Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

KHUYA MƯA BAY



Đêm mưa bay, hơi giá nhẹ thấu khăn, chạm cổ, doạ vai... Chợt thèm một vệt hương khói pháo tép.
Qua nhà ai việc gì mà hoá vàng khuya thế. Tàn lửa ven vỉa hè chực cuốn theo vòng bánh xe hút gió. Ngỡ vừa giao thừa...
Xao lòng nhớ một câu thơ về những giọt mưa lộc đêm giao thừa. Ở đó có một mảnh khăn voan trễ nải trên tóc buồn thiếu nữ. Cô đợi mãi cũng gặp mỗi mùa xuân, mỗi mùa xuân tới mà thôi...

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

HƯƠNG LÁ TRONG VƯỜN KHE KHẼ NHỦ




Trở về khu vườn cũ
Bước chậm trên lá rơi
Vẹn nguyên khung trời nắng
Vai chợt lạnh đơn côi
Thời gian vừa reo đấy
Mùa thực tràn mật say
Bàn tay đưa ngoái chạm
Đã lẫn vào mây bay
Bấm khẽ chân trên lá
Lá rẽ lối vơi đầy
Rì rào dâng hương nhủ
Mùa ấm vẫn đang đây
Khu vườn hôm xưa gặp
Hôm nay lặng trở về
Khép nhẹ đôi mí mỏi
Biết hoa nở trên tay

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

ĐÀN BÀ CHƠI GẤP


Tự nhiên hiểu được tại sao mấy ngày nay cảm giác mình lơn tơn kinh, như đang Chơi Gấp và tim thì cứ nhè nhẹ đập không trọng lượng khiến sợ vãi vì lạ.

Biết nhưng vẫn quên, nhớ ra còn đôi ba tuần nữa sẽ đến mùng 1 năm mới (tránh chữ Tết quá kích động). Chơi nốt tuần này. Tức là thả mình nốt tuần này rông lông nhông, không bấn bíu tất bật manh áo tấm quần, miểng váy, hột cơm, lát thịt, cọng rau. Từ sau đó sẽ vào dòng truyền thống Võ Công Gia Chánh Tết.

Dù thiên hạ chia đủ phe sợ Tết, thích Tết, mình ở phe chả nghĩ gì - cam chịu trước Tết và thích nhìn xung quanh tươi mới từ phút giao thừa trở đi. Nói thế chứ đã trót yêu đời thì đời bao gồm cả Tết mất rồi.

Hội chứng Tim đập nhè nhẹ này thực ra cũng dễ chịu. Mỗi tội cứ muốn giờ làm hết sớm đặng còn ra chợ mua cây hoa về trồng, muốn đi làm muộn để còn kịp ra chợ lùng đặt hành về muối, rồi cưa em bán dừa gom dừa bao tử làm mứt... À, cả đặt bạn gói bánh, mua nếp cho, và đủ thứ mà trí nhớ truyền thống kiểu Đàn Bà Ăn Tết cứ hiện dần ra.

Ôi zời, biết thế đừng hiểu vì sao tim nhè nhẹ đập, để chơi cho thoải mái chả vì đâu nốt tuần này :D Biểu tượng cảm xúc grin

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

MẶT TRỜI MÙA ĐÔNG


Những ngày giáp Tết mưa phùn ảm đạm, hoa đào nao nức gợi hồn xuân, lay ơn, violet gợi tình xuân, còn đồng tiền đơn đỏ thắm sưởi lòng xuân.


Đi chợ hoa, mắt với tay bận bịu trăm hồng ngàn tía, kiểu gì cũng dừng bước giao tình với đồng tiền đơn đỏ mong manh dáng cánh mà nồng nàn hồn hoa.

Những bông đồng tiền đơn tíu tít trong lọ như lò sưởi đang đỉnh ấm nồng.

Vài mặt trời đơn lẻ trong đĩa bonsai thầm thì nhủ rằng cuộc đời này luôn đẹp rực rỡ, mọi khúc lắng, nốt trầm chỉ để mình bớt mệt vì thương yêu đời này quá đấy thôi.

Hà Nội chiều nay nắng hăm mấy độ. Người Hà Nội chẳng quen với kiểu mùa Đông này. Lạc hồn là lạ, thiêu thiếu hơi giá lạnh, trần trụi lạc mùa.

Qua phố, những mặt trời bé xinh rực thắm. Ơ kìa, những nhỏ xinh ấy khiến cảm giác lạc mùa tan biến vài khắc. Dường như mùa Đông sắp hết, dường như lành lạnh không gian ủ khói nồng, dường như mùa Xuân sắp về.

Nhớ gì chả biết, nao lòng quá người ta...

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

LỬA CHIỀU ĐÔNG



Chiều chiều, nhất là vào những chiều mùa đông, cảm giác muốn về đến nhà ngay rất mãnh liệt.
Không phải vì đói hay cuống cuồng đưa đón con.
Không phải vì đường sá đông nghẹt thở.
Không vì về nhanh kẻo hết chợ chiều.

Vì thứ lửa nào đó cần được nhen khi lòng đã bời bời một mớ rơm nỏ sẵn.
Rơm óng vàng. Rơm rất mềm mại. Rơm thơm mùi đời sống tự nhiên. Thứ rơm mùa màng gặt hái ấm nồng sau bao tháng năm gieo hạt, nâng mầm, chắt chiu yêu thương.

Vì cần được ấm áp từ bếp lửa chiều. Thứ lửa ấy không phân biệt được chỉ là lửa bếp ga, bếp điện, bếp than, bếp dầu, bếp mùn cưa... hay là cả lửa lòng rơm bén kia. Những sắc lửa vàng, lam, đỏ hòa quyện, nhảy nhót thanh bình...

Mệnh Thiên Hà Thủy mà cứ mê lửa đến dại cả người thế
Chiều chiều, nhất là những chiều mùa đông...