Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

CO LẠI KHI LẠNH

Nguyên tắc nóng nở ra, lạnh co lại luôn đúng.

Cư xử thì xởi lởi trời cho, co ro mất hết. Dung nhan thì nóng máu lên mặt nở bừng bừng, còn khi lạnh lùng từ tâm lạnh đi thì cái vòi nào đó... co lại.

Chả biết năm nay Tết lạnh hay ấm? Lạnh quá hoa lại chột nụ, nóng quá nở toe trước Tết để trúng lễ chỉ còn quả non với cuộng. Oài.

Bay từ Hà Nội, trời vào tiết lạnh, ghế taxi lên sân bay hôm ấy có 3 người là chật ních. Thế mà vào tới Xì Goàn, nóng cuối hè, vẫn ghế taxi y hãng lại rộng tênh dẫu vẫn 3 kẻ cũ kia. Nóng thì xe nở ra hay vì nóng thì cởi hết áo ấm cồng kềnh rồi, ghế rộng ? 

Lạnh, co ro cả thân hình chưa quen hơi giá lẫn hành vi cử chỉ. Chả muốn đi đâu, gặp ai nhiều. Thấy những hầm hập dòng cuốn ngoài kia cũng nguội đi hay sao. Chỉ biết mình bớt những cuống cuồng chân chạy. Thấy đời là chiêm bao, giấc chiêm bao dài hơn đêm mùa đông này. Thế thì vội hay không là cần thực hay ảo giác. Chân tay xuôi xuôi, như con gấu tim đập chậm lại trong giấc ngủ đông.

Lạnh về đánh ào. Sáng còn hanh hao thu sót, qua trưa, chiều tới  đã thấy hơi buốt len thuốt. Cơm nước xong, sợ mai lạnh hơn thì cái sự chăm chỉ còn co nhỏ lại nữa, tự động viên mình rửa bát cho mau mau, không dám kềnh càng trên giường, mặc xác chậu bát rếch...

Sống chầm chậm, co lại, thấy dễ chịu vài thoáng. Thoáng nhẹ nhõm hiếm hoi khi đầu óc co bé lại bằng quả nho , chả nhớ được mình có cần phải bực bội điều gì. Hic. Hay là lạnh về làm cho kungfu xem sự to là sự nhỏ, sự nhỏ xem như chả liên quan, được hỗ trợ vươn lên đỉnh thành công. Hê hê. Gì không dám chắc chứ thói đãng trí của người sắp già thì rõ ràng đang không tuân thủ quy  luật gặp lạnh co lại, nó cứ phình ra.

Lạnh phát, quần rộng bụng ngay. Hơi buồn vì mới lên được dăm ký lại tụt thì... Nhớ ra trời lạnh thì cái gọi là eo của mình cũng co lại là đúng roài. Hê hê. Lạnh thì kiểu gì chả bỗng dưng theo xu hướng co mình lại, thót bụng vì mặc không đủ ấm.

Và mình biết, đỉnh cao ảnh hưởng của lạnh là teo ví. Ví teo đến lây viêm ra màng túi. Một là vì đi ngang phố quá dễ phải lòng những khăn, mũ, quần áo rét hứa hẹn ấm êm. Hai là vì sẽ... Tết. Không dám nghĩ nữa đâu. Tết thì ví teo khủng khiếp lắm, te tua lắm, tởm lắm...

Chợt co hết cả người ngợm thêm một bậc nữa như hòng trốn... Lạnh lan đến gáy ... 

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Đổi La Sát lấy chị Hằng



Có sao xài vậy bớ chàng
Than khóc, la làng mà đổi được chăng 
Đổi La Sát lấy chị Hằng 
Dăm ba bữa lại cắn răng kêu Trời 
Đứng núi mà ngóng núi thôi 
Phở hay cơm cũng chuyện đời vòng quanh.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

ĐI CHƠI VỚI CON: NIỀM VUI hay CHIÊU DỤ TÌNH ?


Kính thưa các Mẹ, các Bố, các U, các Thầy!!!
Bao giờ con yêu mẹ nhất, hớ hớ, hóa ra có một mẫu số chung của lũ chíp chíp, hôi hôi. 
Xem video thì biết!






Bé iu mẹ nhất không phải là vì được mẹ cho ăn cao lương mỹ vị hay mua những món đồ chơi đắt tiền, mà là khi mẹ dành thời gian dẫn bé ra ngoài chơi. Theo nghiên cứu của StrategyOne thì có đến 91% trẻ em Việt Nam dành quá nhiều thời gian rảnh rỗi để xem TV hoặc chơi game. Vì sao? Có phải vì mẹ dành ít thời gian cho trẻ???
Thở phào, may quá, té ra nó có yêu mình!!! Thở hắt, thời buổi này mà co kéo quỹ thời gian để thực hiện không phải là chuyện nhẹ như lông hồng nhá nhá nhá!
Tám thử xem các phụ huynh nhà ta đã và đang thực hiện chiêu dụ tình này thế nào rùi đê!

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

KHI NÀO CON YÊU MẸ NHẤT?




Quốc An nhà tớ luôn khẳng định CON YÊU MẸ. Có lúc nào đó hắn vùng vằng "Con ghét mẹ" thì cũng chỉ là khoảnh khắc nhanh trôi, nhanh quên. Nhưng thừa nhận có đôi lúc hắn YÊU MẸ HƠN BAO GIỜ HẾT. Nhóc nhà các mẹ khác có thế không?

Mẹ Chuồn tớ có kế hoạch sẽ post mỗi tuần một video hoặc topic nào đó liên quan tới chủ đề "CON YÊU MẸ NHẤT KHI NÀO" để các Mẹ cùng nhà Chuồn chia sẻ bí quyết "độc quyền trái tim chíp hôi" và các khoảnh khắc đáng chết lịm đi vì phê do nhóc tì mang tới. Ủng hộ dạt dào nhé. 

Mở hàng là chuyện cặp công chúa sinh đôi bật mí tình yêu mình chôm được trên mạng.
Quả thật, trẻ con là "quan tòa" công minh nhất trên đời. Thích thì nói thích, không thì nói không. Khác với người lớn, bé không cần mẹ đi làm suốt ngày để chuẩn bị tài chính cho tương lai hay cần mẹ mua cho thật nhiều đồ chơi. Trẻ con đơn giản là chỉ thích mẹ dẫn mình đi ra ngoài chơi đùa, khám phá thế giới xung quanh mà thôi....

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

ĐÔI TA ĐÃ GIÀ CÒN CHI ANH ƠI!



Lâu nay em chỉ thường ao ước một ngày dù tóc sương, da mồi, mắt khói thì vẫn còn hai kẻ lúi húi hông sát hông nấu cháo cho nhau ăn, vai kề vai dìu nhau qua phố có lá thu bay. 

Từ nhiều năm trước em từng thấy một cặp đôi như thế tay trong tay chầm chậm nhíp từng bước gót nối gót. Câu hỏi cháy trong trái tim dễ xúc động của em: "Nhờ tình cảm hay  tình cảnh mà có một phút giây trần gian thế kia?". Bởi mắt bà toát lên nhẫn nại, còn ông thì rất giống vừa qua cơn  đột quỵ dậy tập đi. Rùng mình một cú nhẹ trong tâm khảm nhưng rồi thấy còn được thế vẫn là hạnh phúc chắt chiu.

Em biết đôi ta đã không còn trẻ nữa. Thiên hạ thì họ nghĩ chúng ta già từ khá lâu rồi chứ đâu biết cái sự trẻ trung nấp ở góc riêng chỉ ta với ta. Ai bảo đỏ vỏ là chín, là ruột hết xanh? Nhưng chỉ gần đây mới thấy già, tự thấy hình như thoáng khoảnh khắc già.

Trước làm gì có vụ so le chồng yếu vợ khỏe. Thế mà gần đây liên tục lúc anh khỏe, em mỏi, đến em khỏe anh lại oải. Tình hình chung tổng kết là hai ta đã mất mấy phần sung. Thế là ưa nằm xoài hơn đu đưa chơi bời. Hai nhóc nhà mình mất suất ăn theo tối tối dạo phố ăn quà. Thời tiết sang thu hắt xì cảm cúm xoành xoạch, độc thật.

Đêm kia mới thật là đêm. Kim chỉ tìm nhau. Chỉ vuốt cứng thế quái nào mà đâm trượt trôn kim tròn thô lố. Miệng vẫn động viên chồng làm lại liên tục nhưng bụng em ngậm ngùi thừa nhận ta đã có già. Trò đời xưa nay đến ngày mắt mũi tèm nhèm thì kiểu gì dấu hiệu đầu tiên chả là chỉ, kim lộn  xộn. Ôi anh! Em loay hoay giúp anh rồi cũng chỉ để cay đắng thừa nhận giải an ủi: chúng ta già đều. Cuối cùng con gái lại phải tinh mắt xâu kim cho mẹ khâu giúp ba cái cúc áo sút chỉ. 

Đêm qua. Đêm qua thì em biết mình đã không lượng được sức. Đêm qua em đã sai. Em thừa nhận anh ạ. Khi nhận mình sai vì biết mình già người khác nghĩ gì nhỉ? Em thì em không nghĩ nổi gì nữa. Đầu óc hoa cà hoa cải nở bung beng. Đêm qua em đã câu giờ bắt  anh chờ rất khuya. 

Gần 2h sáng em vẫn ngồi đánh đu với con chữ, màn hình. Em cố, mà em quên mình đã già, không thể bỏ ngủ để chạy theo tiếng gọi lãng mạn của cảm xúc như những đêm ta cùng thâu canh xưa xửa xừa xưa. Em quên anh đã không còn trẻ nữa để đợi được em. Khi em quẹt chân leo lên giường thì anh đã vào chương trình "ngáy cho đồng bào tôi nghe" từ bao giờ. Em buồn và em ngủ tít. Sáng ra em còn khó nhấc thân lên. 

Ôi, ta đã già khi nghe anh làu bàu" già, ham chi nữa mà lọ mọ đêm hôm cho ra nông nỗi này!".

Đôi ta đã già, còn chi anh ơi? 
Nhưng bỏ gì thì bỏ, kim chỉ là không có vứt! Hé hé! Khâu vá, chằm đụp là thứ đời này còn cần dẫu có da mồi, tóc bạc, mắt khói sương.