Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

TRÀ ĐÁ VỈA HÈ


Quán cóc liêu xiêu một câu thơ...
Đinh ninh đấy là câu hát chứa đựng hồn thơ những quán trà đá vỉa hè Hà Nội cuối thu
Lúc ấy trời nắng mơ thi thoảng sót lại trong chuỗi mùa thôi nắng
Những cốc trà đá bị thay dần bởi trà nóng

Trà đá vỉa hè
Trà đá quán cóc
Thứ trà ấy không tính là sang trọng nhưng vẫn đủ tư cách hàng mỹ vị

Trà đá phải vỉa hè mới đủ phiêu bồng nắng gió xênh xang tâm tưởng

Không dám nghĩ 10 phần sạch, điệu cả 10 như trà nghệ nhân tiền triệu pha ở nhà, trong phòng trà, nhà hàng cao cấp
Không bao giờ là trà ướp hoa dẫu trà hoa ngũ hương là thú chơi truyền thống xứ này

Là trà không cao cấp, cốt cách bình dân kịch bảng đôi trăm một cân
Nước không xanh óng như trà sang, càng không màu trà nhuộm, chỉ cứ vàng mơ đổ sắc sang vàng mật

Vị thì náo loạn theo thời thế thật thật điêu điêu
Tinh lưỡi thì nhận ngay ra đâu là đắng vị lá sao hậu ngọt khác với đắng nghét hóa chất, ngọt đường hóa học, mỳ chính
Rồi tùy mà bỏ lại cốc trà điêu, trả tiền đứng lên hay hoan hoan hỉ hỉ nhẩn nha vài cốc trà còn thật lòng chủ khách...
Trà đá hay hơn trà nóng ít nhất ở chỗ uống nhạt hơn, dễ nhận ra thật giả hơn

À, người bán hoặc cũng nhầm vì có thể chưa từng biết trà ngon, trà sạch, hoặc cũng vì lãi lờ vỉa hè khách tạp mà bán chè bẩn
Người uống mà tinh lưỡi, chủ quán quen thì có thể nhắc nhỏ một lời, rồi lần sau không còn thấy trà sai nữa
Thật vui vì cái tâm chủ quán biết mến trà, giữ danh trà đá Hà Nội

Trong lòng phố luôn còn lại nhiều quán trà đượm tình, tinh tế như thế
Trà đá vỉa hè Hà Nội giờ có  thể do chủ yếu người lao động nhập cư bán vì vừa vốn, nhưng vẫn còn những bà, những chị Hà Nội gốc đây đó mến nghề, thích không gian xuề xòa êm ả của quán cóc  vỉa hè mà giữ nghề
Những chị Lan Trần Xuân Soạn, bà gầy Hàng Chiếu, Hường già - Thành Te Thái Hà, Ông Già Thanh Xuân Bắc, Ông Già dốc Hàng Than... vẫn còn là thương hiệu lan truyền...

Bình dân mà tài hoa, đấy là dân trà đá vỉa hè Hà Nội, cả chủ lẫn khách
Phố Hà Nội mà không có trà đá vỉa hè? Thật không hình dung được.
Về đây mà hớp ngụm trà đá cho hiền từ tâm ra mắt ra khắp con người...


Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019

KHÓI SEN



Nói rất thích cũng  không hẳn lẽ
Chỉ là vui như khói quấn lúc gần
Không nao nức và cũng không  mờ lặng
Tận thẳm sâu dìu dặt một cung ngân

Mùa sen nở rồi mùa sen rã
Giữa bàn tay vương một nét hương nhuần
Miền an tĩnh là khi thầm ấp mặt
Vào lòng tay, khép mí, chợt ân cần

Mặn mà náu giữa nắng mùa rờ rỡ
Thắm sắc trầm trong óng ả đường tơ
Mùa sen nở rồi mùa sen từ tạ
Chạm hồn hoa, thương ở lại giữa lòng

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2019

CHÚNG MÌNH TOÀN THẾ ĐẤY QUỲNH ƠI



Không bao giờ em ước nó bằng vàng
Dù lúc núng cũng muốn bằng kim loại
Dẫu lạnh băng hay tan tành nóng chảy
Cũng đỡ cực hơn máu đỏ, thịt mềm

Rồi ăn năn, thở trộm một hơi êm
Ước khờ dại may không thành đời thực
Tim sắt đá ai cần  nâng niu mãi
Phút hiểu anh biết thổn thức bằng gì

Em chẳng trách Xuân Quỳnh mềm yếu nữa mà chi
Kiếp nghiệp tình đời đâu riêng nàng nghẹn thở
Đàn ông, đàn bà tim nào cũng lỡ
Đã sinh ra bằng máu thịt cả rồi

So lệch cứng, mềm cũng chỉ khoảnh khắc thôi
Ước chi dại cho tan mùa hoa bướm
Thôi dẫu núng cũng cam lòng tự vững
Chẳng ham chi bỏ máu đỏ thịt mềm

26/3/2013 #editthocu

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2019

CẦU VỒNG CƠN MƯA CŨ

"Ta bỗng giữa mùa Xuân cũ
Mắt người ấm sắc nắng say"

"Đôi lúc giữa lòng chợt hiện
Một sắc cầu vồng long lanh
Từ cơn mưa mùa xanh cũ
Tinh khôi về sớm mai này"

"Chẳng xa xôi trôi đâu được
Bởi đáy lòng vẫn ngún đây
Cách mấy mươi thì xuân ấy
Chạm vào nắng lại ấm tay"


Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019

THUA MÌNH TÝ CŨNG TỐT THÔI



1.
Đôi lúc cũng hiểu ra mình vẫn  mệt dù buông tham sân si nhiều phết rồi là vì mấy chữ "chẳng cam lòng" ở những việc ngoại thân như con cái, người thân. Vì việc bản thân thì buông phát một rồi thôi, chỉ còn việc ngoại thân ấy. Ngoại thân xa xa hay xa quá cũng bỏ sạch từ lâu, thi thoảng đu trend kiểu thượng đỉnh chỉ để luyện game tư duy tí chứ chả nặng lòng gì.

Biết đủ ở chỗ nào nhưng cứ không cam lòng cơ, cứ xót xa cơ,  cứ đớn đau cơ, cứ chìm nổi cả trong giấc mơ cơ. Quen bươn lên như con gà mái xù lông vì giữ ổ, giờ buông là cực gian nan. Thậm chí có lúc nghĩ khéo chết cũng ko nhắm đc mắt cho mà xem.

Việc gì đặt trước  nhẽ sinh tử cũng buông được cái roẹt, trừ mấy chủng việc ấy.

Tập buông đấy, vẫn tập đấy, nhẫn nại chịu đựng kìm lòng lắm đấy, nhưng trầy trật đến tận từng tế bào.

2.
Lại cái tội gặp chuyện gì lòng muốn buông đi, tránh đi vì chỉ là chuyện rất riêng, rất sâu trong tim mình, trong tâm hồn mình thôi thì lao ngay vào chiến đấu "vượt lên bản thân".

Biết là có thắng 99 cũng lỗ mịa 101 mà cứ cố gắng. Buôn mình mình lỗ, nín mình mình thua.

Lắm lúc sực tỉnh, ơ, tội gì cứ phải thắng bản thân? Thua bản thân một lúc, một trận đi, cũng là biết thương mình, là biết sống thật với mình mà.

3.
Rồi cũng hay thừa nhận với lòng mình, bỏ qua tốt xấu, thiện ác, hay dở
Cũng đỡ lắm...
Tu cũng có lúc nghỉ tý để tỉnh táo mà xốc hành trang
Mà ngắm một vệt khói trầm, mà cho lòng mình xuôi con nước tý
Mình là người chứ thánh đâu mà phải trong vắt
Cho ấm áp tý, mai đau chịu sau