Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

LÊ HOÀNG DẰN MẶT QUÝ BÀ NGHIỆN GỘI ĐẦU

P/S: Tớ đêk thích những gã mồm quá trơn lởn, lưỡi quá dài, quá dẻo cỡ Lê Hoàng và trên một tí, dưới một tí.


Gã điêu, gã chém gió đến mức lạnh lùng như tiền còn phải về đè cho chít mịa gã đi. Gã đàn ông như thế, ờ, tài lẻ có thừa, tài chính cũng có thể có nhưng đảm bảo phần nữ tính lắm khi qua mặt phần nam tính :)) 



Chua ngoa đến độ chữ nào gã nhả ra cũng đồng nghĩa với Dấm, Khế, Chanh. Đàn ông có thể nấu ăn ngon hơn đàn bà là thường tình nhưng đàn ông điêu hơn đàn bà thì ai bảo thường nhiên là họ... điên.



Con chữ Lê Hoàng tung tẩy một điệu váy hớt vạt, áo sạt cổ, tưng tưng tưng một khúc hè phố, trà đá, ve chai, khoai luộc, mắm ốc. Đời đơn giản như đan rổ. Kể ra cũng đã.


Hôm nay gã điểm chỉ một góc đàn bà lê la rõ là la lê. Hơi nghi, không vào sao biết, không đàn bà tính sao biết. 

Đấy, báu gì một gã len lỏi quá sâu vào ngõ đàn bà :)) Đám đàn ông khôn hồn đừng than thở, tơ tưởng chuyện phanh phui đời các mợ. Thứ nhất là không qua được mặt Lê Hoàng, kẻ đã từng chiến thắng từ bẩm sinh trong cuộc đua một thắng mấy trăm triệu (nghe đồn thế) tại đấu trường ở rất sâu trong bụng dạ đờn bà. Thứ hai là lưỡi không thể vẹo bằng, nước bọt không thể chua bằng và răng không thể nhọn bằng gã. Mà không được như gã thì biết cho lắm rồi ôm một khối để... đàn bà hóa dần thì còn ai cần các ông nữa. Đàn bà xịn không bao giờ cần đàn ông thua vía mình kiểu dở dở ương ương. Nên là chính vía đàn ông xịn, đừng 8, hãy 7.

Ha ha. Nhưng đọc thì phê. Đọc thôi nhá :))

--------

Lê Hoàng dằn mặt những quý bà 'nghiện' gội đầu

Chỉ những kẻ ngớ ngẩn mới tưởng tiệm gội đầu là chỗ thư giãn. Thực ra đó là sàn đấu, là bãi chiến trường. A, cách ta ba ghế là con mụ nào mới tới kia? Nó mang túi xách gì? LV à?

Nếu muốn tìm một gã đàn ông, bạn chỉ cần ra ba địa điểm: công ty, nhà bạn gái và quán rượu. Nếu muốn tìm đàn bà, bạn chỉ cần đến hai nơi: chợ và tiệm gội đầu.

Chả có tư liệu nào thống kê nổi phụ nữ dành bao nhiêu thời gian để gội đầu. Nhưng nhiều nhà khoa học tin chắc, nếu ít gội đi, nhiều cô gái đã đủ thời gian để lấy bằng tiến sĩ.

Đã xa lắm rồi cái thời trong tranh lụa của họa sĩ Nguyễn Phan Chánh, khi một cô gái quê bưng ra sân chậu nước bồ kết, thả mái tóc và gội đầu một mình, chung quanh chỉ có gà vịt, hoặc chó mèo.

Những cô gái hiện đại ngày nay loại tầm tầm thì đỗ xịch xe tay ga trước cửa, loại sang thì nhảy ra từ taxi, còn loại cực sang thì bước xuống từ xe Mẹc của mình hoặc của bồ, khoan thai đi vào tiệm gội đầu.

Nhìn dáng đi có thể biết ngay đẳng cấp. Phụ nữ trung bình làm theo hướng dẫn của thợ, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và thì thầm đưa ra yêu cầu. Phụ nữ quyền quý đi thẳng tới ghế quen, hất mái tóc ra đằng sau, oai vệ ngồi xuống.

Nguyên tắc của những tiệm sang là chính chủ nhân cắt hay gội thì giá khác, còn nếu thợ làm thì giá khác. Với hàng sộp, chả cần nói, vừa ngự xuống, chủ tiệm (phần lớn là đàn ông) đã như từ dưới đất chui lên, đứng cạnh khách, miệng cười cười, tay vuốt tóc cô hoặc bà nhè nhẹ.

Một nguyên tắc bất di bất dịch là tiệm làm đầu loại cao cấp của quý bà phải do các quý ông làm chủ. Những quý ông như thế không bao giờ được quá già, không bao giờ được quá trẻ, đầu tóc mặt mũi phải lịch lãm và sự nghiệp phải thành đạt. Người ta đến tiệm răng để nhổ răng, đến tòa án để nghe tuyên án, đến cảnh sát để khai mất trộm, nhưng chỉ đứa nào vớ vẩn mới đến tiệm gội đầu để gội đầu.

Bởi chủ nhân của những cái đầu thường gội ở tiệm đâu có bao giờ đội thúng bán xôi, đâu có khi nào gánh đất, chả bao giờ đứng đường đẩy hàng rong. Toàn những việc khiến đầu tóc phủ bụi.

Trong khi đầu các quý bà tới tiệm hầu như chỉ ngồi trong phòng máy lạnh, xức dầu thơm và kẹp tóc bằng kẹp khảm vàng thì về bản chất, ba năm cũng không dơ. Không dơ nhưng ngày nào cũng tới vì những lý do sau: 

1. Không tới thì không biết làm gì.

2. Không tới thì có chỗ nào để khoe mình sang mình giàu. 

3. Không tới thì làm sao biết hôm nay đứa nào không tới.

Cho nên gọi tiệm gội đầu là câu lạc bộ quý bà cũng chẳng sai. Chỉ khác một điều, những câu lạc bộ này ai cũng làm chủ tịch, không ai chịu nhường vị trí đó cho ai.

Một quý cô chân chính khi ngồi xuống ghế lập tức phải ngả đầu ra để chủ tiệm hỏi ý kiến xem có sửa gì không. Nhiều lúc chỉ tỉa một chút thôi, hay thay đổi kiểu chải, thay đổi độ dài ngắn cũng là đề tài thảo luận sôi nổi.

Trong khi mái tóc đang được cân nhắc thì bàn chân và bàn tay được thợ quen tự động săm soi, đưa ra ý kiến nên làm móng hay nên thay đổi màu sơn. Tuy nhiên, tất cả những công việc tất bật như thế chỉ nằm trong phần kỹ thuật, là thủ tục nhập phòng.

Cô gái cao quý sau khi ngả người, sau khi ban phát xong các chỉ thị bèn kín đáo liếc nhìn bên phải hay bên trái, đằng trước hay đằng sau. Chỉ có những kẻ ngớ ngẩn mới tưởng rằng tiệm gội đầu là chỗ thư giãn. Thực ra đó là một sàn đấu, một bãi chiến trường.

A, cách ta ba ghế là con mụ nào mới tới kia? Nó mang túi xách gì? LV à? Nhìn cái mặt nó chắc không mua nổi rồi, chắc lại lão bồ già nào mới cúng thôi. Nom nó lòe loẹt, nhà quê thấy rõ. A, còn đằng sau mình là mẹ nào thế? Già như vậy sao còn bày đặt nối tóc xù. Hình như con mẹ này trước là bồ lão Tư, nghe đồn vừa bị vợ lão túm áo cảnh cáo ở tiệm phở, bây giờ cứ vênh vênh làm như quý phái. Kinh! Còn em kia mới bước vào, ca sĩ gì mà hát như giấm chua, tay chân còn dính phèn hôm nay đã bày đặt vô đây? Chỗ này bây giờ lung tung quá, chả còn thứ tự gì cả.

Đang suy nghĩ, đang lườm nguýt thì điện thoại kêu. Nhẹ nhàng cầm lên: “Chị Ba hả? Em bận lắm, đang làm tóc. Tối nay lại phải đi tiệc nữa, mệt ghê! Dạ, em vừa ở Paris về, bên Anh lạnh quá… À, chị nhắc em mới nhớ, để em phôn cho thư ký chuyển tiền cho chị, năm tỷ đủ chưa? Dạo này làm ăn khó thực. Chị rảnh chạy ra đây, hay em bảo xe qua đón? Thôi, ok!”. Đóng máy, nhìn chung quanh một cách hả hê. Hôm nay mới "trưng" sơ sơ thế.

Tất cả những phụ nữ vào tiệm gội đầu sau một tiếng đã đi ra chắc chắn là dân chưa thành đạt. Phải ít nhất ba tiếng trở lên mới có số má. Đến tiệm nào, chọn thợ nào, ngồi ghế nào, ngồi bao lâu đều không hề vô tình mà tính toán kỹ.

Cái răng, cái tóc là góc con người. Răng thì chưa ai thấy, chứ tóc thì lúc nào chả xổ ra. Răng có thể không mang lý lịch chứ nhìn tóc là biết ngay tuổi nào, gu thẩm mỹ nào và giá tiền nào, phải hết sức cẩn thận.

Đàn ông tự đắc vào bàn kêu chai rượu XO ba triệu đồng nhiều khi mặt cứ vác lên. Trong khi đàn bà sành điệu chỉ nối tóc sơ sơ và hấp dầu cũng năm bảy triệu coi nhẹ như lông hồng, cho thấy các ông “cò con” và tội nghiệp ra sao.

Tiệm gội đầu thực sự là nơi các bà các cô so cao thấp sang hèn, là nơi thơm phức nhưng đầy kịch tính.

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

ĐUA TRUYỀN NƯỚC GIỮA LỚP ĐỂ LUYỆN THI ĐẠI HỌC



P/S: 
Cứ ngỡ con mình, dân mình đã là những vật thí thân đau khổ nhất vì thói đời chuộng khoa cử, hư danh. Cứ ngỡ mình đã, đang  quá khắc nghiệt khi ốp con vì đời con. 

Té ra thằng Tàu Khựa còn tàn bạo hơn nhiều. Xem bài này mà ớn lạnh. Gần đây liên tục các tin kinh hoàng, kinh tởm về xã hội Tàu: sấy trẻ sơ sinh làm thuốc tăng lực, mổ không gây tê, gây mê người theo Pháp luân công để lấy nội tạng, giờ thêm vụ này. 

Mẹ kiếp, xứ Việt thường không thua Tàu là bao về tốc độ "áp dụng mô hình" mà "anh" Khựa bước trước. Thề là nếu ở xứ Việt diễn ra tình trạng này, mình sẽ không bắt con mình phải học để thành... con vật như thế. Chữ nghĩa đâu chỉ có học ở đại học mới có, tiền bạc đâu phải do cái bằng đại học đảm bảo  mà thôi.

(Dân trí) - Các bức ảnh đã được đăng tải trên mạng Internet cho thấy nhiều học sinh Trung Quốc được truyền nước ngay giữa lớp học để tăng cường sức khoẻ trước kỳ thi đại học nổi tiếng là khắc nghiệt.

Các chai nước và dây truyền được treo la liệt tại một lớp học.
Các học sinh tại trường trung học Xioagang ở tỉnh Hồ Bắc, miền trung Trung Quốc, đã được truyền các chai nước. Đây là một ví dụ nữa cho thấy các học sinh nước này phải vất vả như thế nào để đạt được kết quả tốt nhất trong kỳ thi đại học.
Các chai nước được cho là được bổ sung axit amin nhằm tăng cường sức khoẻ, tăng sự đề kháng và giúp các học sinh tỉnh táo.
Gao Pingqiang, một quan chức của trường Xioagang, cho hay việc truyền nước đã trở nên phổ biến với học sinh vì nó giúp giảm bớt căng thẳng và không gây ảnh hưởng tiêu cực tới sức khoẻ.
 
Việc truyền nước đã trở thành bình thường tại trung học Xioagang ở tỉnh Hồ Bắc.
“Nhà trường sẽ không cấm việc truyền nước và chúng tôi sẽ tiếp tục làm nếu các học sinh muốn như vậy”, ông Gao nói.
Tuy nhiên, tờ Chindaily cho hay chính phủ đang điều tra việc truyền nước, trích lời các chuyên gia nói rằng việc làm đó là không cần thiết và có thể dẫn tới nhiễm trùng.
Không ít cư dân mạng đã chỉ trích mạnh mẽ hành động truyền nước cho các học sinh.
 
“Việc các học sinh truyền nước không có nghĩa là họ bị bệnh, mà điều đó chứng tỏ xã hội bị bệnh”, một người viết trên mạng xã hội Sina Weibo.
“Đây chỉ là một hành động khác nhằm lừa gạt mọi người. Thật không thể tin được khi các trường thiếu kiến thức cơ bản. Chắc chắn các bạn biết rằng ai đó đứng đằng sau những cảnh tượng này đang kiếm lời”, một người khác viết.
 
Nhiều người tại Trung Quốc xem kỳ thi đại học, diễn ra vào tháng 6 hàng năm, là một cuộc thi “sống còn” có thể quyết định sự nghiệp tương lai và đường hướng cuộc đời của các học sinh.
Kỳ thi đại học khắc nghiệt, được ví như “cuộc xô đẩy của 10.000 con ngựa nhằm cố gắng vượt qua một cây cầu nhỏ hẹp”, là một tháng “đen tối” đối với các học sinh. Các trường hợp học sinh tự tử xảy ra hàng năm trước và trong kỳ thi.
Một số câu hỏi trong các thi rất khó hiểu. Vào năm 2010, một câu hỏi trong bài tiểu luận 800 chữ hỏi: “Tại sao phải đuổi chuột trong khi vẫn có cá để ăn?”.
 
An BìnhTheo Dailymail

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

NGHỈ NGƠI TÍCH CỰC



Thề là nghỉ ngơi tích cực chưa chắc đã phải là nghỉ ngơi đích thực hoặc thích thực.

Mình biết người ta quan niệm nghỉ tích cực  là không nằm ì cho mụ mị. Phải làm nọ làm kia, thu lượm, bổ sung kho tàng thể chất, tinh thần... Rồi tính cả đến những lợi ích cho cá nhân, gia đình, cộng đồng... Thôi, nghỉ ngơi  đích thực chủ yếu là được sống theo cách của mình trong những phút nghỉ ngơi. Mình thế vậy. Có thể cũng trùng với tích cực nhưng  thường thích thực với mình là thỏa mãn ý thích sống như... độc thân trong không gian của mình. Để rồi hồi sức, là mình riêng tư, nhận ra mình vẫn chưa hòa đến tan biến, tan nát vào guồng xoáy bổn phận cuộc đời. Nghỉ xong lại vật lộn thôi mà. Có phải những lúc không nghỉ thì mình ưỡn ẹo sống, chả cất tay động chân việc gì đâu mà lại phải chờ lúc nghỉ ngơi mới tích cực.

Mình chả khoái đi xa trèo núi, lội nước. Có suất du lịch thắng cuộc thi mình cũng ... bán quách. Thật là trái khoáy. Cả một công ty du lịch hoành tráng tổ chức cuộc thi kiểu "tôi yêu du lịch" mà giải ba lại rơi vào tay cái đứa nói giỏi hơn đi. Có gì đâu. Vì mình thích nghỉ theo cách của mình. Có thế nghỉ mới là thích thực.


Mình thích nghỉ tức là ở nhà. Ngủ xả láng, muốn làm gì thì làm. Không có bất kỳ sức ép nào về thời hạn công việc, nợ nần từ tiền tới tình. Tốt nhất là nghỉ mà có ba lũ nhóc ở nhà để mình thích làm việc nhà, việc kẹp con thì làm, không thì đã có ổng gánh tuốt. Thì lúc ổng đi hun hút mình đã è cổ gánh rồi. Chẳng qua đó là lúc mình nghỉ ngơi để lại tiếp tục thay vai ổng thôi. Sao mà mình không tài gì học theo mấy bạn cơm dẻo canh ngọt thờ chồng. Chờ chồng thì được, dẻo và ngọt để chờ. Nhưng thờ bằng cách gánh tuốt thì mình không đủ sức khỏe và sức kiên nhẫn để làm đờn bà thế kỷ xưa lắc. Dĩ nhiên ổng không làm thì mình làm. Nhưng thế thì mình cần gì chồng. Hè hè.

Ngày nghỉ, có đủ chồng con bên cạnh cũng đã là niềm vui. Nhưng nghỉ mà cứ hùng hục kê dọn nhà cửa, lo sửa hết cả lố đồ gỗ, láp top, đồ điện hỏng... và những mối lo vần vũ trong lòng vì con sắp thi, vì khoản nọ, chuyện kia, vì... thì lấy tích cực làm chữ an ủi chứ chả hề thích thực. Khổ thân cái kiếp làm Chuồn vợ, Chuồn chồng, Chuồn con .

Ối zồi ôi. Nói thật, nhỡ sếp có đọc được cũng đành, chỉ thích nghỉ kiểu... trốn việc để một mình ở nhà. Nằm khèo, ngủ hoặc làm gì đó tùy ý. Thích trốn buổi sáng để la cà hàng quán buôn chuyện với mấy mợ bán đủ thứ trên đời trước cửa nhà mình. Thích chuồn đi đâu đó tám bậy tám bạ với mấy mợ nào đó hợp cạ. Cũng cứ là thích thực, đích thực. Ờ, thế thì cần gì hóng ngày nghỉ đúng lịch nhà nước cho nó thất vọng. Hê hê

Nhưng đã trót viết thế này, mai sáng lại chả dám trốn đâu mà, sợ bị soi thôi. Hic.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Ở NƠI VẮNG VẺ


Ở nơi vắng vẻ thật là dễ chịu.

Thí dụ Hà Nội vắng hoe trong những ngày nghỉ lễ này. Người nào gặp nhau cũng hể hả vì Hà Nội vắng. Đến mấy bà bán hàng ở chợ bị ế queo cũng hớn hở vì không gian phố nhẹ nhõm mấy phần. Ai cũng xênh xang hơn khi tạm thời sống cảm giác bớt phần chen chúc từ thể xác đến tâm hồn.

Lên mạng, bà con đi chơi đâu hết, blog ế chỏng. Vẫn khoái. Blog mình càng ế vì thời gian này có xu hướng muốn lặng im, im lặng, thở nhẹ, cười khe khẽ... Hì. Lười rong ruổi cả ngoài đời lẫn trên này. Thế là có được một không gian vắng, văng vắng. Thấy đời dễ chịu, dễ chịu. Viết gì thì viết. Dẫu biết chơi blog mà thế thì dở hơi nhưng mà lại khoái. Cứ đọc đi, nếu tiện thì sẻ chia, không thì cứ thế nhé bạn bè... Mình thích không gian nhẹ nhàng này. Đông đúc, nhiều mà nhạt, chán. Vắng. Thích.

Người đi hết, ta ở lại nơi vắng vẻ. Vui nhẹ nhõm. Bỗng nghe đất trời khe khẽ thở nhịp thiền. Sống một cuộc đời, đâu cần quá nhiều âm thanh, chả cần quá nhiều cọ quẹt. Yêu cái cảm giác này.  

Ban nãy khôi phục nếp đi bộ khuya vì thân thể rệu rã quá, đau hết chỗ nọ chỗ kia. Bụng thì học đòi thiên hạ cũng chực xổ ra một rổ. Đi bộ theo cách tích cực hơn. Nghĩ ra động tác đi "chấn động toàn thân". Mỗi bước đi kèm lắc tay, từ gót chân đến đỉnh đầu đều bị vận, vặn. Thậm chí ý nghĩ cũng không có cơ chen lấn. Đếm thử số bước chân mà thấy bị phân tán, bớt hiệu quả tập. Khác hẳn lúc trước vừa đi vừa nghĩ ngợi đủ thứ trên đời, buôn điện thoại í e. Hy vọng với cách mới này sẽ mau mau hồi sức, hồi lực, thoát tình trạng mỏi mê ê ẩm hết ngón nọ đến khúc kia. Và không những lúc tập đầu óc trở nên quang quẻ, vắng vẻ mà để tập kiểu này, khỏi làm thiên hạ trố mắt ngó, mình chọn một ngõ ngoằn nghèo nhỏ xíu trong khu để đi. Hơi hãi vì khuya vắng nhưng lại rất dễ chịu vì chỉ mình ta với ta.

Triệu chứng Ưa nơi vắng vẻ này nói lên điều gì nhỉ?




P/S: Thêm cái ảnh hoa chua me này để Nấm và Gấu ngó



Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

RU

Em ru rồi
Ngủ đi anh
Đừng lần khân thức mà thành trắng đêm
Ngủ đi cho mộng dài thêm

Cho đời ngỡ khúc êm đềm chiêm bao

Ngủ đi, đừng nghĩ tào lao
Hẹn mai thả sức gánh ao lấp hồ