Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

TÌNH BÊN QUÁN PHỞ

Dạo này mình có dấu hiệu chán cơm thèm phở.

Trưa cơm hộp, chiều cơm nhà đã đành. Đêm cứ thấp thỏm dậy sớm để sáng còn đi phở.

Hấp tấp đánh răng rửa mặt, thử cười khì cái trước gương lấy thêm điểm tự tin là sấp sấp ngửa ngửa, vội vội vàng vàng cắp Quốc An quẳng vào nhà trẻ. Rồi ngay lập tức rẽ quặt vào ngách nhỏ, luồn sang dãy 5 tầng gần đáy khu tập thể. Không kịp là bạn thể nào cũng dớn dác mắt tìm: sao hôm nay ra muộn thế hả. Biết là không lẩm bẩm đâu. Người đàng hoàng không ai làm thế, nhưng tớ thừa biết có người nghiện tớ rồi.

Hàng phở ở đấy đấy. Cả khu Thanh Xuân hiếm hoi có một hàng ăn ngon như phố nhớn duy nhất ấy. Có lẽ cái lưỡi mình hơi khó tính. Hoá ra còn có người khó tính hơn mình.

Mình im ỉm ăn thôi, còn về đi làm. Đâu có dông dài như bác được hả bác. Ăn lại còn tủm tỉm lúc khen, lúc chê, nhấn nhá sốt ruột. Nhà em cơm hay phở cũng húc vèo để còn lo việc khác. Bác cứ cảnh vẻ cho bà Giang béo phải lỏng tay bánh, tay thịt là sao? Chỉ được cái khéo mồm sinh lợi!!!!

Mấy lần đầu mình còn ghét quá cái người ồn ào. Ăn uống mất cả vui vẻ. Thế mà rốt cuộc lại bị người ta túm cổ lúc nào không hay.

Hôm qua còn dám bốc lên rủ hôm nào cuối tuần rảnh thì đi... vũ trường. Khiếp chưa. Mình nghe choáng toàn tập.

Biết là mến nhau lắm rồi. Nghiện nhau ấy chứ. Đã bảo từ đầu còn gì. Nhưng mà thú thực, chui vào đấy nhạc như gõ thùng phi và ánh sáng đảo điên như sấm chớp oánh giữa đồng hoang, chắc mình vào đến cửa là bật tưng ra ngoài. Bác già khằng thế được mấy nả mà máu. Nói phét đủ rồi bác ơi.

Ừ. Công nhận cứ nghĩ người già là vô vị, về hưu là hưu toàn tập. Lâu rày cũng nghe đến nghỉ ngơi tích cực, đặc biệt là ở nhóm người cao tuổi.

Khi ông bà ngoại An An nghỉ hưu, mình cũng quan tâm chú ý để hễ các cụ có triệu chứng sốc chuyển đoạn là xông vào dùng kiến thức trị liệu tâm lý học mót hòng nâng giấc, báo hiếu. Nhưng hai cụ hoá ra phải xếp vào tầng lớp người già gương mẫu, lạc quan phơi phới. Cụ bà hoạt động dân phố đến quên con cháu. Cụ ông thì quay về với giấc mơ thời trai trẻ vì bận gánh sông hồ mà phải ém lại tới giờ: đam mê văn chương và sử Việt. Chưa kể hai cụ còn rảnh rỗi chế tạo những món ăn theo cách rất mới (bật mý lúc khác nhé đồng bào).

Rồi mình cũng đọc và hiểu biết chút ít về tâm lý người già trong quan hệ xã hội, với các thế hệ kế cận, thế hệ mầm chồi. Tuy vậy vẫn chỉ nhìn người già như những người đang gắng gượng đi nốt cuộc đời với bề bộn lên xuống tinh thần và tâm tư chứ chưa có cái nhìn tích cực như họ là những người đang hăng hái tận dụng mỗi giây mỗi phút mà yêu đời tha thiết, mà sống có ích tới khắc cuối kiếp người.

Gần đây, chứng kiến nhóm bạn phở của mình, bị các bác giai, bác gái lôi cuốn thì mới ngộ ra điều thú vị đó.

Mỗi sáng, đúng tầm mình gửi con xong rẽ vào làm bát ấm bụng trước khi cống hiến sức lao động cho xã hội, thì cũng là lúc các cụ ồn ào hớn hở đổ bộ vào hàng phở. Không hoành tráng như thế giới thể thao ten nít, nhưng mỗi cụ phơi phới một kiểu, vừa rời sân thể dục mà. Chỉ giống nhau ở giọng nói sảng khoái, mặt mũi tươi rói và yêu đời tới mức lũ con cháu như mình phải ngạc nhiên.

Rồi chả hiểu các cụ với mình thành bạn vong niên từ bao giờ. Trước hết là chung sở thích uống chè xanh cắm tăm miễn phí của hàng phở. Mình rót cho mình dám nào không mời các cụ một tiếng. Và các cụ nỡ nào dốc cạn ấm mà để nó chết thèm.

Lân la nữa là các cụ bị nó chài bởi công thức nấu những món ăn rất rẻ, quen thuộc mà lại hiệu quả khác biệt. Thí dụ rang lạc lướt muối tinh mà để lọ... 2 tháng không ỉu chả hạn. Hay mới sáng nay là cách nấu miến để 1 ngày vẫn giòn, không vữa. Hìhì.

Nó thì bị các cụ chài bởi những lời khuyên rất chí tình về đối nhân xử thế cả trong gia đình lẫn ngoài xã hội (về hưu rồi, ràng buộc gì nữa với quan trường mà sợ bị bật cánh... Hihi). Chưa kể các cụ biết con nó nhỏ, đi chợ lại hay rẽ qua gửi cho tụi nhóc tý nọ tý kia.

Công nhận "chả có ai tẻ nhạt ở trên đời", "gừng càng già càng cay". Giao lưu với các cụ hoá ra mình yêu đời hơn nhiều. Và các cụ còn chẹp miệng: tiếc nhỉ, đến lúc mày về hưu thì chúng tao xuống lỗ mất rồi... Tiếc gì hả cụ, hôm nào hội các cụ đi chùa thì cho cháu đi với. Sáng kiến nhá. Ủng hộ 100% số cánh tay vung lên mạnh mẽ như sinh hoạt Đoàn. Đấy, còn máu rủ mình đi vũ trường cơ mà.

Qua cơn choáng, mình thều thào: các cụ khoẻ cỡ nào chứ cháu vào đấy thì chỉ có nước cấp cứu. Ối zời, thanh niên mắc lỡm người già:

- Ờ, tai mày tinh, mày vào đấy chịu không nổi. Chứ tai chúng tao giờ điêng điếc rồi, nhạc to thế chứ to sập nhà chả chắc đã nghe thấy mà lo...

Hêhê... Hoan hô bệnh nghễnh ngãng của người già... Hoan hô tinh thần lạc quan và kiên cường yêu tha thiết cuộc đời...

Lạy Trời cho con sống tới ngày được hưởng hưu!!!!

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

NHƯ YÊU BLOG (Tuyệt đối không nhảm)

Công nhận trên đời có những thứ cực kỳ khó thổ lộ hiệu quả. Thí dụ nghe câu em yêu anh, anh yêu em. Nghe thế thì biết thế. Hơi là trừu tượng. Ít nhiều, kiểu gì, đầu tư thời gian công sức tới đâu, hứa hẹn bao lâu thì chán... Bảo không tin thì phải tội, tin thì khá ư chập chờn.


Nhưng chỉ cần có blog và chơi blog chân thành, thế là rất dễ ăn nói, rất chi dễ hiểu, tin tưởng hoàn toàn: Em/Anh yêu Anh/Em như yêu BLOG. Xong béng.


Vẫn không tin ư, tuỳ. Vậy thì Anh/Em khó tính quá, kỹ tính quá và... quá... quá. Người ta có thể thề thốt móc tim ra mà trao nhau. Chưa ăn thua, làm gì có ai khờ thế. Ai đi yêu một cái xác chết ngay sau khi tỏ tình với mình. Điên. Kể cả thời công nghệ bây giờ, chả điên mà đi yêu cái kẻ dám coi thường mạng sống, lợn lành thành lợn què chỉ vì yêu ta: dám đổi tim thật cho ta ngó rồi lắp một cái cục sắt, cục nhựa chi đó vào ngực sống thoi sống thóp hưởng tình yêu của ta. Mịa ui, chả biết được bao năm thì tình ấy ngỏm. Không dám đâu. Nhưng đã phải lấy blog ra thề là không phải đùa.


Một cái blog, ngó qua tưởng ảo mà lại phải sống với nó rất toàn tâm toàn ý. Có ngỡ lòng như hờ hững thì rồi cũng có câu: Blog là cái chi chi, Trăm ngàn lần quyết bỏ đi không đành.  Đời yêu đương, dám bỏ đến mấy trăm ngàn lần không? Thế thì nhàm lắm. Nhưng blog, có bằng mười lần số ấy, ngày quyết bỏ 24 lần/24 tiếng cũng đã thành đâu. Tuỳ, thấy vẫn còn chưa đủ để hiểu lòng chung thuỷ thì cứ chơi con blog đi, hiểu liền. 


Như yêu blog. Không phải chuyện đùa. Thương hiệu là đấy, danh dự là đấy. Có cần giải thích thêm nữa không em/anh? Nghe tin báo hoảng blog bị spam tục tĩu, phản động... Đảm bảo tìm cách nhanh nhất để dập lửa. Khác gì cháy nhà. Bảo trọng tới thế, em/anh còn chưa thấy lòng trân trọng yêu thương ư?


Dấu hiệu bảo tín của một tình yêu là nhớ. Yêu có thể đầu môi chót lưỡi chứ nhớ đần thối cả mặt mũi lẫn tháng ngày thì giả vờ không phải chuyện ngon ăn. Các cụ ví nhớ như nhớ thuốc lào, chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Ừ, khí phải. Nhưng thay thuốc lào bằng thuốc lá, thậm chí phê hơn là thuốc phiện cũng chuyện thường. Tại sao trên đời lại có blog? Chịu thôi. Thay blog bằng gì đây? Không biết, không tài gì biết được. Và nỗi nhớ blog thì cũng không thể nào tả nổi.


Nên tránh né cách ví von nỗi nhớ blog kiểu "vật", "vã" như thuốc phiện, ma tuý mà dân ngoại đạo hiểu nhầm tư cách blogger. Cần lắm thì có thể chứng minh vài dẫn chứng nhỏ nhỏ, vụn vụn. Đi làm, cơ quan mất net thì muốn vọt ra quán có wifi hoặc về nhà để thăm anh/em bò nóc tí. Không có cách gì nữa, chỗ nào cũng mất điện thì có thể gọi đi tỉnh khác, nước khác, nửa bán cầu khác nhờ: ngó hộ có ai cmt trên blog tớ không. Mình không thích dẫn ra đây cái chuyện tinh mơ dậy là quờ tay bật máy tính cập nhật đâu. Chuyện ấy nó thật quá, bất tiện. Đấy, nhớ thế đấy. Chưa tin nữa thì tuỳ.


Yêu như yêu blog. Nói như vậy là rất nhiều anh/em ạ. Chân thành đến không thể nào kể cho hết. Còn chưa hiểu, chưa tin nữa thì cũng chả thể sánh đôi. Chấm hết.


P/S: Ai tin thì tin, không tin thì thôi. Bao giờ biết chơi blog đi thì quay lại đây. Không thì chờ cái người mượn blog ra ví von ấy cai được blog thì chơi tiếp.

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

QUYẾT GÂY ÁN MẠNG

1.
Hình như mấy cái dây sạc điện thoại của mình ngon mồm lắm. Lũ chuột cắn nát không biết bao nhiêu lần. Đêm qua mỗi dây đứt thành nhiều khúc.

Rất có thể sẽ bôi mật, mỡ lên dây điện cho chúng cắn chết chùm luôn.

Chúng chết thì không phải là án mạng? Có là án mạng cũng mần. Hức.

Để chúng yên thì có ngày mình mất mạng. Đứt như chơi ấy chứ. Dây mạng internet hình như cũng không đủ điện giật chết lũ khốn nạn ấy.


2.
Những thứ chuyện lặt vặt thế này cũng có tác dụng làm bực mình. Nghe thế "tế nhị" nhỉ. Người ta thường hay cmt khi viết kiểu này là "bình tĩnh, đừng cáu vặt thế, ức chế quá...". Thân chủ ngại ngùng như thể không kiềm chế những "dục vọng tầm thường" ấy là còn đáng xấu hổ hơn cả... ăn trộm, giết người chả hạn. Hì. Nhưng nói ra dễ chịu lắm.

Thực tế cuộc sống là chuỗi vô tận những lặt vặt nhảm nhí như thế đấy. Những cái to đùng thì hoặc là vô vọng, hoặc là xử lý. Nhưng cái to thì lại "bõ bèn". Cái nhỏ thì tí tách rỏ như nước nhỏ mòn nhũ đá, mòn khát vọng, mòn mỏi... Không thích cái to và cái nhỏ - những thứ rầy rà, phiền hà và luôn luôn chả béo bổ gì.

Không thích cái to như đá núi cho bõ la, hoành tráng. Không thích cái nhỏ như sạn cộm giày, cộm lòng, cộm mắt... Khi không còn xênh xang nổi rằng "mưa to là mưa nhỏ, mưa nhỏ là không mưa" thì lên blog la làng như em Quỳnh Vy tuyên ngôn. Hic.


3.
Không thích lũ chuột cắn nát dây sạc điện thoại.

Thích hỏi bà con xem có thể mua dây sạc xịn mới ở đâu vì đi ra các cửa hàng dù có số có má cũng toàn dây đểu. Chả nhẽ mỗi lần chuột cắn lại phải đi mua nguyên con điện thoại mới lấy dây xịn cho khỏi bực à.

Bó gối viết ẻn chán lại xoay ra ngắm chồng đang hì hục nối dây. Bữa nay cắn nát quá, ổng thử lấy đoạn dây nét để nối bù xem có được không. Ặc.

Thì cứ thử đi đàn ông! Đàn ông luôn thử cho tới lúc nản. Hức. Chuyện nhỏ! Thử nối dây thì nhỏ! Đừng thử cái gì lớn chuyện không "nối" nổi nghen chồng.

Ối, nhớ ra chồng cũng tuổi chuột. Dặn thế không có thừa.


4.
Haha. Trong lúc chờ mua sạc xịn mới thì xài tạm dây chồng vừa nối xong dù nhìn cũng kỳ kỳ. Đoạn dây net trắng to đùng nối với đoạn dây sạc nhỏ nhỏ đen thui. Điện chạy ngon ơ. Đèn báo sạc lên sáng loè.

Chồng nói hay để anh cắt rời nối cho thành cái dây giống con rắn cạp nong, may ra chuột nó sợ hẳn. Ặc Ặc.

Thôi, xin! Hoặc anh đi mua sẵn 5 bộ sạc xịn cho cái điện thoại ghẻ này, hoặc mua 5 điện thoại xịn để lấy dây trữ sẵn. Tiếc nữa thì mua mau một dây xịn bằng bất kỳ giá nào đi. Phần vợ sẽ đi mua 10 cái bẫy chuột và một ký mỡ về bôi dây điện.

Tiên sư lũ chuột chết dẫm kia. Chờ đấy!

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

NHẬT KÝ TỰ YÊU

Đừng tưởng tượng nhiều quá thế khi đọc title chứ hử!!!

Là yêu lấy mình ấy. Là sống gấp ấy. Yêu lấy mình nhanh lên khi còn có thể ấy.

Tự yêu, thế mà tốn phết.

Hết 50k để yêu phần đầu tóc, móng chân.

Hết thêm 150 k để yêu... toàn thân. Cũng bõ. Từ chỗ mình còn chán mình mà lúc yêu xong cứ thấy mình hơn hớn, khoẻ hẳn chứ không bã bời nữa. Ở mười mấy năm mới biết một điểm yêu cực kỳ đến thế ở sát sạt. Suốt cuộc yêu cứ được nhắc: em thả lỏng đi. Mới thấy mình cứ âu lo, tự căng thẳng nét mặt thì dại quá. Hẹn lịch tuần tới rồi.

Bổ sung 5k nữa rước về một ẻm mùi hương ngào ngạt đầu mùa có tên gọi mùi già. Đắt thật, ẻm này thì đắt thật so với chính vụ nhưng bù lại ẻm là một phần nghi lễ thiêng liêng mang tên: Tắm. Mỗi năm ít nhất có hai lần run rẩy toàn thân, chết lịm toàn phần khi đón em và em đón ta: bữa tắm đầu mùa và bữa tắm tất niên.

Định tự yêu thêm vài sóng nữa nhưng chừng đó đã hết xừ ngày. Thôi, cũng tạm đủ để hồi lực, đủ để lên tinh thần nấu một bữa thật ngon đãi chồng con sau mấy tiếng dài mình biến mất, trốn đi tự yêu.

Tiện thể nói luôn là thực đơn cũng là một cách tự yêu. Thay vì mua những thứ chỉ có chồng con thích, đây mua thứ hoặc cả nhà thích hoặc mình ta thích thôi. Bốc lên, chiến thắng sức ì, yêu mình thêm phát nữa: mua rau bí tự tước thay vì mua sẵn. Mình nghiện tước rau bí mà lâu nay cứ phải chân thấp đập chân cao tiết kiệm tfhời gian để làm ôsin cho trọn tình vẹn nghĩa. Hức.

Giờ đến khuya, hễ mọc thêm hoặc nhớ ra thêm vụ tự yêu nào ngoài chuyện cắt tóc, sửa móng, mát xa, tắm lá nói trên thì sẽ bổ sung vào ẻn ngay. Được yêu thì... miễn kể. Đó chỉ là hậu/hiệu quả của quá trình tự yêu thôi.

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

NGÀY NHÀ GIÁO - HOA VÀ NỖI NHỚ


 1.
Ai hoa nào, ai hoa đi! Mua mau kẻo giá lên. Vâng, giá lên từng giờ! Vâng, vàng còn khóc thét nhường ngôi cho hoa đây! Ai mua nào, ai mua đi !!!!!

Anh Lại Văn Sâm đang lảnh lót hót ở kênh 8783. Nghe đồn thế. Anh ấy nói đúng. Sự thực là thế. Hoa ngày này không bao giờ ế. Vì thầy cô là Thượng đế. Phụ huynh chống chế thế. Học sinh cũng nghĩ thế.

Cô bạn mình sinh nhật 20.11. Năm nào tặng sinh nhật nó cũng là quà gì đó thay vì hoa. Nó thích thế hơn là hoa vì hoa nó đã có rất nhiều rồi - cô giáo mà. Nó cũng thương mình vì nó biết hoa đắt lắm. Nó cũng tiếc vì rừng hoa ngộp thở ở nhà nó sẽ chỉ một ngày là chuyển bớt ra... xe chở đi... ngoại thành (không nỡ nói phũ về chuyện hoa đi đâu nhé).

P/S: Kênh 8783 - nói tắt của kênh tám bậy tám bạ


2.
Ôi, hoa. Mình năm nay chuyển sang mua lịch. Lời chúc dĩ nhiên không có câu: Nhà em kính tặng thầy/cô cuốn lịch để năm tới... bóc chơi. Chúc là mong thầy/cô/anh/chị/bác có một năm tới  mọi sự như ý chứ.

Trên đời có lịch thật hay. Hay nhất là nó kiểu gì cũng có loại... rẻ hơn hoặc chỉ bằng hoa. Mang cuốn lịch màu đỏ trên tay thì cũng bận y như cầm hoa mà giá trị sử dụng lại tới qua cả 20.11 năm sau.

Mình mang cuốn lịch tới biếu thầy, biếu cô thấy ấm tay và vui chả kém gì tặng bó hoa rực rỡ sắc màu.

Mình không muốn nói rằng trường hợp nào cần bày tỏ tấm lòng hoặc lời cảm ơn bằng chút  phong bì thì bỏ vào túi lịch tiện hơn nhiều so với nhét vào bó hoa. Loại trừ ý nghĩ hối lộ, đút lót nhân ngày lễ, loại trừ cả chuyện hay dở khi tặng phong bì thay quà nhé. Bàn ở lúc khác đi nào.

3.
Mình vẫn yêu hoa ngày 20.11.

Mình mất nghề hơn 20 năm rồi.  Nhớ những học trò đầu tiên. Nhớ những trang lưu bút đầu tiên của học trò. Nhớ những tiết giảng đầu tiên, va vấp đầu tiên... Nhớ mãi những đoá hoa đầu tiên của đời giáo viên.

Năm ấy chả hiểu sao tình cờ cô bạn sinh ngày 20.11 cùng đi thực tập lại chả có bó hoa nào. Cô Hoà, giáo viên hướng dẫn thực tập thật là tế nhị, hiểu xúc cảm đầu đời nghề, tặng bạn ấy bó hoa trò vừa tặng cô.

Năm ấy nhà mình nhiều hoa chưa từng có vì mẹ chưa về hưu và mình mới vào nghề. Bè bạn cũng tới tặng nữa. Dù yêu hoa, cắm hoa khắp nhà thì vẫn còn nhiều bó để chuyển qua hàng xóm. Cả xóm chung vui hoa 20.11. Sau này, có bác nghe nói mình làm nghề khác rồi thì vẫn còn gạt bay đi: nó làm cô giáo chứ.

Mình cũng nhớ bó hồng nhung 7 đoá thơm ngạt ngào anh Hùng "đầu từ" tặng cô giáo - mẹ mình năm xưa lắm rồi. Cô xúc động quá cơ. Sáng hôm sau cô càng suýt té ngửa vì thằng học trò nhất quỷ nhì ma nó hái trụi hoa vườn cô vào tặng cô. Sau này mỗi năm lớp anh ấy tới thăm cô chủ nhiệm cũ đều nhắc lại "truyền thuyết hồng nhung" đời cận đại ấy.

4.
Hai hôm nay dù không mua hoa tặng ai nhưng mình cảm giác hạnh phúc và lung linh sắc màu ghê cơ.

Ấy là vì từ khi mình già già hơn, mình hay hoài cổ. Mình nhớ nhung những màu hoa xưa. Mua hoa đời mới đắt hơn vàng thì vẫn mua khi cần, nhưng tay chọn chúng mà lòng không xuyến xao mãnh liệt như sáng qua và sáng nay chợt gặp hoa quen ngày cũ.

Hoa cúc chi trắng nhiều thế. Rờm rợp mây trên phố. Dịu dàng và thanh tao. Mong manh mà không yếu đuối. Mơ màng mà thực giữa đời. Những chấm trắng êm đềm trong dòng sông phố ngợp trôi nắng , gió đầu đông...

Mình gặp một xe đạp chở hoa thược dược cánh sen. Ôi, phải ba năm rồi mới thấy cố nhân thược dược ấy. Tuy không gặp vào mùa xao động nhất với hoa xưa - mùa sau Tết, nhưng "người hoa" áo hồng sen ấy vẫn cho mình một thoáng dịu êm giữa đời. Giá không bị cuốn đi trong dòng người đang chạy như ma đuổi về đâu chả rõ, vì ngày nào cũng tất bật loạn lên như thế, thì mình đã dừng được để tậu một ôm về cắm rồi. Chỉ cắm riêng thược dược cánh sen thôi. Nụ, hoa, lá, cành vươn đã là một thế giới rất đủ đầy, viên mãn. Một thế giới rất Hà Nội chưa xa. Mộc mà sang, rực rỡ hoan ca mà vẫn âm trầm sâu lắng.

5.
Cứ ngỡ năm nay những tất bật, những mỏi mê khiến mình không còn nữa cảm giác nuối nghề... Nhưng giờ ngồi đây, đọc blast về hoa cúc chi của cô bạn và nhớ những ráng mây hoa ấy, mình nhớ ngày xưa, mình tiếc nghề quá.