Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

NGHE TRỊNH


Nghe Trịnh tôi nát tan đi. Không gian luôn loang một vệt nắng xế ngang chiều, luôn ẩm một chút mù sương đủ cho tâm hồn ẩn trú nhưng thực ra lại làm nó phơi ra trần trụi trước nắng, gió, mưa... cõi này.

Nghe Trịnh, những mất mát tràn bờ như sóng dâng vỗ dào dạt. Mỗi lớp sóng xô hồn tôi như bờ cát ràn rụa từng lớp lớp trôi về phía vô cùng.

Nghe Trịnh, tôi yêu quá con người và tôi nhớ ra tôi đau lắm cũng vì yêu quá cõi người ta. Yêu và yêu theo mọi nhẽ...

Nghe Trịnh, tôi khóc mà không lăn nổi giọt nước mắt khỏi mí. Ấy gọi là rưng rưng từ ngàn trước tới mãi ngàn sau. Tôi khóc vì tôi bao nhiêu đen trắng màu sương tóc trên đầu mà lỡ hiểu những cung lẩn chìm trong thứ ngôn ngữ thơ đầy tượng thanh, tượng hình, tượng cảm của Trịnh.

Tôi bị tác động dữ dội quá, nhiều đau đớn quá nên nghe Trịnh tôi dễ trầm cảm, dễ bùng cháy, dễ lịm đi trong cõi một mình đơn côi và không đơn côi. Đỉnh, đáy nhiều quá, dày quá, không quy luật sóng nào cho tôi còn có thể nương theo mà chịu đựng, chống chọi.

Vì thế tôi không bao giờ tự mình tìm đến nhạc Trịnh. Những thoáng qua lạc tới tôi đã quá thừa để tôi vỡ, tôi tan đi...

Hoá ra Trịnh đã  10 năm ngưng viết những chuỗi âm thanh, những con chữ ám ảnh làm tôi đớn đau. Thế mà tôi tưởng Trịnh vẫn đang viết. Tôi tưởng Trịnh vẫn đâu đó viết để tôi biết mình không đơn độc trên đời.

Tôi tưởng Trịnh vẫn ngồi đấy, tay gầy, tóc nhẹ, mắt mơ hồ nơi cõi thế để nhìn thấy giùm tôi rằng tôi sẽ đi được qua cõi này mà không tan nát thành bụi, thành mây, thành sương khói vì Trịnh biết cõi này nhiều người đã trải được qua.

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

HOA MUỘI TRẮNG


Một vầng hoa trắng rưng rưng trong gió, bám trên thân cây cổ thụ. Nét dịu dàng mong manh trào dâng bên trầm lắng cột trụ. 

Mắt cận tiến lại gần, nhận ra loài hoa dại rất quen từ thơ ấu. Nhưng chả nhớ ngay ra tên. Những nụ liti như gạo nõn, những hoa bé xíu xiu mà sắc trắng ngọc ngà hợp sức toả sáng một khung trời ngày thừa mây thiếu nắng.

Về mới nhớ ra tên hoa ngày xưa tự đặt: HOA MUỘI TRẮNG.

Có ai biết tên hoa thì chia sẻ với!

















Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

GIÔNG GIÓ CỬA ĐÌNH





 
Thị Kính, Thị Màu, Mẹ Đốp, chàng Nô
Bốn góc đảo chao sân đình rạn vỡ
Táo rụng xuống, né chân ta bước lỡ
Trượt vào lòng những thế kỷ nhân sinh


Những đảo điên, rên xiết lối tình
Màu có biết Kính hiểu mình da diết
Thân cô phụ xót cho hồn thiếu nữ
Vẫy cuồng nơi lỡ cỡ thước khuôn


Kính mong manh trong suốt những oan hờn
Ngậm tiếng mõ khỏi lọt lời lửa buốt
Dựa tường Phật khấn nỗi đời cạn kiệt
Mà chữ Tâm không lịm nổi giữa lòng


Cõi ân tình chao đảo có với không
Nô phận mỏng gồng mình rát ruột
Vô tình nhỉ, hay hữu tình... Mẹ Đốp?
Vạt váy khua vang che những mặt đời


Biết bao giờ thôi khuấy đảo tình ơi
Chiếu khỏi xô nghiêng dạt lòng người nấc nhịp
Gót Màu khỏi cuộn sóng đời đơn bạc
Kính thảnh thơi thu giông gió cửa đình

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

HOA THÌA LÀ

Trong truyện cổ, Thìa Là là loài… rau đến muộn phiên chầu. Khi ông Trời ban xong tên gọi cho muôn loài rồi thì hắn mới hấp tấp lao vào xin một tên gọi cho bằng với thiên hạ. 

Ông Trời già cả không phản ứng nhanh được nữa, lúng búng trong miệng lựa con chữ “ thì là… thì là…”. Đồ hấp tấp ấy lại lần nữa… hấp tấp. Hắn lao vọt về hạ giới mà chưa cần ông Trời ký duyệt cộp triện vào giấy khai sinh.

Ai hỏi tên chi, rằng tên tớ Thì Là. Rồi hắn cũng vỡ lẽ. Tính kiện lại Trời nhưng ớn đường đi xa ngái và thiên hạ đã quen mồm gọi Thì Là nên thằng đại khái trong hắn chặc lưỡi ừ đại cho rồi nợ. Miễn không ai lầm hắn là cây Đa là được rồi. Hihi.

Nghe kể sau này hắn làm con blog, hấp tấp đặt nick cho kịp đua với người ta, táng phím nhầm thành Thìa Là. Từ đó, xứ gọi Thì Là, nơi kêu Thìa Là. Đều hắn ấy hết trơn.

Blog hắn hot y như thân phận rau gia vị của hắn vậy. Hắn khua môi múa mép nêm nếm món nào thì món đó lập tức dậy hương cho đời từng thưởng ngoạn ắt trở nên mê nghiện. Này là sang trọng canh cá, chả bò mà thiếu hắn thì buồn teo. Này là dân dã cải thìa xào có hắn chia sẻ, nhấn nhá khắc thành đặc sản mâm cơm thanh đạm. Này nữa, có khi hắn bốc máu lo tăng sữa cho vợ… thiên hạ nuôi con. Lúc ấy hắn thành chủ vị trong bát canh nấu thìa là thịt nạc lợn.

Hắn hấp tấp, đại khái vì hắn là lãng tử đẹp trai, hào sảng. Kìa... Nom lá hắn mướt mát xanh mỏng mảnh, tinh tế. Nom hoa hắn li ti vàng như vô vàn Mặt Trời toả nắng ấm nồng nàn giữa nhân gian. 

Thế là ta lại phải lòng, lại giơ SONY ghẻ chộp lia lịa như sợ chậm chút thôi là hắn giận hờn mà biến mất vào mây trời.
















Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

THÓI QUEN OÁNH VẦN (hơi bậy bạ tí)

Quốc An tối nào cũng chịu ách thống trị bình dân học vụ của ba. Đánh vần trẹo mồm một tiếng đồng hồ, ngáp ngắn ngáp dài mới được đi ngủ.

Đến đoạn cuối vần tuôn theo quán tính là chính. Cũng phải thôi, mục đích là cho thuận mồm đặng sau này đi học đỡ đánh vần kiểu "bờ ô bô sắc láo".

Tối nay ba bực chị Hà An, chả nhìn đồng hồ. Cậu đánh tan nát vần vèo gần tiếng rưỡi. Đoạn cuối dặt dẹo cho qua chuyện.

Ba dạy: "U tờ út. Bờ út bút sắc bút. Bút. Cái bút". Cứ thế qua cái kẹo, cái bánh, cái bàn, cái... cái... cái... Chỉ việc thêm "cái" vào là xong chuyện.

Đến "I mờ im. Chờ im chim. Chim. Cái chim". Ba gầm lên "Thằng này bậy bạ. Học hành thế à. Bla... bla... bla". Ông con ú ớ một lúc mới giật nảy mình sửa lỗi sai chết người. Hoá ra sang hệ con rồi mà vẫn quen mồm hệ cái. Con Chim ạ.

Con chim thì đỡ bậy bạ hơn cái chim à?

P/S: Thực ra con với cái thì ba nó cũng chả tỉnh ngay vì cốt nó đánh vần đúng chữ Chim thôi, cũng quán tính mà. Đến sau đó nó nhìn hình minh hoạ con bướm đậu trên cành hoa mà vẫn quen thói thì ba mới giật đùng đùng lên bụp con. Héhé. Mẹ cháu phải cải biên đuôi như ở trên để ba cháu và các bác có đọc thì đỡ bảo mẹ cháu cũng bậy bạ y như ba cháu và các bác... đang nghĩ. Bản thân cháu nó trong sáng như gương ấy chứ.