Nghe Trịnh tôi nát tan đi. Không gian luôn loang một vệt nắng xế ngang chiều, luôn ẩm một chút mù sương đủ cho tâm hồn ẩn trú nhưng thực ra lại làm nó phơi ra trần trụi trước nắng, gió, mưa... cõi này.
Nghe Trịnh, những mất mát tràn bờ như sóng dâng vỗ dào dạt. Mỗi lớp sóng xô hồn tôi như bờ cát ràn rụa từng lớp lớp trôi về phía vô cùng.
Nghe Trịnh, tôi yêu quá con người và tôi nhớ ra tôi đau lắm cũng vì yêu quá cõi người ta. Yêu và yêu theo mọi nhẽ...
Nghe Trịnh, tôi khóc mà không lăn nổi giọt nước mắt khỏi mí. Ấy gọi là rưng rưng từ ngàn trước tới mãi ngàn sau. Tôi khóc vì tôi bao nhiêu đen trắng màu sương tóc trên đầu mà lỡ hiểu những cung lẩn chìm trong thứ ngôn ngữ thơ đầy tượng thanh, tượng hình, tượng cảm của Trịnh.
Tôi bị tác động dữ dội quá, nhiều đau đớn quá nên nghe Trịnh tôi dễ trầm cảm, dễ bùng cháy, dễ lịm đi trong cõi một mình đơn côi và không đơn côi. Đỉnh, đáy nhiều quá, dày quá, không quy luật sóng nào cho tôi còn có thể nương theo mà chịu đựng, chống chọi.
Vì thế tôi không bao giờ tự mình tìm đến nhạc Trịnh. Những thoáng qua lạc tới tôi đã quá thừa để tôi vỡ, tôi tan đi...
Hoá ra Trịnh đã 10 năm ngưng viết những chuỗi âm thanh, những con chữ ám ảnh làm tôi đớn đau. Thế mà tôi tưởng Trịnh vẫn đang viết. Tôi tưởng Trịnh vẫn đâu đó viết để tôi biết mình không đơn độc trên đời.
Tôi tưởng Trịnh vẫn ngồi đấy, tay gầy, tóc nhẹ, mắt mơ hồ nơi cõi thế để nhìn thấy giùm tôi rằng tôi sẽ đi được qua cõi này mà không tan nát thành bụi, thành mây, thành sương khói vì Trịnh biết cõi này nhiều người đã trải được qua.