Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

BỜ VAI LUÔN CÒN LẠI TRÊN ĐỜI

 



Sao người biết tôi yếu đuối
luôn cần gần một bờ vai
 có khi không vì được tựa
chỉ để lòng yên ổn thôi

Sao người biết tôi yếu đuối
 luôn cần làm một bờ vai
 dẫu không ai đang cần cả
chỉ là sẵn sàng vậy thôi

 Sao người biết tôi yếu đuối
 hay nghĩ về những bờ vai
rằng ai cũng cần thế cả
và tôi  giống hệt mọi người

Và tôi được giống mọi người
biết bờ vai luôn còn lại
bờ vai âm thầm vững chãi
tôi được yếu lòng người ơi





Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

"DẠ"




Người gọi đi em sẽ
"Dạ" thả vào thinh không
Cho trời xanh thu ấy
Khỏi vẩn khói lông bông

Em hứa từ lâu lắm
Người gọi em sẽ thưa
Một "Dạ" ngân khe khẽ
Gió khỏi vờn ghẹo ngông

Chắc tháng ngày xa mặt
Tự nhiên lòng hoá sông
Ngấm ngầm con sóng lắng
Tiếng "Dạ" muốn bật bung

12/7/2015


Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

VỪA HẾT RỒI NGÀY XÁ TỘI VONG NHÂN



Hết ngày xá tội vong nhân rồi đấy
Đừng lăn tăn vì những tha thứ không thành



Ngủ đi
Tha cho chính mình đi
Đừng giận mình hay buồn lòng khi chạm phải những gai góc sân si nữa
Đừng giận mình không hoá thánh kịp đêm nay



Mai thế gian lại lẫn lộn mông lung
Lại sai đúng, thật hư, lại nghi ngờ day dứt
Lại vòng xoáy quay cuồng trời đất
Để chẵn năm lại ngộ
Rằng chân lý có thể nhiều tuỳ lợi ích
Nhưng sự thật luôn chỉ có một trong đời
Dẫu mắt người có thể lắm góc soi
Hư ảo có thể làm tin yêu náo động



Ngủ đi
Vong nhân xá rồi lại loạn
Lại chờ năm sau
Tha đến bao giờ mới hết đớn đau
Cứ giận mình không biết băng qua mù sương hư ảo
Rồi tự hoá vong nhân thì biết đợi ai tha



Hết ngày xá tội vong nhân rồi
Những ngày còn lại
Là ngày xá cho mình 
Ngủ đi
 ...




Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

ĐỒNG MỘT XU TO NHƯ TẤM LÁ SEN



Trên mạng đang có trò #firstsevenjobs. Không định vạch váy cho người xem lưng (thông cảm, dạo này ko mặc áo) nhưng cứ lăn tăn nghĩ đồng tiền thứ nhất mình kiếm được là vụ gì.

Rất nhiều năm cứ ngỡ là tiền quay, gỡ tơ tằm hoặc nhặt mì gia công khỏi khay hấp ở xưởng bác Văn hàng xóm ấp Thái Hà khoảng năm 1976-1978 gì đó. Chiều nay chợt thấy mình nhầm.  Đó chỉ là món tiền không quá vặt đầu tiên thôi.

Món đầu tiên kiếm được chính là từ lao động  nhổ tóc bạc cho cụ từ ở đình làng Thọ (xã Mỹ Thọ, huyện Bình Lục, Nam Hà), năm 1973, lúc học vỡ lòng.

Cụ từ thuê lũ nhóc lớp vỡ lòng đóng nhờ ở đình nhổ tóc bạc, trả bằng kẹo bột hoặc hôm nào cụ hết kẹo thì bằng những đồng xèng 1 xu. 

Thật vẫn nhớ chỉ mong cụ đừng còn kẹo thôi :P Hôm nào cụ hết kẹo thì xem như đứa nhổ tóc trúng quả. Trẻ ranh cầm đồng xu lơn tơn sướng hoá dại ý. Oai. Giàu. Sang. Khéo còn chảnh :) Chảnh chứ, bọn bạn sẽ hóng, rồng rắn phò tá nó đi mua... kẹo bột. Đường nào cũng chỉ là một cái kẹo thôi, nhưng cái kẹo cụ từ trả sao phê bằng cái kẹo nó cầm xèng mua :O Rồi thay nhau... liếm hết vỏ bột, rồi dè chừng nhau cắn những miếng mẻ nhỏ như chuột nhắt nhằn, rồi hết mất.

Lâu quá rồi, chỉ còn nhớ có thế. Ko nhớ nổi cả chuyện cụ từ là ông hay bà nữa :P

Mấy năm trước về thăm đình, nhớ cụ, bọn bạn và ao sen kinh khủng dù đứng ngay sân đình :) Vì ngày ấy sân với nó rất rộng, cụ với nó rất già và hiền, bạn với nó rất ríu ran thiên thần, ao sen với nó rất rộng và đình với nó rất... nhiều ma. Chứ lúc về thăm lại thì gì cũng bé và nhỏ và xa vời đến nghẹn. Đồng một xu thì vẫn to như tấm lá sen nhưng không nhớ hình khắc nổi trên ấy nữa và cũng hư ảo rồi.

Giờ tự dưng nhớ cả kẹo và đồng xèng của cụ. Chả tin cụ hết kẹo vì quán nước ngay cổng đình. Chắc cụ biết chúng nó thích gì.

Đấy, mê tiền nhiều cấp độ, đầu tiên là lấy oai thế đấy. Về sau thì mê đủ bậc, nhưng không còn bậc để mua kẹo bột lấy sang nữa. Con người càng nhiều tuổi càng ngẫn...



Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

THÓI QUEN




Đôi lúc trống thói quen trỗi dậy
Nuốt thầm, lại lặng trôi đi
Giữa trời mây sớm tối còn gì
Không biết nữa, nhưng hết cần, chẳng khác.

Đôi lúc trống, trí nhớ bèn trỗi dậy
Những mong manh chợt chắc lại ken dày
Rồi loang tan trong lối gió xoè tay
Thói quen sống nhói lên rồi lịm

Đôi lúc trống không ngờ chạm lại
Sợi thói quen chìm lẩn giữa tháng ngày
Bụi hay gì trầm trầm phủ quanh đây
Ngày đã khác, tháng năm từ từ khác

Đôi lúc trống đốm thói quen cháy dậy
Không nỡ vân vi phân định được - mất gì
Lối lặng thầm đã dở nẻo chọn đi
Bao giờ tắt, có thể là chẳng biết

Đôi lúc thế thói quen điền chỗ trống
Nuốt thầm, trôi, không lặp - lặp - hay trôi
Nếp mùa xưa heo may cuốn cất rồi
Còn lại thói quen, mình, và khói  mỏng