Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

DẬY SỚM QUÁ

Con mèo chạy làm  đổ loạc xoạc gì đó ngoài sân. Thế là tỉnh giấc. Tiếng xe máy rú rít vào chợ sớm đầu khu. Mới có 4h.

Chả ngủ lại được. Vì những căng thẳng sâu xa mãn tính chưa giải quyết được hơn là vì mớ tiếng động ấy. Nhưng khác mọi lần. Thường nếu bị mất giấc kiểu này thì rất ớn cảm giác bắt đầu sa đà suy nghĩ chả ra đầu, chả ra đuôi mà thiên về bế tắc hơn là tươi sáng.

Hôm nay thì không. Những khó chịu nào đó ám trước khi ngủ bỗng rơi toẹt. Thấy chả có liên quan tí nào nữa trong một mối quan hệ từng kéo dài cả mấy chục năm. Thấy nhẹ nhõm mà chả hiểu vì sao. Đời rõ ràng không là chiêm bao và việc gì đến sẽ đến, có logic của nó.

Nhưng không thấy mình bị nặng nề lật qua lật lại sự việc. Chả hiểu mình lạnh lùng, mình đã lên đẳng mới trong nhìn nhận thế giới hay mình thực sự vô cảm về câu chuyện lẽ ra như xưa rày thì sẽ hẫng, sẽ buồn, sẽ day dứt nữa chưa chừng.

Không tổn thương, không còn buồn. Chỉ thấy những logic sự kiện và hành vi hiển hiện rất đầy đủ rồi. Hữu sự mới có cơ quan sát để thấy. Vậy là gói một việc. Không thấy tí teo nào cảm giác phán xét, nhìn nhận. Khoẻ tưng. Không luôn cả tiếc rẻ tẹo nào. Không thấy cả sự rơi rớt của thói quen nào đó hình thành từ quan hệ ấy.

Chưa quen với trạng thái này. Chờ coi nó dẫn mình đi đâu.

Dậy, định đọc sách nhưng lại mò đi đọc vài thứ khác. Lần sau nếu bị dậy sớm quá mà giấc không mau chóng quay lại thì mình sẽ cương quyết kệ xác nó. Mình sẽ mò dậy làm gì đó cho khỏi nghĩ ngợi lăn măn rách việc. Khoái.

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011

NẮNG LÊN XÚI BẨY RONG CHƠI

Nắng đẹp quá. Không dám khen sớm, sợ anh Trời õng ẹo lại đổ mưa như hôm qua thì khổ nhân gian. Giờ thì chắc chắn có ngày nắng hồng rồi.

Trong một ngày hiếm hoi thế này, cảm giác làm gì cũng rất nên nhẹ nhàng, thoải mái và tràn ngập nồng nàn để khỏi vỡ giấc mơ đẹp của ngày trời tươi sáng. Kết quả là tới cơ quan đã mở tung mọi cửa sổ, kéo mọi rèm che cho ánh nắng ngập phòng. Nắng đẹp quá, gió thanh bình quá.

Nhìn xuống đường Liễu Giai, nắng lan nửa bãi cọ, phần không bị bóng các nhà cao tầng che. Những bồn hoa vạn thọ, flock, bướm hồng bắt đầu trổ bông. Tinh khôi.

Mấy ngày nay rình nắng lên để đi chụp mùa bằng lăng trổ lá non, chuyển màu ảo diệu từ hồng nâu trong veo qua xanh cốm, xanh lục. Mê luôn cả những vầng mặt trời lá non của xà cừ. Thôi, ưu tiên ngoại thành đã nhá. 

Thế là bỗng dưng thích đi chơi. Rủ được một đứa đi ra ngoại thành. Kiểm tra pin máy ảnh không còn nhiều nhưng cũng được. Nghe âm thanh hơi thở hào hứng trong giọng nó phát ra từ đáy ngực, truyền qua điện thoại mà mình càng muốn đi hơn.

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

NGẮN, VỘI & LŨ CUỐN

1.
Tiền quan trọng quá. Nó làm mình nóng ruột như phải bỏng. Nó trôi ra khỏi tài khoản, khỏi túi như lũ một con sông không tên ào ạt chóng mặt.

Chưa bao giờ tiêu ác chiến thế. Thế mới biết tiêu tiền là thú vui nhưng tiêu quá nhiều tiền thì vui quá hoá rồ chưa chừng. Haha. 

Toàn những việc nhớn, nhớn quá và quá nhớn trong mùa bão giá. Lạy Trời, không dám đếm nữa.

Ngày bắt đầu bằng tiền trôi và kết thúc bằng nghỉ để mai cho tiền trôi tiếp. Dòng trôi dài dằng dặc dù ngày quá ngắn.

2.
Vội cực kỳ. Chân thấp đập chân cao. Toàn việc dẫm lên nhau mà đẩy mình đi. Những việc đại tướng trèo lên đầu việc đại tá. Đành lòng vậy. Bỏ cái nào chập hàng dù bỏ cũng quá áy náy.

Nhịp điệu cuộc sống như một sàn rock đang chạy nhầm nhịp theo hướng các nốt chỉ còn 1/3 trường độ. Chói gắt.

Không nghe nữa, cứ chạy thôi. Dừng lại để lắng nghe thì sẽ điếc vỡ tai, vỡ đầu. Kệ nó. Vẫn còn chạy được. Thử xem sức bền của vật liệu làm nên mình nó ở cỡ nào.

3.
Có sao sống vậy. Việc gì tới thì nương theo. Không còn thời gian cho ghét, giận, bực... Chỉ còn âu lo vì những yêu thương xa xót. Chỉ còn yêu và yêu. Yêu những người làm nên cuộc sống của ta.

Những tháng ngày này trải qua những điều mà tất cả những năm tháng trước đó chưa từng, chả bao giờ nghĩ tới. Nói thế nào nhỉ? Cả vui, buồn,  lo đều sôi cồn cào trong mình như đám cháy rừng nguyên sinh nấu sôi đầm lầy. Âm ỉ và sùng sục. Ôi là cuộc đời.

Không hiểu khi nhịp sống này ngắt đi, vài thứ đã bắt đầu sẽ hết đi thì để lại trong hồn ta dấu vết hình đám loang lở nhoi nhói hay vết chân trần dịu dàng trên bờ cát ký ức.

4.
Thực ra là đang sống.

Trưa nay mẹ bảo ngày xưa khi bằng tuổi con có những lúc mẹ cũng sống trong guồng xoáy lũ cuốn y như thế.

Nhìn mẹ, tóc bạc, nhỏ bé trong bộ đồ bệnh viện... Mẹ đã đi qua giỏi hơn con rất nhiều.

Mẹ ơi, ngày mai mình chiến thắng tiếp nhé mẹ.

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

VẨN VƠ NHỚ MỘT CHẤM TRÒN

Sáng nay dậy trong tiếng lục cục, xủng xoảng làm bánh trôi, bánh chay của hàng xóm. Nhà ấy không chuyên nhưng mỗi năm ngày này đều huy động đàn bà con gái cả họ ra vê bánh mới kịp bán.

Đưa đĩa, bát ra đặt hàng nhưng trong lòng hơi nhung nhớ một thứ bánh trôi mướt thơm hương bưởi, vừa chạm lưỡi thì đã trôi vèo mát lịm vào ruột.  Ở HN giờ khó kiếm ra một hàng bánh chuẩn như thế. Người ta nghĩ bánh trôi thì dễ làm mà không nghĩ khó làm ngon.

Bột xay máy vèo phát xong. Ra chợ bán nhan nhản vẫn bột ấy. Không ngon là phải. Nhớ hồi con gái hí húi ngâm gạo nếp gạo tẻ mấy tiếng rồi đạp xe đạp đi "xay bột nước" bằng cối đá, cối xi măng hai thớt.  Túi nước bột được ép sơ cho ngót rồi tiếp tục đợi chờ mỏi cổ để róc hết nước. Bột ấy mịn mát. Bột xay máy giờ chỉ đỡ thô hơn bột khô nhào. Viên bánh đục đục chứ không trong e ấp tới ruột. Bà Hồ Xuân Hương cho bánh làm phận "em" là có lý do của bà ấy. "Em" ấy, thiếu nữ ấy trong ngọc trắng ngà, mát lành ảo diệu. Em ấy trong trẻo mà kín đáo. Đẹp hình, cuốn ý.  Cầu kỳ lắm mới ra thứ bột làm bánh trôi.

Vì mất công thế nên mỗi lần xay là chơi cả cân gạo, nếp. Và hễ bột bỏ tủ lạnh  rồi mang ra làm tiếp thì không ngon nữa  nên đã xay là bày ra đủ thứ bánh. Mất đứt một ngày từ tinh mơ dậy vê bánh đến chiều tà dọn dẹp bếp núc. Ấy là chưa kể ngâm gạo từ sáng hôm trước, trưa xếp hàng xay, chờ qua đêm róc nước.

 Lũ em hau háu chờ mấy đĩa bánh đầu, chả kịp chấm vừng hình bông mai lên đầu mỗi viên bánh vừa qua kiếp ba chìm bảy nổi với nước non chúng đã "hút" sạch sẽ vào những cái bụng không đáy. Thế thôi là xong ngày bánh trôi của chúng.

Nào ai biết cho cái eo con gái chỉ ngồi vê vê chừng nửa cân bột ra bánh trôi là đã nhừ tử mỏi mê. Chả nhớ ai nữa, xúi vê bánh to cho nhanh hết bột để còn đi chơi với người. Giờ chỉ nhớ mình trêu lại "bánh trôi to bằng bánh chay, bánh chay to bằng nắm tay, bánh rán to bằng cối xay".

Bây giờ thì chịu, thời gian ít ỏi lắm. Không đủ để bày ra thú vui làm bánh. Bột cũng chả có chỗ xay như ý. Người ăn cũng vội vàng luôn. Ăn thì chỉ đôi ba cái là đã bứ miệng, vừa vì bánh không gợi, vừa vì nhu cầu ăn uống cũng đã ê hề từ lâu.

Con gái bận bịu học hành tít mít nên cũng chả có lúc nào mà rủ con bày biện.

Lại đưa đĩa bát ra đầu ngõ chờ mua bánh hàng xóm. Lại để lòng xuyến xao những mùa hoa bưởi thiếu nữ trong ngần, trong ngần.

Sáng nay dậy, muốn đi ra ngoại thành quá. Đã hẹn nhau rồi. Những ngày này... Bề bộn và ấm áp... Có bao lâu mà hững hờ. Mỗi chấm xíu xíu như cái bánh trôi trong vũ trụ cũng cần được sẻ chia đúng kiểu tinh tế... Yêu từ cái chấm yêu đi.... 

Nhớ vớ nhớ vẩn thế thôi. Chắc tại mình đã sang tuổi hay hoài cổ mất rồi.

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

HOA CẢI CÚC



Vào những ngày lòng trầm lặng quá, ta muốn trên bàn có một bình hoa. Và đó phải là một bình hoa đồng nội, tốt nhất là hoa cải cúc.

Cung đàn xuân


Ta thích đúng loại hoa này từ khi còn học cấp hai. Thích từ khi trong mảnh vườn nhà Mẹ ở ấp Thái Hà, cứ mỗi tháng 3 dương lịch lại lác đác những đóa hoa khờ dại tản mác đây đó, dưới tán táo lai trĩu quả ngọt, dưới dàn mướp đang tàn... Chả theo hàng lối gì. Đúng hơn là nằm lung tung xó xỉnh. Những hạt "may mắn", rơi đúng luống thì đã nảy mầm, đã xanh tươi, đã chui vào nồi canh từ lâu. Những đoá hoa hôm nay là quà tặng cuộc đời của hạt bị gió bạt đi... May mắn hay không may mắn? Có lẽ chả thể lý giải. Lý giải làm gì vì ta thể nào cũng lại sa đà vào triết lý vụn. Biết chắc rằng ta may mắn có chúng. Ra vườn có việc hay trốn việc, ta thích thú nhẩm chào những đoá hoa vàng pha trắng, cánh xoè đều đặn như bè bạn bí mật mà thân mến.

Bước trên đất đai ẩm ướt, hái rau hay làm gì đó, cảm giác bên cạnh có bạn bè rung rinh, lúng liếng sương, căng tràn sức sống mà lại dịu dàng dưới mưa xuân, lòng ta như trẩy hội về miền xa thẳm trong veo nào đó.


Ngọc ngà nở giữa nhân gian.


Hồi cấp ba, ngày sinh nhật bạn Thiên Hương, trúng 8-3. Ta hái trong vườn ôm hoa cải cúc, rồi mua điểm thêm những bông đồng tiền đơn đỏ. Màu vàng phớt trắng làm nền cho những ông mặt trời đỏ rực. Bạn chọn lọ hoa sang nhất, đặt vào góc nổi nhất nhà. Mẹ bạn xuýt xoa... Ta nhút nhát nép vào một góc tiệc ngọt và cảm nhận không gian hoa cải cúc.


Rạo rực mùa dâng

Thời sinh viên sư phạm mộng mơ. Mỗi sáng tinh sương, cưỡi con xe đạp Favorit cao khiếp đảm, chỉ được cái bon nhanh, lướt qua đường Láng. Đếm đủ ba khoảnh ruộng rau thơm, rau mùi, rau húng.... ven đường, xen giữa những khu dân cư chòi ra mặt phố... là tới Cầu Giấy. Rau Hà Nội mùa mưa phùn đẹp lắm, thời đó chưa tưới bậy như bây giờ.... ngon lắm. Nhưng ta chả thiết. Chậm là để ngó nghiêng mấy bạn hoa cải cúc ven đường ấy. Khoảnh này, khoảnh nọ xen trong ruộng rau, các bạn rợp trời hoa... lấy hạt giống mà. Nhưng ta yêu mấy bạn nằm trên đống mùn ủ sát đường hơn.

Toả nắng

Hết mộng mị rồi, hết còn trò học bộ phim Nga bói cánh hoa tình yêu rồi. Không rứt từng cánh thả theo gió. Bạn lâu ngày gặp, không thể phũ phàng. Chỉ lẩm nhẩm theo cánh mà bói: vui, buồn, sướng, khổ.... Chưa lần nào nhìn hoa cải cúc mà bói: có tiền, hết tiền.... dù khối lúc cũng thấy túi đuôi đuối.

Vũ điệu cánh hoa


Bạn của ta, bạn bước vào hồn ta ngày thơ ngây, bạn cứ ở đấy, ngày càng quý hoá, ngày càng đậm chất ngọc châu. Khi ta có nhu cầu đắm chìm hoặc tự nhiên sao đó rơi vào cõi lặng trầm, bạn lại dịu dàng ghé cánh về tim ta, hồn ta. Cám ơn bạn nhé, bạn của lòng ta. Ước nhà có mảnh đất đủ rộng, đủ ánh sáng để bạn nảy mầm, để bạn vươn lên đón tinh hoa của Mặt Trời về sưởi ấm hồn ta.
Ở trên kia là cao xanh khát vọng


Mỗi lần nhà ăn rau cải cúc, bạn phía Nam gọi là tần ô nhỉ, mùi rau hăng nhẹ uốn lượn chạm vào khứu giác, lại lâng lâng nhớ bạn vàng pha trắng. Này ta, tỉnh, lai tỉnh, cháy nồi gì đang nấu kìa.