Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011
Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011
KHI NÀO CON YÊU MẸ NHẤT?
Quốc An nhà tớ luôn khẳng định CON YÊU MẸ. Có lúc nào đó hắn vùng vằng "Con ghét mẹ" thì cũng chỉ là khoảnh khắc nhanh trôi, nhanh quên. Nhưng thừa nhận có đôi lúc hắn YÊU MẸ HƠN BAO GIỜ HẾT. Nhóc nhà các mẹ khác có thế không?
Mẹ Chuồn tớ có kế hoạch sẽ post mỗi tuần một video hoặc topic nào đó liên quan tới chủ đề "CON YÊU MẸ NHẤT KHI NÀO" để các Mẹ cùng nhà Chuồn chia sẻ bí quyết "độc quyền trái tim chíp hôi" và các khoảnh khắc đáng chết lịm đi vì phê do nhóc tì mang tới. Ủng hộ dạt dào nhé.
Mở hàng là chuyện cặp công chúa sinh đôi bật mí tình yêu mình chôm được trên mạng.
Mẹ Chuồn tớ có kế hoạch sẽ post mỗi tuần một video hoặc topic nào đó liên quan tới chủ đề "CON YÊU MẸ NHẤT KHI NÀO" để các Mẹ cùng nhà Chuồn chia sẻ bí quyết "độc quyền trái tim chíp hôi" và các khoảnh khắc đáng chết lịm đi vì phê do nhóc tì mang tới. Ủng hộ dạt dào nhé.
Mở hàng là chuyện cặp công chúa sinh đôi bật mí tình yêu mình chôm được trên mạng.
Quả thật, trẻ con là "quan tòa" công minh nhất trên đời. Thích thì nói thích, không thì nói không. Khác với người lớn, bé không cần mẹ đi làm suốt ngày để chuẩn bị tài chính cho tương lai hay cần mẹ mua cho thật nhiều đồ chơi. Trẻ con đơn giản là chỉ thích mẹ dẫn mình đi ra ngoài chơi đùa, khám phá thế giới xung quanh mà thôi....
Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011
ĐÔI TA ĐÃ GIÀ CÒN CHI ANH ƠI!
Lâu nay em chỉ thường ao ước một ngày dù tóc sương, da mồi, mắt khói thì vẫn còn hai kẻ lúi húi hông sát hông nấu cháo cho nhau ăn, vai kề vai dìu nhau qua phố có lá thu bay.
Từ nhiều năm trước em từng thấy một cặp đôi như thế tay trong tay chầm chậm nhíp từng bước gót nối gót. Câu hỏi cháy trong trái tim dễ xúc động của em: "Nhờ tình cảm hay tình cảnh mà có một phút giây trần gian thế kia?". Bởi mắt bà toát lên nhẫn nại, còn ông thì rất giống vừa qua cơn đột quỵ dậy tập đi. Rùng mình một cú nhẹ trong tâm khảm nhưng rồi thấy còn được thế vẫn là hạnh phúc chắt chiu.
Em biết đôi ta đã không còn trẻ nữa. Thiên hạ thì họ nghĩ chúng ta già từ khá lâu rồi chứ đâu biết cái sự trẻ trung nấp ở góc riêng chỉ ta với ta. Ai bảo đỏ vỏ là chín, là ruột hết xanh? Nhưng chỉ gần đây mới thấy già, tự thấy hình như thoáng khoảnh khắc già.
Trước làm gì có vụ so le chồng yếu vợ khỏe. Thế mà gần đây liên tục lúc anh khỏe, em mỏi, đến em khỏe anh lại oải. Tình hình chung tổng kết là hai ta đã mất mấy phần sung. Thế là ưa nằm xoài hơn đu đưa chơi bời. Hai nhóc nhà mình mất suất ăn theo tối tối dạo phố ăn quà. Thời tiết sang thu hắt xì cảm cúm xoành xoạch, độc thật.
Đêm kia mới thật là đêm. Kim chỉ tìm nhau. Chỉ vuốt cứng thế quái nào mà đâm trượt trôn kim tròn thô lố. Miệng vẫn động viên chồng làm lại liên tục nhưng bụng em ngậm ngùi thừa nhận ta đã có già. Trò đời xưa nay đến ngày mắt mũi tèm nhèm thì kiểu gì dấu hiệu đầu tiên chả là chỉ, kim lộn xộn. Ôi anh! Em loay hoay giúp anh rồi cũng chỉ để cay đắng thừa nhận giải an ủi: chúng ta già đều. Cuối cùng con gái lại phải tinh mắt xâu kim cho mẹ khâu giúp ba cái cúc áo sút chỉ.
Đêm qua. Đêm qua thì em biết mình đã không lượng được sức. Đêm qua em đã sai. Em thừa nhận anh ạ. Khi nhận mình sai vì biết mình già người khác nghĩ gì nhỉ? Em thì em không nghĩ nổi gì nữa. Đầu óc hoa cà hoa cải nở bung beng. Đêm qua em đã câu giờ bắt anh chờ rất khuya.
Gần 2h sáng em vẫn ngồi đánh đu với con chữ, màn hình. Em cố, mà em quên mình đã già, không thể bỏ ngủ để chạy theo tiếng gọi lãng mạn của cảm xúc như những đêm ta cùng thâu canh xưa xửa xừa xưa. Em quên anh đã không còn trẻ nữa để đợi được em. Khi em quẹt chân leo lên giường thì anh đã vào chương trình "ngáy cho đồng bào tôi nghe" từ bao giờ. Em buồn và em ngủ tít. Sáng ra em còn khó nhấc thân lên.
Ôi, ta đã già khi nghe anh làu bàu" già, ham chi nữa mà lọ mọ đêm hôm cho ra nông nỗi này!".
Đôi ta đã già, còn chi anh ơi?
Nhưng bỏ gì thì bỏ, kim chỉ là không có vứt! Hé hé! Khâu vá, chằm đụp là thứ đời này còn cần dẫu có da mồi, tóc bạc, mắt khói sương.
Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011
CÔNG DỤNG PHÁT SINH CỦA MŨ BẢO HIỂM
Tự cái tên đã hàm chứa xong công dụng của nó, hỏi gì nữa không?
Không hỏi gì nữa. Về lý thuyết thế là đủ, cực đủ và thừa đủ. Tuy nhiên nếu chỉ đội lên đầu, đi ra đường thì chưa đủ, mới chỉ đu đủ thôi. Đấy mới chỉ là sơ khởi trong đại cương về công dụng của mũ bảo hiểm.
Xét từ lý do đội mũ bảo hiểm của bà con ta thì công dụng của loại mũ này có khá nhiều phần không vì để bảo vệ thân thể, à quên, bảo vệ cái đầu.
Công phu quanh năm suốt tháng chịu một lực đè "nhiều nhỏ góp lại thành to", vẹo luôn đốt sống cổ, tăng vô số phần trăm nguy cơ thoái hóa từ đốt sống, đĩa đệm đến toàn khung xương mà chỉ để bảo vệ cái đầu thôi thì bất chấp đầu to cỡ nào, IQ cao cỡ nào cũng là phí phạm công suất và... quá thật thà.
Truyền thông sử dụng mũ bảo hiểm bàn về rất nhiều thứ lợi ích, cả cho người đội, cho con người đội, cho nguồn nhân lực, cho quốc gia đủ kiểu. Điều chưa nói ra là nó tránh một phần nguy cơ tai vạ cho những người có xác suất gây tai nạn cho... ta: giảm mức độ đền bù cho hậu quả của cú đâm chả hạn.
2.
Nó liên quan tới phong trào bình đẳng giới.
Không phải nhờ nó mà đàn ông đàn bà gần nhau hơn. Xa cách hơn thì có. Đội hai cái nồi cơm điện đèo nhau ra đường, có dịu dàng gục lên vai anh được đâu.
Nàng không thể sửa lời bài hát thành "em gửi cho anh cái mũ bảo hiểm", anh chả nhờ cái nón bảo hiểm mà galant đưa nàng qua cơn khát như cụ ta chân lấm bùn xưa. Mũ bảo hiểm thì không thể đem... múc nước suối, nước sông, nước hồ, nước ruộng uống như nón.
Nói chung so kiểu này thì mũ không tuyệt vời tiện lợi và lãng mạn như nón bài thơ rồi. Người ta đội mũ bảo hiểm vì thời nào thì đi xe máy cũng đố ai đội nón mà yên được thân với gió. Nón cũng không được bên công an duyệt cho đội thay mũ bảo hiểm.
Vấn đề ở chỗ đội mũ bảo hiểm dù có lòe loẹt thì một ông mày hùm râu én cũng không bị xem là đội nón vợ. Công dụng của mũ bảo hiểm không phải là khẳng định bản lĩnh đàn ông, vì đàn bà cũng đội. Nó là công cụ khẳng định bình đẳng giới. Ai cũng đội, bình đẳng trước nhau và trước pháp luật.
3.
Nói toạc ra thì công dụng của nó vẫn là bảo hiểm thôi. Nhưng là bảo hiểm cho... cái ví của bạn. Nhìn từ khía cạnh này thì mũ xịn, mũ đểu cũng giá trị như nhau hết.
Mình không có ý nói công dụng của nó là "chống công an". Đơn giản chỉ nên nói rằng: nhờ nó mà mấy chú ấy khỏi bị làm phiền khi phải bất chấp nguy hiểm phi thân ra giữa dòng xe cộ cuồn cuộn tóm ta để ... Chưa chắc để phạt, vì phạt thì phải có hóa đơn, biên bản kèm theo cơ. Chỉ tiền xì ra không thì chưa phải là phạt mà là ta đang làm... hư công an thì có. Tận cùng của mọi thái độ, mức độ nhắc nhở thấp giọng, cao giọng, mềm như lụa, rắn như thép, nóng như lửa cũng chỉ để lần sau ta biết xót xa cho cả ví lẫn thân ta mà thôi.
Đang định kiếm cái mũ có phản quang, màu sắc ngon nghẻ mỹ thuật tý để khỏi làm phiền các chú khó nhìn trong đêm mà lại phát huy được tác dụng thời trang làm đẹp của mũ bảo hiểm. Giá nào cũng mua, bất chấp xịn, đểu, bất chấp ... Giá nào mình cũng đội mũ bảo hiểm. Phấn đấu không quên đội mũ bảo hiểm. Tự giác hoàn toàn, kể cả nếu pháp luật không quy định nữa.
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011
HỌC ĐỂ LÀM GÌ HẢ MẸ?
1.
Hồi ấy cậu Dương mới 10 tuổi, dì Dế 6 tuổi.
Hình như Dương và Dế trêu ghẹo nhau gì đó lúc chuẩn bị đi ngủ. Dế rú rít lên giữa khuya khoắt. Ba bắt xếp hàng chào roi.
Cuộc giáo dục công dân lời A dẫn qua lời B tới chỗ từng đứa phải trả lời câu hỏi học để làm gì?
Cậu Dương lớn, trả lời trước, tuôn nguyên tràng dài thòng về lợi ích của sự học theo những gì cậu còn nhớ được qua bài ở trường và các trận đòn trước của phụ huynh. Kết luận: ba roi vì biết thế mà học mãi vẫn cứ nghịch dại, vẫn ngu.
Tới lượt dì Dế. Rút kinh nghiệm đàn anh. Khỏi vận công nhớ ra những giáo điều mà dì có lẽ chưa kịp ngấm bao giờ. Dì trả lời gọn lỏn: Học để mà... ngu ạ.
Kết quả rất hoành tráng. Ba mím môi khỏi phì cười vì đang trót giữ vị trí tổng thanh tra. Mẹ rút ngay vào buồng để khỏi phì cười trước mặt con mất oai. Chị Thu con nhà bác ở quê ra chơi vọt vội ra vườn bưng bụng cười. Chị Chuồn xả láng rú lên cười vì lúc đó đã 14 tuổi, đang ôn thi vào cấp 3 (hệt Hà An giờ) nên độ... ngu cao là đúng, không biết sợ ba đang trừng mắt, giương roi mây.
2.
Mấy ngày nay Quốc An đã vác đầu đến làm học trò lớp 1 dự bị của một cô mà mẹ ngấm ngầm tia xin làm cô chính thức cho con.
Mấy đại sư ngành tâm lý có dứ 'Dạy trẻ học viết trước khi vào lớp một là sai lầm' nhưng mẹ nhìn từ góc xã hội học thì quyết đưa con đi. Mà nói thế cho oai, chỉ nhìn từ góc "vãi linh hồn" trước cảnh lũ trẻ con thảy đều lo gom chữ gom số trước khi vào lớp một vì cả nước nó thế thì đã cun cút lo đưa con đi học sớm rồi.
Ai chả biết cho nó chơi nốt hè này, nó đi học lớp 1 sẽ là "ngày đầu tiên" đi học thì mới phù hợp tâm sinh lý lứa tuổi. Nhưng lúc ấy vào trường, con nhà người ta không những đọc viết bon bon rồi mà con mình chưa thuộc xong bảng chữ cái thì mặt bằng đấy, mày làm gì đi? Dĩ nhiên chỉ còn nước chổng mông lên giời mà đẩy con thức đến 12h đêm làm xong bài, học xong chữ cho kịp chúng bạn chứ sao nữa. Sức ép ấy sẽ kéo đến hết học kỳ 1, giữa học kỳ 2 may ra kịp. Trong khi rải sớm từ trước thì vào lớp con mới không nằm ở tốp đuôi, không phải chạy theo. Quan trọng nhất là cô sẽ chỉ dạy theo trình độ của nhóm trung bình trở lên chứ sót đôi ba, thậm chí 10 bạn đuối nhất thì vẫn là việc của phụ huynh thôi.
Con đi học mấy bữa, mẹ càng thấy mình đúng đắn vì hóa ra đùng phát cô lớp 1 cho các cựu sinh viên Mẫu giáo ngồi suốt ba tiếng thì độ ngọ ngoạy của chúng cực cao. Quốc An bị cô kêu trời vì không bươn ra khỏi chỗ được thì cậu... nhảy lên cho đỡ mỏi. Nếu không rèn từ giờ thì cái thằng đại bàng lớp mẫu giáo, vượt chuẩn nhảy cao, nhảy xa này nó sẽ không thể vào nếp mà học với bạn bè.
Thương con mặt non nớt, thua các bạn khác gần một năm tuổi, ngái ngủ hỏi mẹ đi học lớp 1 để làm gì. Mẹ chả biết trả lời sao cho thấu đáo. Sự đời mà loằng ngoằng bày tỏ dây cà ra dây muống như cậu Dương hồi xưa thì Quốc An nó hoa mắt sợ học mất. Trả lời theo cách dì Dế hồi bằng tuổi nó bây giờ thì phản giáo dục dù nó sẽ rú lên cười vì tưởng mẹ đùa. Mẹ đành gửi gắmhọc để về dạy... mẹ.
3.
Chị Hà An của nó cũng đang cong đít ôn thi vào 10. Còn có một tuần thôi. Chị nó gầy xọp trông thấy. Nỗ lực mẹ rú rít và đổ tiền đổ của bù hổng suốt năm qua cũng đã có phần hiệu quả nhưng những cơn lo của mẹ vẫn trào và chồm liên tục.
Chị nó thì không bao giờ hỏi học để làm gì nữa vì đã nghe đầy tai trên lớp, ngoài đường rồi. Có điều động cơ số một khiến chị nó tăng tốc cắm mặt vào văn với toán lại đơn giản chưa từng có "Nếu không đỗ, đi học dân lập thì nguy to. Tụi ở đấy chỉ cần ngứa mắt chả vì lí do gì là nó đánh bép xác ngay". Thế đấy, ba mẹ dạy mãi không nghe, chỉ nghe bạn bè nó rỉ tai thế là xong luôn.
Công nhận thời gian sau này Hà An có ý thức hẳn về vấn đề học. Giá nó được thế từ hai năm trước thì làm gì có chuyện sụt rồi ngoi thế này. Mẹ lo lắm, lo đến mức chỉ cần nhìn Hà An đi ngủ lúc 10h đêm là mẹ đã muốn... điên vì nghĩ nó không chịu học. Rồi lại phải tự bấm đốt tay để nhớ là mình đang bị sức ép hơn cả nó. Thực ra nó đã bù toán khá ổn, văn thì cô giáo bảo mấy ngày nay nó làm đề không cần giở tài liệu tra rồi.
Hà An hỏi sau vụ này là hết nợ mẹ nhỉ. Mẹ thương mà phải tỉnh bơ "thì chơi chục ngày rồi tiếp tục bù Lý, Hóa, Anh mà đi học lớp 10 chứ con".
Con ơi, học trước hết chỉ để kiếm cơm thôi, sự thực phũ phàng là thế. Nhưng nếu con không học thì lòng mẹ sao yên.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)