Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

NGƯỜI ĐÀN BÀ TỪNG XA LẠ

























 Bạn chị cũng có lần bảo rằng  bỗng dưng tao gặp một người rất lạ. Tự dưng nhìn thấy nhau là muốn kể hết ra. Tin chắc rằng sẽ được hiểu đúng, đơn giản đúng như mình có và cứ thế là kể. Hôm nay chị cũng thấy thế. Tự dưng mình lại gặp nhau nhỉ!

Chỉ biết cười đáp lời chị, chả biết nói gì.  Vì mình cũng thấy đúng thế. Dù với mình thì chuyện này không lạ lùng gì. Đôi lúc giờ đẹp cho những con người dốc hầu bao cuộc sống ra với nhau không liên quan gì đến mưa nắng trần gian đang diễn ra, không liên quan thậm chí cả giới tính, địa vị xã hội hay vô vàn rào cản thang bậc khác.

Chị ấy từng lộng lẫy trên sân khấu. Lộng lẫy từ nét ngón tay lướt giữa không trung, ánh sợi tóc loang trong chiều xoay đèn mầu, nét mắt cười rạng rỡ đấy mà vẫn chìm nổi điều gì như số phận hẹn chờ. Khoé miệng, giọng nói, chỉ một từ thoát ra cũng đã thừa kịch tính hay thừa  cho một sóng âm lan toả, gợi miên man vui buồn thân phận con người.

Thời trẻ, mình đã xem hầu hết các vai chị ấy đóng. Người đàn bà kịch của một thế hệ vàng. Người đàn bà truyền cảm, nổi danh và xa lạ. Mình ít đọc về cuộc đời phía sau ánh đèn của những nghệ sỹ nhưng lại nhớ rất nhập tâm vài nét màu trong bài viết nào đó về chị - người đàn bà sống không nhiều sóng gió, không nhiều cay đắng và rộn rã dù cũng lăn lộn vất vả áo cơm như mọi đàn bà thời ấy.

Sáng nay, người đàn bà ấy ngồi xuống đối diện mình bên bàn quán phở quen. Chị cười như làm quen với kẻ tình cờ chung không gian quán xá. Nét cười không phải của người công chúng, là nét cười của người phố Hà Nội trong cảnh huống ấy thôi. Vừa đủ để thân tình chung một khắc đời đang trôi, sắp tới. Tạm mà không nhạt nhoà. Mình đủ nhẹ nhõm để thay lời chào bằng câu:

- Chào chị. Em đã nhận ra chị.

- Cám ơn em! 

Một khoé cười vẫn rạng rỡ mà trầm kín đáo một tông màu như mái phố nâu rêu - như mấy chục năm trước.  Phở ra rồi, chén thôi. Sống xứ này  ra ngõ gặp sao.  

- Chị nghỉ hưu rồi em ạ. Chị không đi diễn nữa.

Hơi ngạc nhiên vì âm sắc giọng nói thanh bình chứ không có sắc ngác ngơ nuối nào đó của những cuộc gặp tương tự. Mình nói như để chị khỏi hẫng vì cuộc nói chuyện mở ra có gì đường đột vỡi mình.

-  Chị có đi làm phim không chị?
- Cũng không em ạ. Chị đang bận chăm cháu nội và sống. Sao em ăn phở mà không húp nước thế? Em đang cố à?

Chạm gì đó trong không trung. Có gì đó chạm vào mạch cảm nhận rất lạ. Mình giảm tốc độ vớt bánh, khua thịt.

- Vâng. Em hơi mệt ạ.

Và không nhớ nữa, không nhớ mạch chuyện chạy thế nào mà hoá sông hoá biển. Người đàn bà bớt xa lạ dù mắt chị vẫn xa xôi nhìn đâu đó cuối chân mây khi giọng nói rất nhẹ nhàng dẫu vẫn truyền cảm khó tả dẫn mình vào thế giới tâm hồn chị, đúng hơn là "cuộc cảm nhận đời sống" chị đang tận hưởng. Thế giới rất đàn bà chín của một người đàn bà kịch không làm nghề nữa. Chị kể về những niềm vui, những bài viết về đồng nghiệp, những con người quanh chị. Chị đã viết theo cách nào, chọn góc lặng chứ không chọn góc khuất đê viết về họ ra sao.  Những tản văn, chân dung chưa tới giờ công bố, những điếu văn tình nghĩa đã đọc trong tang lễ những bạn nghề đi trước.  

Mình chỉ việc ngồi nghe, bằng cách nào đó thể hiện thay lời: em hiểu, hiểu tất cả những gì chị muốn diễn tả.

Chị ngừng, hỏi vễ công việc, đam mê sống của mình có lẽ để lý giải vì sao mình hiểu chị như thế. Và: 

- Em có quen nhiều người trong giới chị không?
- Dạ không. Em chỉ nghe, xem và đón nhận cảm xúc các anh chị đem lại thôi ạ.

Thay lời dông dài, ặc, mình khoe, đưa chị đọc một vài đoạn đã viết vài cảm nhận chả giống ai  về những người quen của chị. Cách chị chăm chú đọc cũng làm mình hơi ngượng dẫu không ngại ngần, lạ thật với một đứa khép lòng như mình.

Chị hình như cởi mở hơn, thoải mái hơn vì nhận ra sự đồng điệu trong cách cảm nhận cuộc sống. Mình cũng thấy người đàn bà ấy sao mà... không xa lạ, rất bình thường như một cơ số chị bạn của mình - những con người phức tạp trong cảm nhận đời sống nhưng lại lựa chọn cách nhìn con người, cách sống đời thật an lành, giản dị.

Chị lấy điện thoại, email, hẹn tiếp cách chia sẻ cùng nhau, trừ...FB. 

- Chị muốn lại cùng em trò chuyện vào những buổi sáng nào đó nhé. Sẽ đọc những gì chị em mình viết, gửi qua email nhé. 

Mình chỉ còn việc vâng. Chả có lý gì từ chối một tâm hồn đang cởi mở, một người đàn bà xa lạ bỗng hết lạ xa kỳ ảo thế này.

Đôi lúc chỉ cần lắng nghe và tin vào những bất ngờ mà lại rất có lý, thuận theo tuỳ duyên, mọi việc giữa người và người sẽ dễ chịu, dễ dàng rất ... rất...

Không phải câu chuyện giữa fan và nhân vật. Hai chị em cùng thốt ra, giao hẹn. Và chị đã thốt ra luôn cái lời ghi lại ở đầu bài viết này.

Đời, ở quán phở trong Hà Nội, đơn giản hơn cả đan rổ chị nhỉ.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

VỘI GÌ TRONG DÂU BỂ TRẦN GIAN...




Rồi tới lúc nỗi đau nào cũng hiểu
Mà xót xa vẫn chập chững ban đầu
Đèn trăm năm dẫu gần cạn đĩa dầu
Vẫn thảng thốt những sớm chiều giông gió

Không trẻ nữa hay chưa từng thấu tỏ
Đường chỉ tay vẫn tít tắp khôn lường
Số phận qua rồi mới càng mặn mà thương
Vội chi vượt trang đời chưa hé mở

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

NGÕ RIÊNG TƯ TRONG ẤP THÁI HÀ




Những giấc mơ dịu dàng nhất là mơ về ngõ nhà mẹ trong ấp Thái Hà.

Lờ đi phố Thái Hà đã nằm đè lên sông đào cũ. Lờ đi những san sát tường xi măng phủ mờ rào cúc tần, ô rô, nhài, trúc... Lờ hết những nỗi buồn khi đi qua nhà nào có khuôn mặt lạ hoắc ơ hờ nhìn ra mà cứ lang mang nghĩ xưa đây là bếp nhà ông Tư Ngỗng, là bờ ao bà Báu rửa lá bàng bán xôi, là vườn táo nhà... mình.

Lờ đi để quên luôn tóc bạc, mắt mờ, chân chậm của những người thân quen cũ cứ nhìn nhau là vồn vã như máu thịt trần gian cổ tích lạc vào thời @ hâm hâm, điên điên, động rồ với nhà nghỉ trên đất nhà cô Thuý cũ, rượu Nguyên Hói nhà bà Nam bánh giò. Thề là chỉ cần lờ đi sẽ thấy còn nguyên làng trong phố, cố nhân láng giềng không tài gì giấu giếm thói quen mộc mạc mấy chục năm xửa xưa. Đến mức anh Thành, công an khu vực mà còn xử sự ân cần y như mình chưa đi lấy chồng xa, đẻ ra những đứa to hơn mình thời vẫn lê la đầu ngõ tập xe đạp ngã sấp, tập xe máy ngã ngửa. Cũ kinh người, quen đến cố tật.

Lâu lâu bản năng sinh ra để lê la sống dậy. Khao khát đầu tiên là vứt hết chồng con, phi về chầu hẫu trà đá quán vợ chồng bạn cố tri Hường Già - Thành Te, doạ nó dạo này tao thích oánh đề. He he. Thêm nữa, về ăn bánh mì Như Lan cô Hằng để có cớ chọc ngoáy từ chú tới cô, qua hai ranh con đã bằng sào bằng gậy nhà cô toàn mấy chuyện xưa thằng nào sưng chim tầm bỏi, thằng nào gào "tao xin lỗi mẹ". Đủ thú vui cho quên hết trên đời thời gian không quay ngược bao giờ.

Thề là nắng ở ngõ nhà mẹ vàng óng hơn mọi khu khác, gió cũng ve vuốt da dẻ mơn man hơn bất kỳ xứ nào trần gian.

Thề là chỉ cần chớm vào ngõ đã trẻ lại đến không nhớ ra tuổi và chả ai nhớ ra tuổi mình, mình cũng lẫn tuổi xóm giềng tùm lum. Lẫn đến mức thấy những nhà nào về mua đất, phá vườn, xây biệt thự sau mấy mùa sốt đất đều là hạng ngụ cư, biết gì hồn thiêng ngõ này, đất này mà ngơ ngáo xe bố xe con, tóc xanh tóc đỏ thế kia...

Mai nghỉ, lại muốn dậy sớm về ngõ, hái trộm hoa nhài giậu bà Ty lúc 5 h, ổi đào vườn ông Khâm lúc 6 h, khế chua nhà bà Phát lúc chính trưa, câu cua lúc 14 h, đốn nguyên buồng chuối nhà ông Tài Say lúc nửa đêm...

Thì cứ muốn thế rồi về lê la mà nhớ...

Đã viết về ngõ khối chuyện mà vẫn còn đầy thứ, khối mặt người trẻ già hiền hoà, nghịch ngợm, thương mến ngàn năm xứ ấp phải được kể ra, tả lại, lưu hồn...

Thì phải thôi... Ngõ cứ riêng tư mát trong ngà ngọc giữa ấp Thái Hà. Kệ mịa nhân gian xáo trộn...
 — với Hanh Luong và 5 người khác.

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

THÓI QUEN



Đi qua đường gặp thói quen
Chợt chân hẫng nhịp, tay bèn ngẩn ngơ
Đi ngang đời gặp... Thẫn thờ.
Ừ thôi một khoảng mây trưa, gió chiều
Thói quen lỡ đã rất nhiều
Ừ thôi, sông chảy, buồm phiêu, nhạt buồn...


Muốn quay về xứ vắng này viết quá...

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

IM NHƯ LÀ SỐNG


1.
Thực ra cuộc sống không ồn như mình tưởng hồi nao.

Phần lớn mọi điều diễn ra trong lặng lẽ. Lặng lẽ vì đời ai chả thế, có gì đáng nói đâu. Lặng lẽ vì nói có thay đổi được là bao những mắc míu, mờ tỏ trần gian đâu. 

Nói to như vỗ, nói nhanh như tranh giành, nói vống như khống...  chả thể nào thay lựa đường tơ khoan nhặt nốt thanh nốt lặng.  

Những sẻ chia từ vật chất tới tinh thần thật sự vì nhau có ồn ã bao giờ.  

2. 
Những điều gan ruột, chân chất nhất đời, từ cung vui tới cung đớn đau đắng đót càng hay khiến người đời chìm vào yên lặng. Bởi lời nào thay nổi, xoa nổi cảm xúc đỉnh đáy ấy đâu.

Lúc dạt dào vui, khi nghẹn ngào buồn, ngay lúc bình yên thù cũng chỉ im lặng trên khoé cười, trong rưng rưng mí hay nét thong dong là trọn vẹn tỏ hình.

Nên mới có người nói với mình từ rất lâu rồi, nghe chưa đủ, nhìn chưa tròn, lặng mà chờ đợi mới thật  thấu đáy giếng khơi. Chiều ngược lại, không phải cứ biết thì tô ra, hiểu thì phải tố, và cứ nhẹ nhõm mà đi, mà sẻ, mà thành...

3.
Lặng không phải khinh. Im không phải buông bỏ. Ôi, người dạy ta qua những tuổi ồn ào, những thuở sóng trào thét khan không thoát giọng. Ôi, im lặng một đời chưa thấu nghiệm xong. 

Ừ thì hẵng cứ biết in ít rằng âm thanh cởi dây níu  hồn người, phá thành luỹ cách chia nhưng tận cùng của mọi thấu hiểu lại là lặng lẽ bên nhau cảm nhận tiếng đời đủ cung mặn ngọt đắng cay bùi chát.. Bình yên.

Ừ. Nhưng thời lượng nói giá nào cũng không bằng thời lượng lặng lẽ thu nhận, lắng nghe và cảm. Chả có gì mà phải vay mượn quá lắm chữ nghĩa nói năng cho khó cả ta lẫn người. Vừa đủ nói ra, vừa đủ lắng tình mới được... Khó đến khổ.

Ôi dào... Im lặng chả phê lòi phê xịt, bớt xé lòng, bớt đắng môi, khô lưỡi, phiềm tâm... AQ đấy nhưng mà thật đấy. Một nghìn sự hiểu thực ra chẵn 998 phần là không bằng nói năng rườm rà phải không người ơi! Và bằng lời làm sao thay nổi thẳm sâu lặng lòng thấu nhau tin cẩn vẹn tròn nhỉ.


( bố sư, lại chém cho đỡ cơn bực trà khuya cướp giấc. Hà hà)