức mưa bay phiên chợ hoa Tết xưa xưa, trong vườn nhà Mẹ khắc giao thừa thao thức năm nao...
Những năm thập kỷ 80 ấy hoa hồng Hà Nội rất dịu dàng và ngát hương. Có mỗi Hồng Nhung, Hồng Bạch, Hồng Quế.
Hồng Bạch mong manh sắc trắng như tâm hồn thiếu nữ tinh khôi, chớm phớt hồng nữ tính trong miền nào đó mơ hồ sóng sánh bên một bờ vai nam tính. Như một giấc mơ Xuân - Hồng Bạch. Sắc hồng mới mẻ trong đoạn đời ấy bản thân Hồng Bạch cũng không tự ý thức được nhưng vì nó rất thật, nó tự đến như trăng sẽ tròn vào đêm rằm, nên cứ lồ lộ ra nơi mày ngài mắt phượng, nơi môi má ửng hồng chưa hẳn vì đâu.
Cánh Hồng Bạch chớm phớt chút hồng chỉ vừa đủ nao lòng người ngắm nơi đầu búp nụ, rìa cánh hé. Nét cong hồng mơ màng của mép cánh ngọt lành, dào dạt gợi nỗi mến thương những làn môi con gái chẳng phấn son mà cứ tự hồng trong veo. Vì nàng ngại ngùng mím cắn thay lời nói, vì tự nó hồng dù nàng chả biết nó mọng căng. Ôi nét viền môi thời Hồng Bạch.
Nhớ những đóa Hồng Bạch trong bức họa người anh hàng xóm tặng vì mình khen. Nhớ nỗi tiếc lặng mãi vì đã dát dúa chối từ lời đề nghị làm mẫu vẽ một chân dung. Tiếc quá. Giờ người đã trôi về một miền xa nào đó giữa đời này và bức họa cũng thất lạc. Chỉ những dáng hoa còn lại mãi mãi. Trong quá, lành quá. Cám ơn bạn!
Những làn môi Hồng Bạch hé cười trên đĩa hoa giản dị giữa đêm Dạ hội tiếng Nga lớp ta, lớp bạn, lớp người...
Những đóa Hồng bạch chợt về căng tràn niềm yêu sống trong ký ức mưa bay phiên chợ hoa Tết xưa xưa, trong vườn nhà Mẹ khắc giao thừa thao thức năm nao...
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012
PHIẾM NHẠT
1.
Tự dưng thấy mọi sự ngoài bốn bức tường căn hộ bé xíu của em chả quan trọng gì. À quên, trừ những thứ em nối dây vào tim, vào lòng. Những gì phải vận gan ra để đọ, để khỏi đụng... thì không có cơ lọt vào không gian này.
Chả tức, chả thú, chả gì đời sất. Y như một gã ma men không còn biết say dù uống bằng phễu chứ chén vứt ra cống lâu rồi, vì hệ miễn dịch của gã đã không buồn chấp rượu nữa.
Tự dưng thấy mọi sự ngoài bốn bức tường căn hộ bé xíu của em chả quan trọng gì. À quên, trừ những thứ em nối dây vào tim, vào lòng. Những gì phải vận gan ra để đọ, để khỏi đụng... thì không có cơ lọt vào không gian này.
Chả tức, chả thú, chả gì đời sất. Y như một gã ma men không còn biết say dù uống bằng phễu chứ chén vứt ra cống lâu rồi, vì hệ miễn dịch của gã đã không buồn chấp rượu nữa.
2.
Tivi nhà em hỏng do chập mạch chứ ko do bị đấm khi xem. Có đứa bảo hay vì nước bọt văng vào lúc đang xem kèm chửi. Em nghĩ do mấy vị chập dây trên tivi lây cho tivi nhà em thì có.
Thôi, đêk sửa. Báo mới nhiều lề chứ tivi quan trọng zề. Công nhận ko!
Bố nó đỡ nghiện tivi, con cái đỡ băn khoăn hóng hớt nhạc Hàn, mắt nó đỡ lồi dở xịt dở. Em có FB rồi.
3.
Xe em chả chính chủ. Mấy ngày rồi em đi rất ngoan, không leo hè, không đè vạch, không vượt đèn, không chèn ô tô. Ý là em không có thừa triệu nào lận lưng mà giấy tờ mượn của bà dì nhà ông chú rể thằng cu em họ nhà ông trẻ bà thím nhà chồng đương nhiên đầy đủ nhưng vì chưa ai tìm ra nguyên nhân cháy xe nên em kinh, em chả dám bỏ vào cốp mang theo. Nhỡ cháy thì ngu, thì khổ lây cả công an nhọc công chứng minh xe em không chính chủ.
Hơi lạ là đầy người bị chặn vì các lỗi nào đó mà kiểu gì họ cũng mắc, chỉ có công an mới chỉ cho họ ngộ ra được, rồi có thể kèm cả lỗi không chính chủ, nhưng họ không hề bị túm áo, vặt chìa như trước. Các chú áo vàng chả hiểu sao giữ kẽ với dân hẳn, toàn giơ tay chào kiểu điều lệ trước khi xem giấy (nếu có).
Thôi kệ, cũng hay. Cái sự chính chủ với không lại làm các anh ấy tử tế hẳn thì có khi đừng ai phản đối anh # nữa nhé.
4.
Hàng bưu thiếp rộn lắm rồi. Còn hơn là dùng phong bì bưu điện trơ lắm. Mua hoa thì người nhận còn tiếc hơn người mua chưa chừng.
Em khá mệt mỏi với mấy bài toán lòng vòng này. Vì không kiềm chế được đà theo đời chứ bản thân em có khối cách để thực lòng kỷ niệm nghề giáo. Mà lòng kính trọng thày cô giáo của con, của em thực ra liên quan rất ít đến cái phong trào em đang mềm yếu sa ngã vào kia.
Thôi, không sao. Đời sống mãi cũng qua. Ai thích mấy cái gạch dòng trên đâu. Chẳng qua tự dưng em muốn ghi lại sự đời nhân một ngày thấy gì cũng nhạt hoét.
Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012
DÂM THƯ
Hồi xưa nghe dọa Hồng Lâu Mộng, Phấn Trang Lâu, Kim Bình Mai... mà đọc vào là sẽ hư thân hơn cả nghe đàn bầu bởi đó là dâm thư. Đã thế thì đọc. Đọc quên cả ôn thi tốt nghiệp mà thấy mãi chả phê như nghe đàn bầu. Ôi dào dâm thư.
S
au này vớ được mớ Tự lực văn đoàn, rồi cả đống truyện Tây Tàu kim cổ đọc cũng chả thấy độ dâm tăng tí nào. Khổ, thế mà gán cho những tác phẩm ấy cái thể loại nghe hết hồn.
Tít tận sau nghe bảo Bóng đè, Sợi xích là dâm thư. Đọc thử thấy phải đặt lại dòng của hai cuốn này là ''đại nhảm loạn dâm'' thì mới đúng. Chả ra làm sao. Sự thanh cao cõi thế mà lẫn lộn với động vật tai xanh. Oan cả cho động vật.
Túm lại là đọc cứ đọc thôi, dâm thư hay tiểu thư hay thanh thư đều ở mắt đời tham sân si chứ phàm đã truyện tình nhân gian thì chỉ có những cuốn chả ra gì vay hơi ân ái làm hàng hoặc các tác phẩm tuyệt vời về hoà giao những trái tim người.
Hôm qua đọc thấy bài phê phán thị trường ngập tràn những sách tình cảm yêu đương mây gió êm đềm ru ngủ từ vị thành niên đến cụ chớm tái xuân. Ô hô tai. Lại bị phê khéo là dâm thư đấy. Nhưng mình cũng đọc cả núi truyện của các tác giả Tây Tầu bị nhắc tới, sao chả thấy sắc dâm ô trọc, chỉ toàn nhận được những cảm giác cuộc đời thanh bình, con người yêu thương trân trọng nhau, gắn kết keo sơn sau bao va vấp hiểu hờn rất đời thực. Chả hiểu cái vị viết bài báo ấy dễ động tâm dâm quá hay nó cần chém gió kiếm xèng. Hì.
Lâu nay hay tuyên bố tắt net đi đọc dâm thư. Kỳ tình là tìm thấy ở đó những dịu dàng cõi thế, chiêm ngưỡng những niềm an nhiên tinh thần mà kiếp người nào cũng chung nhau. Chả cứ phải tả dâm mới là dâm thư. Vô vàn cuốn rất mơ hồ mà gợi khát khao cuộc sống trong ngần, còn thôi thúc lòng người gấp vạn.
Thế tại sao lại cứ định kiến dâm thư là thứ gây hoạ dâm... tặc nhể. Hí hí.
Nhân vụ Chính chủ đang ồn ào, chồng mặc cả: Học xong Luật giao thông đường bộ cho nhuyễn rồi ''anh bảo cái này'', thế là cô bạn mình cứ phừng phừng không học nổi nữa. Nàng bảo đọc trang nào cũng hổn hển nhịp tim, hơi thở nhọc hơn cả đọc dâm thư đỉnh cao. Hỏi chứ dâm thư đỉnh là cuốn nào? Nàng cười phé bảo cứ ví thế thôi chứ đã đọc được quả nào đâu. Thì đấy, chỉ cứ phập phồng vừa ghét anh nọ dọa phạt, lại được chồng treo giải phòng mờ, thế là sách luật cũng gợi chả kém dâm thư.
Dâm là tại kính, tại tâm, ai bảo tại sách.
Tối nay muốn đọc vài trang gì đó đi ngủ cho êm mà chả có cuốn nào mới. Đồ cũ hoặc nặng nề quá hoặc vẫn còn chưa kịp quên đủ mà đọc lại. Hức. Nói láo chém gió vậy.
Ai có cuốn dâm thư hay hay cho mượn với. Không thì gọi điện kể tớ nghe đỡ nhạt miệng cũng hay. Nào!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



