Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015
CÓ MỘT CHIỀU BUỒN KHÓ CHỪNG ĐONG
Giống như mà chưa phải
Chạm đến đáy cõi buồn
Biết vậy mà suýt mải
Ngã vào chiều tan luôn
Hoàng hôn này mây xám
Sậm rất vội vào đêm
Biết buồn không làm vỡ
Mà nát được êm đềm
Chiều buồn không vô vớ
Lời lặng chẳng vô tình
Mà trôi, mà chả tránh
Mà cứ chịu làm thinh
Chiều buồn như bỗng thế
Chợt nói cười nhạt tênh
Thả trôi về nẻo khác
Quãng trần gian ngoài mình
Ngậm buồn trong chiều lặng
Đem nặng nhẹ khó đong
Buông vào đêm đốm lửa
Đợi thanh thản giữa lòng...
Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015
THẠCH THẢO
Mùa qua mùa thật ngắn
Chớm rồi vụt lụi tàn
Cánh hoa vào đêm vắng
Khép bờ mi nồng nàn
Chớm rồi vụt lụi tàn
Cánh hoa vào đêm vắng
Khép bờ mi nồng nàn
Mùa qua mùa vồi vội
Đầu thu chợt cuối thu
Chợt hồng rồi chợt tím
Chợt giật mình hư vô
Đầu thu chợt cuối thu
Chợt hồng rồi chợt tím
Chợt giật mình hư vô
Mùa qua... mùa... qua mùa
Chiều qua... chiều trầm lặng
Bàn tay trôi cuối nắng
Nựng tiếng đời lao xao
Chiều qua... chiều trầm lặng
Bàn tay trôi cuối nắng
Nựng tiếng đời lao xao
Buổi nay mây thạch thảo
Chờ níu tà áo bay
Ừ thì ra lại đã
Mùa muốn êm lòng tay
Chờ níu tà áo bay
Ừ thì ra lại đã
Mùa muốn êm lòng tay
Mùa qua mùa, biết ngắn
Lần lượt chớm và trôi
Tàn hình như không phải
Chỉ chìm vào đâu thôi
Lần lượt chớm và trôi
Tàn hình như không phải
Chỉ chìm vào đâu thôi
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015
LỜI MỘT ĐÀN BÀ TRONG CÕI NGƯỜI TA
"Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen"
KIỀU - Nguyễn Du
Tôi yêu cuộc đời này
Chắc chắn thế luôn
Sao thỉnh thoảng trời vô cớ làm tôi mệt?
Ông muốn tôi yêu tha thiết hơn nữa hay bớt cuồng si
Hay muốn tôi dành một góc nhỏ nép vùi mình
Những lúc tình yêu có cớ hoặc vô tình nặng nề, đau, đắng
Tôi yêu cuộc đời này ở mức
Đôi lúc tưởng có thể dừng lại được
Có thể bớt đi để tàn nhẫn, giữ mình
Riết rồi vẫn thế thôi
Cơ bản đã thành hình
Con đường sống kiểu hòa ca, chiêm ngưỡng
Đôi lúc lạc quan đến tưởng mình ảo dại
Cỏ dưới chân xanh, vàng, lụi hoặc tươi
Vẫn còn nguyên con đường hướng chân trời
Thì lối bước là vui vẫn thực ra cơ bản
Là buồn bực đơn côi chỉ đôi phút lạc
Trong mê man những va chạm hiểu hờn
Tôi yêu cuộc đời này
Lúc kém
Lúc hơn
Dào dạt bốc bay hoặc lặng trầm chạm đáy
Thỉnh thoảng trời hoặc người làm tôi mệt
Rồi tự đầy như vơi chỉ khoảnh khắc mơ
Không đợi đền bù
Cứ yêu thế đơn sơ
Mặc kệ ông, thưa trời hay chòng ghẹo!
Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015
LÚC QUÁ ĐẦY LẠI LẶNG LẼ TRÀN THÔI
Hoa nhiều quá cũng nặng
Trao nhiều quá cũng vơi
Nhận nhiều quá lại rỗng
Lại ngủ vùi cho xuôi
Biết "Quá" là ảo ảnh
Sao vẫn sợ thật rơi
Sao trũng y như thể
Đói, thiếu, mất thật rồi
Muốn vùi trong lặng ngắt
Đợi chân ấm đất đai
Đợi chạm mình rất thật
Vào bùi ngọt người ơi
Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015
ĐƠN GIẢN
Đơn giản là em không thể
Đừng nghĩ thật nhiều về anh
Đừng bỗng dưng vô cớ nhói
Ngỡ anh hoặc em lạc rồi
Đơn giản là em không thể
Tự nhiên không thấy mơ hồ
Dường như thói quen rắc rối
Bắt đầu từ khi muốn tin
Đơn giản, em không còn vậy
Từ khi quả thật chạm vào
Thế giới có anh mật ngọt
Thế giới có em dạt dào
Anh rằng em đừng phức tạp
Dù cùng rõ quá cần nhau
Ơ thế làm sao đơn giản
Như ta chẳng biết nhói đau
Ừ, em cũng mơ đơn giản
Y như anh dặn lòng ta
Lắng mà nghe trong khoảng lặng
Những dịu êm cùng dìu qua
Bao giờ lòng em đơn giản
Nhỡ em hết khát bờ vai
Hết còn khát anh ở cạnh
Trong một kiếp người mảnh mai
21h31 4.3.2015
Theo yêu cầu bạn Vũ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



