Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

EM GIỜ THÌ SAO CŨNG ĐƯỢC

 

EM GIỜ THÌ SAO CŨNG ĐƯỢC

Đã xong phi v
yêu anh
L
a trong tim tàn ngui đ
Không nu
i tiếc chi quá kh
Em nh
ư thép lnh tht ri
Chuy
n n kia như khói thong
Anh thành ng
ười dưng trong em
Em gi
thì sao cũng được
An nhiên thăm th
m gia hn
Nghĩ v
anh mà bình thn
Chuy
n gì thế nào cũng xong

Gi
này em vào vũ hi

Ch
ng vì vướng bn ti anh
H
anh sánh vai người khác
Em vô t
ư luôn, bn ơi!
Chuy
n n kia như khói thong
Anh thành ng
ười dưng trong em
Em gi
thì sao cũng được
An nhiên thăm th
m gia hn
Nghĩ v
anh mà bình thn
Chuy
n gì thế nào cũng xong

Á, anh ch
ng king bè bn,

Giãi
 bày chi vi cô nàng
Và nàng ta bèn t
ưởng b
Ng
ước mt nhìn anh du dàng
Th
ế gii bng quá bc bi
Em không ghen, hoàn toàn không!
Chuy
n thường! Quá thường! Thường quá!
S
ra tay cho anh nếm

S
lm cho anh biết chơi
R
ng chuyn gì cũng vy ri...

Đó là phần lời dịch ra tiếng Việt của bài hát Мне всё равно! do nữ nghệ sỹ người Nga Клавдия Шульженко (Klavdia Shulzhenko) trình bày. Bà nổi tiếng trong thời kỳ chiến tranh Vệ quốc.



Cám ơn bạn Nina  đã giới thiệu bài hát và ghi lại phần lời tiếng Nga!

Cám ơn bạn Lana đã chia sẻ nhiều về ngữ nghĩa trong quá trình chuyển ngữ lời bài hát!

Mình thích cách ca sĩ diễn tả xúc cảm của một cô gái sau tình yêu. Tưởng như đã qua rồi những xót xa, vết thương khép miệng, đã nhạt nhoà như sương sớm ngày đông giá. Thế mà nhoi nhói như dằm và có phen bùng như lửa ngoài tầm quản trị của lý trí... Logic ấy không phải là ngoại lệ trên đời. 

Nghe đi tiếng ca sĩ cười khanh khách và ngạo nghễ vì tự tin vào ý chí "là bạn" sau những bỏng cháy đã lụi "đủ"...  ôi sự tự tin của kẻ vừa lên khỏi đáy giếng, mắt còn loá, chưa biết hết độ mạnh mẽ của ánh sáng thiêu đốt... Và theo xúc cảm được diễn tả trong bài hát, mình chọn cho âm cuối của lời hát một nốt trầm xuôi... Sự quy phục của trái tim Người trước sức mạnh thánh thần của tình yêu dẫu nó ở đỉnh hay đáy cùng xúc cảm là đấy.

Tiếc rằng tra mãi không biết ai là tác giả nhạc và lời. Cũng không có video của bài hát.

Mời các bạn vào nghe bài hát theo link này  mne_vse_ravno.mp3 



Мне всё равно!

Я разлюбила вас,
В сердце огонь погас,
Прошлого мне не жаль,
Я холодна как сталь.
Всё пронеслось как дым.
Вы стали мне чужим,
Мне все равно,
Я равнодушна, к вам равнодушна,
Мне всё равно!

Я на балу сейчас,
Вовсе не ради вас,
И если вы с другой,
Мне всё равно, друг мой!
Всё пронеслось как дым.
Вы стали мне чужим,
Мне все равно,
Я равнодушна,
К вам равнодушна,
Мне всё равно!

Ах, не стыдясь друзей,
Вы объяснились ей,
И чем-то смущена
Вам взгляд дарит она.
Стал мне не мил весь свет,
Я не ревную, нет!
Все равно!
Я отомщу вам,
Я докажу вам,
Что мне всё равно.

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

MÙI THÀNH PHỐ



1.
Tha hồ... mùi cống, mùi khói xe, khói đốt đồng ven đô, mùi rác, mùi chợ chiều... Sang và lãng mạn là mùi gió thu, mùi cốm, mùi lá sấu vàng, mùi hoa sữa. À, mùi hoa sữa chưa chắc được xem là mùi đáng khen. Đại khái nghểnh mũi hít sơ là phố có bằng í mùi.

Ngủ một đêm ở phố đi, còn nhiều mùi nữa. Nếu có cái mũi chỉ chuyên ngửi mùi quê thơm hương lúa, mát hương bãi ngô, dịu hương cau, ngọt hương cơm mới như bà chị họ tớ thì hương phố còn bay bổng ù tai hơn nhiều.

Khuya qua, 11h đêm chị Phương con nhà bác từ quê ra tới. Sáng hỏi chị có ngủ ngon giấc không. Chị vật vờ: mệt quá, thấy ngực tức tức. Giống hệt em Thuý bữa trước. Tạm xem như hội chứng dị ứng mùi phố đi nhá.


2.
Phố không nhiều lãng mạn nếu ngửi phố.

Trong phố, mùi đàn ông, đàn bà rất nhiều bận bịu chen lấn, cọ quẹt nhau. Có nước hoa và không có nước hoa nguỵ trang.

Mùi người trong phố -  hay hình dung hoặc thanh cảnh nước hoa, hoặc nhễ nhại mồ hôi lao động vật vã kiếm cơm. Người ngồi phòng công sở máy lạnh chăng nữa cũng chỉ là người giấu mồ hôi vào trong, bài tiết theo đường khác ấy thôi.

Mùi thanh bình là mùi chồng, mùi vợ, mùi tình nhân không cần nước hoa hào nhoáng lấp liếm, không ám mồ hôi nhọc nhằn stress. Mùi thanh bình ấy không phải mùi con hít trên áo bố, áo mẹ cuối giờ làm lẫn mùi yêu thương với khói xăng xe đeo bám.

Trong phố giờ không còn mùi cứt gà công nghiệp, lợn tăng trọng nuôi toa lét. Đỡ luôn cả mùi vại nước gạo đầu giường. Những mùi đặc trưng thời bao cấp. À, hết cả mùi gạo mủn, mì mốc nấu xong phải mở vung quạt thốc nửa tiếng cho bay hơi mới ăn nữa.

Nhưng đôi lúc có mùi nồi canh, túi dưa chuẩn bị mang ra ăn thấy nặc mùi thuốc sâu, axit kích chua. Thất kinh đổ vội. Không tự cung tự cấp thịt nữa, cũng khó tự cấp tự túc rau. Có trồng rau hộp xốp, gieo giá rổ inox cũng chỉ là trấn an vài bữa rồi thôi. Đời phố, làm nông dân đường nhựa khó lắm dù không một nắng hai sương.

Hoa hồng lai cắm lọ cần tí mùi thì lại chả mùi... Ngẫm nào khác gì đi cái xe đạp mọi bộ phận đều kêu, trừ... chuông. Rõ là đời ngang trái.

3.
Trong phố, phố nhà tớ, sáng mai  nay thức dậy, không gian là tập hợp độ.... 50 mùi của 6 nhà khác vây quanh. Phố chật như nêm. Gần chợ. Người tứ chiếng xô về làm ăn, thuê nhà ở. Kiot, phòng trọ lấn hết khoảng lưu không. Cây xanh nhiều cũng không cứu nổi hơi phố. Mật độ người chắc trên phố cổ còn thua.

Cống trong nhà tắm dậy mùi nước giải đựng bô suốt đêm của nhà trên mới giội. Nhà gội đầu phía trước soàn soạt mùi dầu gội X-Men đang tán tỉnh Sunsil Bồ Kết. Mùi bếp than tổ ong lẫn  mùi bún riêu hàng quà sáng nhà thuê phía sau bay ra. Nhà hàng xóm cùng cầu thang thì rầm rĩ mùi xát sắn dây trái mùa. Nhà ấy còn tấn công mũi hàng xóm mùi bánh rán đường làm sẵn chiều chỉ việc chao qua mỡ là bán.

Nhà thợ may đáng nhẽ chả có mùi gì thì cũng lại vợ thẽ thọt nhắc chồng đầy gợi cảm: anh đánh răng đi rồi hẵng ra ăn sáng. Mịa nó, cả mùi răng chưa đánh!!! Thế thì mùi chuột chết lảng vảng đâu đây có liên quan tới nhà thợ may không? Dạo này không đánh bả, hay nó hít mùi răng nó chết oan???

Bằng ấy nhà vây quanh, gió lùa chiều nào nhà mình cũng là rốn lũ của thập cẩm luồng hương phố.

Hương ban mai ở phố nó thế, em dậy mệt vật ra quen rồi. Chị từ nơi hương đồng cỏ nội về chị mệt mà chả hiểu vì sao là dĩ/ đương/ tất nhiên. Em đánh trống lảng: chắc vì chị đi xe hôm qua mệt thôi. Khai thật ra sự ố tạp mùi phố để chị bỏ về luôn thì phí công chị ra, em lại mất dịp buôn bán tán chuyện mấy ngày với chị à.

4.
Con trai hình như cũng có cái mũi nhạy lắm.

Nó hay lẩn mẩn hỏi ba mẹ tên những mùi thoáng qua bắt gặp lúc đi đường. Mùi sông tắc, mùi hàng ăn, mùi hoa, mùi khói...

Dạo này ba nó ít bia rượu chiều vì về nhà ôm nó mà có mùi cồn nó hay đẩy ra, chun mũi chê.

Nó ốm, tống thuốc vào nhiều quá, nó phát sợ. Cốc nước lọc - món nghiện của nó, mà dây tí mùi thuốc nó lắc đầu liền.

Gội đầu nó thích X-Men vì ba nó dạy đàn ông thì gội dầu này chứ đừng gội dầu hồng hồng của chị với mẹ. Từ đó cứ phải mua X-Men cho ông con dù ông bố đã chuyển loại rồi. Có hôm chưa mua kịp, lừa lừa gội dầu khác. Nó đang nhắm tịt mắt mà đã ngửi xong, giẫy lên như phải bỏng đòi đổi.

Ở phố chả nên nhạy mùi thế con ạ. Con sẽ thêm một nỗi buồn bảng lảng vì nuối những giấc mơ sớm mai dậy trong hương gió trinh nguyên thổi từ phía cánh đồng.

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

VIẾT CHO MỘT NGÀY HÀ NỘI MƯA BAY

Hà Nội ẩm. Mặt đường lép nhép, nhớp nháp. Mưa bay tích cực như muốn thúc những cành khẳng khiu bật chồi. Xuân Hà Nội đặc trưng đấy.

Càng ngày càng thấy mình dễ bị thiên nhiên chi phối quá. Mình bé nhỏ sao sao giữa cõi trời đất giao nhau này. Cái đó không phải là khía cạnh nào của lãng mạn tính cả. Đơn giản là đi giữa không gian những mùa trôi lúc nào cũng thấy tâm trạng không phụ thuộc là bao vào ý chí cá nhân.

Chờ nắng đến khát khao. Mình cần nắng, chờ đợi nó như một đứa trẻ sợ bóng đêm chỉ mong trời sáng, như một cụ già khát nắng để ra trước hiên sưởi những rêu phong trầm tích... Mình yếu đuối trong màu mây xám, trong mưa bay dở nóng dở lạnh của ngày hôm nay. Có lúc thấy quanh mình vắng đến co người. Không đơn côi nhưng mà vắng những giao hoà nào đó... Thấy thèm đàn đúm quanh bát nước mắm ốc ấm áp dù chả thèm gì ốc.

Nương mình vào những sắc hoa phơi phới giữa xuân ẩm ướt này. Thược dược thắm sắc hồng sen, violet tím xanh chứa chan. Và đào phai vẫn tràn phố cành to cành nhỏ.  Năm nay hoa gì cắm cũng bền. Mọi năm cành đào chơi được đến rằm là một kỳ quan. Năm nay  chơi từ 26 Tết xả láng tới tận 20 Giêng mới nở hết mà đâu có phải cành dày nụ gì lắm cho cam. Lúc này bên cạnh mình là một cành mới, hoa nở vừa như mùng 1 Tết vậy. Ngắm sắc hồng mơ phai ấy lại thấy mình ngất ngây mơ ước lao xao nào ...

Mưa rả rích gom giọt trên mái tôn suốt đêm. Sáng ra nghe tiếng giọt tiếp giọt mà ngại ra phố quá thể. Lại chả đủ ướt để phải áo mưa. Thế là cứ búi tóc cho khỏi ướt rồi áo bu dông mà lướt. Ẩm xì nhưng mặc áo mưa thì ẩm hơn nữa. Mong ngả chiều để ngớt mưa, gió se se hong khô phố. Những lúc ấy cây cối cũng bảnh bao hẳn. Mỗi cây bàng, cây sưa, cây bằng lăng, cây xà cừ ven phố đều có một vẻ tĩnh vật trầm mặc tuyệt đẹp nào đó đầy sức sống dù nhựa ủ suốt giấc đông chưa bật thành những chấm đuốc xanh ngời.

Mình chờ đợi gì đó ở mùa Xuân mà nao nao... Chờ nắng chứ gì nữa. Nắng vàng non trên những sắc xanh biêng biếc lửa bàng trong khu mình ở, trên sắc đỏ mong manh trong veo đọt bằng lăng phố Kim Mã, trên những bồng bềnh mây trắng hoa sưa... Cảm giác Xuân chín ấy mới thật làm mình nhẹ nhõm, thanh tân như không có năm tháng lướt qua.

Hôm nay chưa thế. Hà Nội ẩm đến tức ngực. Cảm giác mỏi ê ẩm và  tức mạch lan qua hai vai chực xuống khuỷ tay. Mình hơi đơn lẻ dù biết rằng không phải thế. Mình nhớ nhung dù biết rằng chả cần phải thế thì cũng chả bao giờ bị lãng quên nữa rồi. Có lẽ như vậy cũng là rất nhiều cho một mối giao cảm mà mình đã nhận ra cũng chả dễ quên lãng. Mình bị thiên nhiên và thời tiết chi phối nên vừa trầm trầm, vừa rạo rực trong thẳm sâu.

Mình không thích trời Hà Nội thế này, mình thích, mình khát nắng nhưng mình yêu cả những điều chưa tròn ấy của năm tháng đang trải giữa thiên nhiên, giữa đời mình. Không thể bỏ phí chút gì trong kiếp này cả...

MỘT CUỐN SÁCH KHIẾN MÌNH THÊM TRẦM LẶNG


Nó là một lý giải khá ổn về điều bí mật nhất của nửa thế giới loài người - đàn bà.

Đàn ông nằm đó, thiếp trong trạng thái có lẽ không còn hy vọng gì trở về với thế giới của những sẻ chia giữa hai nửa loài người. Đàn bà ngồi đó, xung quanh là điều kiện khắc nghiệt của một cuộc chiến tranh do những đàn ông gây nên. Đàn ông đã hoàn thành cuộc chiến theo cách của mình: một viên đạn vào gáy, không đủ giết chết hẳn và cũng chả còn gì để tiếp tục.

Đàn bà nói với đàn ông của mình. Rỉ rả giờ nọ qua giờ kia, ngày nọ nối ngày kia. Như một liệu pháp sốc? Như một phương thức thần kỳ? Người đàn bà của một xã hội cực đoan trọng nam khinh nữ hy vọng bí mật trần trụi của thế giới đàn bà - những khát vọng sống giống như mọi đàn bà trên đời, thanh cao và trần tục, tinh thần và thể xác... sẽ làm người đang trên ranh giới mong manh giữa sống và chết sốc mạnh, đủ để bật dậy về với thế giới đầy ánh sáng này??? Hay chỉ giản dị là chia sẻ vì ta sinh ra trên đời để kể nhau nghe đến tận cùng trái tim mình. Đừng vội bỏ đi thế chứ anh! Hỡi anh!

Tất cả những gì được kể có thể là rất thực, có thể là nửa thực nửa mơ. Những giản dị và phức tạp hoà trộn. Những câu chuyện, những bí mật lặng thinh và rền rĩ của một đời đàn bà, vài đời đàn bà xung quanh em. Những lý giải nhờ chia sẻ của dăm đàn ông thân tộc và xa lạ. Tất cả lắng vào em, trộn cùng những khát vọng nữ. Thế là những thành tố "đẹp, thiêng liêng, rất người" xem ra vô hại trộn vào nhau lại thành một nguồn thuốc nổ. 

Thuốc nổ thường không bao giờ ồn ào cho tới khi nó nổ. Đàn bà giữ trong mình khối thuốc nổ sức nén mỗi lúc một hứa hẹn vụ bigbang kinh hoàng hơn ấy. 

Truyền trong dân gian rằng ở thánh địa kia có hòn nhẫn thạch. Hòn đá có thể lắng hút tất cả nỗi niềm nhân thế. Cho tới ngày nó chứa hết công suất và nổ tung. Thế là giải thoát và có thể là tận thế.

Đàn bà ngồi trước nhẫn thạch của mình - một đàn ông nằm bất động, và kể, và kể. Chỉ khi bất động, khi sắp lìa xa thế giới thì đàn ông mới thật... an toàn, đủ cho đàn bà tin để nói tuốt luốt khát vọng, bí mật thực và mơ của đời mình ư? Hình như truyện nói vậy đấy. Mình đọc lần thứ ba. Lần nào khi sắp xong cũng sa vào một vùng mơ hồ kì lạ và rồi gập sách, hẹn đọc lại. Sẽ còn lần thứ tư, lần thứ n ... đến bao giờ mọi con chữ đều sáng rỡ.

Kết cục, đàn ông - như một cái xác nhợt nhạt không còn sắc máu, bật dậy, sức mạnh còn lại dồn tới, lôi đàn bà xềnh xệch đến bên một lưỡi dao hay gươm gì đó, bẻ nghéo... cổ đàn bà. Rồi đến đây thì mình lần nào cũng hoa mắt tưng bừng. Ba lần vẫn không nhớ nổi lần lượt chi tiết. Máu, gươm, dao, đâm xuyên vô tình hay cố ý... Cả hai đều chết. Chết vì không còn gì giấu giếm, vì sự thật kỳ vọng giới, lối giải toả nó bằng những cách nên biết và không nên biết... Tận thế. Nhẫn thạch nổ tung đấy.

Chúa sinh hai nửa loài người là để sinh đẻ, gây chiến tranh và rất nhiều thứ khác. Đặc biệt là để khát khao hiểu và biết tuốt về nhau. Khát khao thôi chứ chả nên kỳ vọng sẽ được hiểu như chính mình hiểu mình và được chia sẻ, được lắng nghe, được chấp nhận vô điều kiện dù nhân danh tình nghĩa hay tình yêu. Biết tuốt là điên luôn, là quá tải, là nổ đấy, thấy chưa.

Hai thế giới khác biệt từ lọt lòng. Đàn ông và đàn bà. Hạnh phúc và hục hặc. Cứ thế cho lành. Biết hết làm chi.

Em cũng không ngoại lệ đàn bà. Anh chả bao giờ ngoại lệ đàn ông. Biết tới đâu thì biết. Khát thì uống thêm nước. Khó chịu thì lặng thinh cho qua miền xúc cảm. Thường là thế và thế. Tri âm, tri kỷ, người tình, chồng - vợ, giới hạn của kỳ vọng và thực tiễn sẻ chia, hợp tác, chấp nhận... Mức độ nào cho hai thế giới ở cạnh nhau, đừng nổ tung và chắt chiu những giọt yêu thương có thể có? Rất riêng tư ở mỗi trái tim, từng cặp trái tim. Thế thôi. Tìm được một nhẫn thạch, giữ cho nó còn đấy, đừng nổ tung. Chúc anh, chúc em đời này đạt được.

Mình im lặng hơn sau khi đọc không vì sợ làm nhẫn thạch nổ tung mà vì nghĩ về ranh giới của sẻ chia ấy. Tìm một ranh giới để tình đời có được chẳng nát tan.  Lắng nghe tiếng đời. Để lắng nghe cần mình thật tĩnh lặng. Không muốn làm chi vội cho tài khoản không bao giờ đủ lớn kịp khát vọng khỏi mỏi mòn đi đáng tiếc. Và thế là lặng im, và thế là suy ngẫm. Ngẫm xem mình có biết cách làm nhẫn thạch không, làm sao để mình không nổ. Ngẫm xem có cách gì để tìm, giữ được nhẫn thạch cho đời mình hình như có và hình như không có ấy không? Xem ra của bền tại người dùng, ngọc sáng nhờ tay mình trau chuốt. Nhẫn thạch chưa là nhẫn thạch? Ta có phải duyên trời làm nhẫn thạch của nhau không?Chắc tại chưa biết nâng niu, chưa biết "đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi xài". Nghĩ lan man thế đấy.

Ít nhất sẽ không dùng liệu pháp sốc phải trả giá quá đắt thế này đàn bà ạ. Mắt người, hồn người cần một phần mờ ảo để mà hy vọng rằng phần đó là rất đẹp, là hoàn toàn vì người mà sống. Mọi bí mật, mọi miền khép đều chờ người khám phá nhưng không phải là bãi mìn, bãi bom, không phải kho thuốc nổ. Thì cứ để yên mà tin là thế. Có hơn không nhỉ?

P/S: Đây là cảm nhận sau lần đọc vật vã thứ 3. Biết đâu lần thứ 4... thứ n sẽ hiểu thêm, hiểu khác...


Jun 3, '10 1:01 PM

 

Bài viết cách đây vài tháng post vì một vài thoáng mây gợn trong lòng. Cuốn sách đến tay tôi cũng chính trong một bối cảnh những con người khao khát sẻ chia. Rồi để nhận ra rằng thứ khao khát ấy có thể làm con người ta nổ tung thành rất nhiều hoang hoải trước khi nhẫn thạch nổ tung ấy chứ.

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011

MẤT THIÊNG

1.
Mối tình đầu long la long lanh. Nửa đường đứt tơ. Tưởng đâu tới răng lung la lung lay vẫn long la long lanh thế.

Gặp lại. Bên A béo bụng ngang với bên B sổ bụng sau vài lần  trồng bầu trồng bí. Thêm vài  lời qua lời lại, thêm dăm thói quen cũ khó thương chả sửa từ thời còn "có quyền hờn nhau" tới giờ, nảy vài cử chỉ chênh ý, lệch tình.

Thế là đền thờ tâm tưởng mất thiêng.

2.
"Ai bánh mì Thanh Hà công nghệ mới ruột đặc thơm ngon nóng giòn đây". Tiếng rao hàng rong rang rảng khắp khu Thanh Xuân Bắc (và có lẽ cả nhiều khu lân cận).

Thế nào mà thằng cha này phân thân như Tôn Ngộ Không ấy nhỉ. Nghe rõ phải 3 tiếng rao y chang ở ba góc chợ, lệch nhịp nhau vài từ.

Mấy ngày mới phát hiện ra đó là ba cái loa cát sét hỏng chữa lại gắn ở ba xe đạp khác nhau của: 1 ông 45 tuổi - già hơn giọng rao; 1 bà 60 tuổi - dĩ nhiên không phải đàn ông; 1 cu ngọng nhíu ngọng nhô chừng 17 tuổi - chắc chắn không rao hào sảng như loa.

Công nhận bánh ngon nhưng cái trò công nghệ  rao mới ấy làm nỗi nhớ "tiếng rao đêm" Hà Nội bị tổn thương gây tủi thân nghiêm trọng. Còn đâu đêm đông nằm khắc khoải thương nhớ tiếng rao người tần tảo Ai bánh Khúc, Ngô nướng, Khoai luộc... Còn đâu nỗi hóng hớt trưa hè trốn ngủ chờ bà Ai tóc rối đổi kẹo...

Mỗi tiếng rao quen ngày ấy chỉ nghe là đoán trúng hôm nay con gái thay mẹ gánh hàng, biết người rao đi đến đoạn nào của ngõ hun hút gió... Giờ thì lạy ông đi qua, lạy bà đi lại, loa mở to, mở bé mỗi người một kiểu, chỉ tiếng rao là giống hệt nhau vút qua ngõ. Thèm miếng bánh muốn đuổi theo thì "nó" cũng đã vọt xe đạp qua tới mấy chục mét, cứ như rao thuê, bán thuê không công nên chả cần khách.

Thế là nỗi nhớ mất thiêng.

3.
Bao năm thiên hạ nhung nhớ mùa Loa kèn tháng 4 như mang mây trắng mong manh vào phố cổ.

Thi nhau mà khát, thi nhau mà tranh mua, thi nhau mà... viết blog cho thỏa lưu luyến sắc trắng xanh Hà Nội ấy.

Thầm xem thứ hoa Loa Kèn (đồn là do anh Tàu khựa bán sang) rong phố quanh năm là hàng nhái, hàng hữu sắc vô hương.

Năm nay chưa lập Xuân mà đặc sản giao mùa Xuân Hạ đã tràn phố. Hic. Thế là nỗi khắc khoải chờ mong "gặp nhau lần nào cũng vội" bởi mùa hoa chỉ chục ngày ngắn ngủi mỗi năm "bị" cơn bội thực mùa kích nở sớm làm thô tháp đi bao phần.

Thế là góc dấu yêu sắc hương Hà Nội mất thiêng.

4.
Xăng lên - sốc. Hồi năm 2008, thi nhau viết lách, cãi vã, chửi xéo chửi đổng tưng bừng. Thi nhau méo mặt ước gì nước bọt thay xăng cho đỡ phụ thuộc "giá dầu thế giới tăng gây lỗ nặng cho doanh nghiệp nhập khẩu".

Xăng lên - bớt sốc. Vì mức tăng ít hơn và giá các mặt hàng khác leo theo cũng  rỉ rả nhè nhẹ thôi.

Xăng lên - giả vờ sốc rồi chả mấy người sốc theo. Hớ hớ. Giá tăng cùng giọng 2008 nhưng lại an ủi tiền giờ mất giá đọ sao được với 2008 mà sốc. Đồ gì chả tăng sau Tết mà cấm xăng. Quen rồi. Quen cả chuyện vài hôm nữa là.... quen. Việc gì phải hoảng hốt cho xe đạp điện lợi dụng tăng giá hơn SH, Vespa. Quen luôn cả việc giá cả đời sống tăng theo đuôi xăng 2008 chưa bao giờ lùi xuống tẹo nào dù xăng có lần trồi sụt. Hic. Lần này nó tăng theo là đương/dĩ/tất nhiên.

Mất cả thiêng hỡi lý thuyết vật chất quyết định ý thức.