1.
Rau sạch là rau có sâu ăn?
Chưa chắc. Có thể lỗ trên lá chỉ là lỗ châu chấu búng thủng. Nếu thực là vết sâu ăn mà không thấy con sâu thì... đừng ăn. Người ta đã phun thuốc sâu mạnh để sâu rụng hết từ ruộng ngay trước khi hái.
Lời khuyên: Ăn rau không sâu.
Rau sạch là rau có sâu lẫn trong mớ rau?
Chưa chắc. Sâu mà chết là vì sâu trúng độc của... mớ rau. Sâu bò yếu là sâu mới được thả vào, khả năng chưa kịp chết ngỏm vì trúng độc.
Lời khuyên: Lên mạng đọc các tài liệu, xem video côn trùng để phân biệt sâu khoẻ, sâu yếu.
2.
Người trồng rau tử tế là người phun thuốc sâu đúng quy định trước khi thu hoạch.
Người trồng rau cực kỳ tử tế là người... không có thật.
3.
Người ăn rau hạnh phúc là người đủ tiền tậu mảnh vườn riêng trồng rau trong hộp xốp để lâu lâu tự sướng một bữa sau nhiều bữa ăn rau không sạch.
Người ăn rau cực kỳ hạnh phúc là người đủ tiền mua trang trại riêng trồng rau ăn.
4.
Người ăn rau cực kỳ may mắn là... mình.
Trưa nay đi ăn lẩu mừng sinh nhật cô bạn. Đang ăn thì thấy em sâu bò lổm ngổm trong đĩa cải thảo và đang... ị một bãi xanh ngắt. Vậy là ẻm khoẻ mạnh và rau an toàn.
Cả lũ hớn hở gắp em sang một bên, rẩy... cứt đi và ăn hết chỗ cải thảo. Bỗng chột dạ, cải thảo trắng nõn thì làm gì có chuyện sâu ị cứt xanh. Dứt khoát ẻm bò từ đám rau muống bên cạnh sang. Vậy nhỡ cải thảo vẫn có thuốc sâu thì sao?
Cả lũ lại hùng hục ăn đĩa rau muống hòng khoả lấp mối lo cải thảo. Ơ, lá rau không hề có vết sâu cơ mà. Thế sâu ở đâu ra. Hay là nhà bếp chỉ thả sâu khoẻ vào ngay trước khi bê lên.
Hí hí, há há. Mình không rơi vào ma trận lộn tung sâu - không sâu, sạch - không sạch ấy. Mình chỉ khoái măng và ếch trong lẩu.
Chia tay với lời chúc không đứa nào đau bụng nhân dịp sinh nhật bạn!
Mình lại chột dạ. Nghe nói lẩu dạo này toàn thả gói lẩu Tàu vào cho ngọt nước thôi.
Thời buổi ôn dịch, biết đâu mà sạch với không. Biết thế chả ăn gì, ăn mỗi con sâu vừa ị ấy cho lành!
Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011
Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011
LẨU XUÂN, CÀ PHÊ SỮA và NỖI NHỚ
1.
Hồn như lẩu thầm thì sôi. Lăn tăn, rồi dào dạt, rồi lắng, rồi bồng sủi. Rồi lại thầm thì sôi...
Khói có dâng nơi mắt không ấy nhỉ? Lòng mênh mang những ngọt, mặn, cay, chua...
Lâng lâng nhớ từng khoảng tháng năm và những "avatar" đại diện nào đó của mỗi thời đã lắng lại nơi đáy tim. Kỳ lạ, đắng đót đi đâu mà chỉ còn ngọt ngào êm dịu. Những nho nhỏ, những vùn vụn, những nhinh nhỉnh, những nằng nặng đầm tay... Đã từng có thể và không thể... Những bàn tay không nắm được suốt đời. Những dịu dàng còn lại mãi xuân ơi...
2.
Chợt lảo đảo trong lòng Hà Nội như cơn say cà phê sữa.
Hà Nội ngày Xuân nay là ly cà phê với nồng độ sữa thay đổi suốt sáng trưa chiều tối.
Buổi sáng, sương như sữa lấn lướt sắc cà phê. Trưa, trời trong hơn chút nhưng nắng đi vắng đẩu đâu. Trưa nhạt như ly cà phê sữa đá mà đá tan thành nước gần xong của mình. Sữa với cà phê chỉ vẩn như vòng khói đọng trong hun hút gió đông đợt tái hồi. Chiều ngả dần về gam cà phê lấn sữa. Cứ từ sáng trôi về đêm như thế sao mà giống mình - đứa uống tập từ sữa cà phê qua cà phê sữa, khi viết ẻn này thì đã ngập trong đen không đường luôn rồi.
Say xuân trong Hà Nội "lâu lóng", "lâu đá". Viết giọng này là vì nhớ một đôi mắt "biết nói điều muốn" và hoá ra ở lại trong mình rất lâu dù ban đầu mình cứ lén cười chảnh ơi là chảnh vì giọng "lâu lóng" của chủ nhân đôi mắt. Chợt nhớ thôi. Chợt nhớ một mẩu "Hà Nội" rất riêng mình chớp được mà đôi khi chính chủ nhân của nó cũng không ngờ vì chuyện chỉ mãi là phảng phất luyến lưu, mình không dám "đầu hàng" lời của mắt. Hì.
Ai mà biết ai sẽ còn mãi trong ai theo cách nào. Chỉ sau những mùa "cà phê" thế này trôi đi, trôi đi thì mới ngộ ra. Dễ chịu. Một mảnh dịu dàng ngày ta còn ngốc làm ta bớt ngốc... Những mảnh dịu dàng chắt chiu qua bao mùa lấn len sữa, cà phê... buồn, vui... hờn, hiểu... mất, còn... Mất mà còn. Và còn...
Những đôi mắt không bao giờ giấu được hay giả vờ mãi được. Những ánh mắt trong khoảnh khắc nhu cầu chân thật bùng lên như lửa tự đáy hồn... Những đôi mắt chàng Trương trong đáy ly cà phê Hà Nội, ẩn hiện sau những góc phố sương bổng, sương chìm. Những đôi mắt Hà Nội và từ nơi nao tới chốn đây... Dịu dàng và nồng nàn...
Bơi lênh đênh trong cà phê mùa nay mà say cà phê những mùa qua, mùa tới, mùa đi, mùa ở...
3.
Đàn bà hạnh phúc là đàn bà..., ..., ...
Là đàn bà bỗng dịu dàng như không thể khác trong cơn say cà phê hôm nay...
Cám ơn tất cả những gì đã ùa về trong ta, với ta hôm qua, hôm nay... Cám ơn lắm lắm. Hiểu không!!!
Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011
YÊU - Đối thoại của đàn ông lớn và bé.
1.
Mấy ngày nay tivi cứ là tràn ngập quảng cáo Valentine.
- Valentine là gì hả ba?
- Là ngày dành cho những người yêu nhau.
Thế là Quốc An nhận được lời giải thích rõ ràng về ý nghĩa ngày Valentine. Chàng chằm chằm nhìn rồi chầm chậm tiến tới bên mẹ. Ôm vai mẹ, gục lên vai mẹ dịu dàng. Mắt nhìn sâu vào mắt mẹ. Chân thành tuyệt đối:
- Mẹ ơi, con yêu mẹ!
2.
- Ba cũng yêu mẹ hả ba?
- Hừm, yêu đương gì. Không yêu!
Quốc An xìu mặt. Hơn một tiếng sau:
- Thế ngày xưa ba có cưới mẹ à?
- Ừ, có chứ.
Hỏi kỹ hơn:
- Ba là chú rể, mẹ là cô dâu à?
- Đúng rồi.
Càng thắc mắc hơn:
- Thế mà lại không yêu là sao!!!
Haha. Ba mẹ nhìn nhau cười lén cậu. Lỡ cưới rồi thì nói sao đây.
Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2011
MỘT PHI VỤ BẮT TỘI PHẠM NGÀY XUÂN
Quốc An lái một con xe chuyên dụng của cảnh sát cực kỳ hiện đại, tốc độ cao, truy đuổi lũ tội phạm có vũ khí. Người Quốc An uốn vẹo bên trái, bên phải tránh đạn. Tình thế cực kỳ nguy cấp. Chúng sắp thoát vào hang động. Lúc ấy là xem như hết tìm.
Thế mà một trung đoàn bộ đội lại lái xe tăng đuổi theo bắt... Quốc An chỉ vì vứt que kẹo mút bừa ra đường. Trong lúc vội thì ai chả thế mà bắt phạt chứ.
Thật không may, trên đường truy đuổi, xe Quốc An đã chẹt chết hai con ... chuột chạy ngang.
Quốc An cúi rạp người trên vô lăng để tránh đạn xe tăng và đạn cướp bắn. Thế là cái chân... ghế bằng sắt đập thẳng vào má. Đau lịm người mà không dám khóc. Cảnh sát ai lại khóc. Tội phạm nó cười cho. Lần sau không lấy cái ghế này làm xe nữa. Đang diễn hay như trong phim thì ba bắt thôi.
Đã thế mai Quốc An đi học, không nghỉ Tết nữa vậy. Ở trường đầy ô tô xịn. Ở nhà đã phải lấy ghế làm ô tô rồi mà vẫn bị mắng. Hic!!!
Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011
TẾT ƠI TA GỌI NGƯỜI NÀY!
1.
Như mọi Tết. Tất bật từ cả tháng trước. Bắt đầu là gom tiền. Dù uể oải thì cũng đã có lý trí về dấu mốc của sự luân hồi thời gian, thời tiết, quan hệ xã hội và đặc biệt là bản năng đàn bà không chịu nổi sự đơn lạnh trong nhà cửa, bếp núc ba ngày Tết đẩy mình đi, nhấc tay chân mình lên để bắt đầu đẩy bánh xe có tên gọi TẾT.
Không bàn cũng biết người lớn hay thấy Tết nay khủng khiếp quá so với Tết tfhời người ta còn bé xíu. Âu lo, những mỏi mòn, những gánh vác, những chờ đợi bất thành, những mất mát có tên và không tên đã khiến người ta sỏi đá quá khi nghĩ về dòng luân hồi, về niềm vui đơm mầm trổ hoa giữa đất trời và hao hụt rất nhiều thói quen ngập tràn hi vọng tái sinh mỗi mùa Tết.
Nhưng dù gì, hỏi thích hay không thích Tết thì mình không trả lời được đâu. Bốn mươi mấy Tết, đủ cung bậc từ tinh khôi tới trĩu nặng hạnh phúc, nhung nhớ, hờn tủi, âu lo trào về cuồn cuộn dòng ký ức trôi mỗi mùa Tết. Loáng thoáng trong những tất bật là giọt ký ức về Tết thời bé xíu, thời con gái, thời mới cưới, thời chờ ba, chờ người yêu, chờ chồng biền biệt... Lúi xùi công việc chạy đua không vắt đi hết bản năng lãng mạn ư? Thì cứ cho mình là kẻ trời đày, lao lực cả xác lẫn tâm cả trong lúc đáng ra có thể thầm lặng hưởng những nhẹ nhàng dấu yêu trong ồn ã đời người. Thế mới biết lực bất tòng tâm, đã thế trời lại cứ bắt tâm phải lao xao mây khói thế trong lúc chẳng có phút nào mà ngẫm, mà mênh mang cho hồn phiêu lãng, dù chỉ là "mỗi ngày vài phút" như thầm hẹn với lòng mình phấn đấu.
2.
Đây là Tết bề bộn và khó phân định nhất mà mình nhớ được.
Một năm gần qua hết với vô số những vận hạn mịt mù. Không đếm nổi, không thể nhớ đầu việc. Hình như đa phần tự hoá giải, đó là cái phao duy nhất cho mình níu, cho mình chút ánh sáng tự tin le lói cuối cùng mà đi tiếp khi chưa thể gục ngã.
Sau mười mấy năm ròng làm vợ, đây là Tết đầu tiên chồng báo không phải trực đêm 30, mùng 1, mùng 2 Tết mà lý do lại đắng lòng "sếp kiêng nhà mình có vận áo xám, không cho trực Xuân". Thì cũng là một dịp để vợ chồng con cái được thắc thỏm một Xuân ấm bên nhau trọn vẹn. Ai làm vợ lính thì sẽ hiểu điều này.
Dế về ngày 25. Về hẳn. Về để sống với ba mẹ, với anh chị và các cháu sau 8 năm bôn ba xứ người với bao nhọc nhằn cô tủi chả giống ai. Thành tích học tập bất ngờ của Dế làm mình như trong mơ. Dường như thấy phía trước là một bầu trời rộng dành cho em Dế ạ. Sau 8 năm mới có một cái Tết nhà mình đủ người ở nhà dù cũng là ai mái ấm ấy.
Chỉ trong tim mình vẫn còn nơm nớp kinh hãi vận xúi năm nay. Nhưng cũng tự nhủ Tết đã về, những gì xảy ra cũng xa như xa lắm rồi. Mặc mọi hao tài, hao sức, hao tâm... Quên hết... Một năm không thể quên. Mình qua vài cột mốc không thể nói cho rành rẽ vì oải quá nhưng có một không hai. Chưa bao giờ kinh hoảng nhiều đến thế, lê lết đến thế vì đủ mọi bề.
Rồi vẫn nhịp điệu liên tục ấy. Sau đại tang nhà chồng, con trai thuỷ đậu, bị đâm xe, chưa hết được mà. Chiều 26 Tết mẹ mình đi cấp cứu. Sỏi thận lại tác quái. Giờ là nỗi thấp thỏm của cả nhà mong mẹ đừng tái phát đau trong Tết. Khấn cao xanh cho yên bình tạm đến mùng 8 để mẹ nhập viện lại, mổ.
Mình đã đủ tê dại kéo dài từ bao lâu tới giờ để cứ thế rưng rưng trong suy nghĩ, âu lo vì mẹ tuổi cao, bệnh khó mà mắt không thể trào ra lấy 1 giọt mặn cho vơi cơn tức ngực.
Lao vào lo Tết cho nhà mình, cho nhà mẹ trong suy nghĩ "ba mẹ già cả rồi, còn được lo cho ba mẹ là còn phúc". Lâu lắm mới cùng Dế tất bật lo Tết nhà mẹ.
3.
Giờ đã là sang canh, ngày 30 Tết rồi đấy. Nhà cửa còn nhiều thứ chưa dọn dẹp xong. Con gái cũng thảng thốt hỏi "xưa nay Tết toàn thế này hả mẹ". Nó bắt đầu phải giúp mẹ việc Tết mà đã thấy "con sợ Tết". Nàng không còn cảm giác háo hức chờ nghỉ tết mấy bữa trước.
Con ạ, con phải cố lên mà làm đàn bà. Từ lên kế hoạch, mua sắm, cúng quẩy, chăm lo vun vén nhà cửa, nội ngoại... Ai thay được con đâu. Mẹ sắp già rồi.
Mà già thật chứ không phải doạ con. Mình là một thể giao thoa giữa những lãng mạn chưa nguôi của tuổi trẻ tinh khôi, âu lo của người sống trong dòng đời và những xúc cảm bắt đầu giống mẹ mình - người mẫu về hành vi sống mà mình ảnh hưởng nhiều lắm lắm, ngày càng thấy rõ rệt dù còn lâu mới bắng mẹ. Cái lối lo Tết của mình bắt đầu già... Chả biết tả thế nào nhưng giống. Qua lâu rồi cái vung vẩy của trung niên dù vẫn lãng đãng sót trong đáy tim những xôn xao mùa thiếu nữ nhung nhớ...
4.
Còn gần 23 tiếng nữa mới qua năm.
Mình vẫn hãi hùng, khấn từ rất sâu trong tâm khảm xin cho mọi sự an lành, hoặc còn khó khăn thử thách thì cũng xin chịu đựng nhưng cầu được hoá giải.
Đêm nay chồng trực ca Tết sớm, hẹn sáng mai sẽ về. Chồng biết vợ lo nên đi mỗi bước lại gọi điện báo đang ở đâu bình yên. Cám ơn anh đã cùng em chia sẻ đến thế!
Đào quất, bánh chưng, bàn thờ đã ổn cơ bản. Violet đã tím ngời trên kệ sách. Muốn thức để làm nốt công việc dở dang từ bếp ra sân cho kịp gọn gàng tạm tạm phút giao thừa như đời người ta tạm lắng một nhịp. Nhưng phải ngủ thôi không thì sẽ gục.
Đi nằm đây. Muốn tĩnh ít phút để lòng được xênh xang giữa những ấm áp quanh đây, những dịu ngọt ký ức. Nếu lại gặp một khắc nhỏ mình bừng hy vọng vào vòng luân hồi mới của cõi thiên nhiên thì tốt quá.
Chúc tất cả những người quanh tôi, trong thế giới be bé của đời tôi - người thân, bè bạn - được một Xuân mới an lành!
Như mọi Tết. Tất bật từ cả tháng trước. Bắt đầu là gom tiền. Dù uể oải thì cũng đã có lý trí về dấu mốc của sự luân hồi thời gian, thời tiết, quan hệ xã hội và đặc biệt là bản năng đàn bà không chịu nổi sự đơn lạnh trong nhà cửa, bếp núc ba ngày Tết đẩy mình đi, nhấc tay chân mình lên để bắt đầu đẩy bánh xe có tên gọi TẾT.
Không bàn cũng biết người lớn hay thấy Tết nay khủng khiếp quá so với Tết tfhời người ta còn bé xíu. Âu lo, những mỏi mòn, những gánh vác, những chờ đợi bất thành, những mất mát có tên và không tên đã khiến người ta sỏi đá quá khi nghĩ về dòng luân hồi, về niềm vui đơm mầm trổ hoa giữa đất trời và hao hụt rất nhiều thói quen ngập tràn hi vọng tái sinh mỗi mùa Tết.
Nhưng dù gì, hỏi thích hay không thích Tết thì mình không trả lời được đâu. Bốn mươi mấy Tết, đủ cung bậc từ tinh khôi tới trĩu nặng hạnh phúc, nhung nhớ, hờn tủi, âu lo trào về cuồn cuộn dòng ký ức trôi mỗi mùa Tết. Loáng thoáng trong những tất bật là giọt ký ức về Tết thời bé xíu, thời con gái, thời mới cưới, thời chờ ba, chờ người yêu, chờ chồng biền biệt... Lúi xùi công việc chạy đua không vắt đi hết bản năng lãng mạn ư? Thì cứ cho mình là kẻ trời đày, lao lực cả xác lẫn tâm cả trong lúc đáng ra có thể thầm lặng hưởng những nhẹ nhàng dấu yêu trong ồn ã đời người. Thế mới biết lực bất tòng tâm, đã thế trời lại cứ bắt tâm phải lao xao mây khói thế trong lúc chẳng có phút nào mà ngẫm, mà mênh mang cho hồn phiêu lãng, dù chỉ là "mỗi ngày vài phút" như thầm hẹn với lòng mình phấn đấu.
2.
Đây là Tết bề bộn và khó phân định nhất mà mình nhớ được.
Một năm gần qua hết với vô số những vận hạn mịt mù. Không đếm nổi, không thể nhớ đầu việc. Hình như đa phần tự hoá giải, đó là cái phao duy nhất cho mình níu, cho mình chút ánh sáng tự tin le lói cuối cùng mà đi tiếp khi chưa thể gục ngã.
Sau mười mấy năm ròng làm vợ, đây là Tết đầu tiên chồng báo không phải trực đêm 30, mùng 1, mùng 2 Tết mà lý do lại đắng lòng "sếp kiêng nhà mình có vận áo xám, không cho trực Xuân". Thì cũng là một dịp để vợ chồng con cái được thắc thỏm một Xuân ấm bên nhau trọn vẹn. Ai làm vợ lính thì sẽ hiểu điều này.
Dế về ngày 25. Về hẳn. Về để sống với ba mẹ, với anh chị và các cháu sau 8 năm bôn ba xứ người với bao nhọc nhằn cô tủi chả giống ai. Thành tích học tập bất ngờ của Dế làm mình như trong mơ. Dường như thấy phía trước là một bầu trời rộng dành cho em Dế ạ. Sau 8 năm mới có một cái Tết nhà mình đủ người ở nhà dù cũng là ai mái ấm ấy.
Chỉ trong tim mình vẫn còn nơm nớp kinh hãi vận xúi năm nay. Nhưng cũng tự nhủ Tết đã về, những gì xảy ra cũng xa như xa lắm rồi. Mặc mọi hao tài, hao sức, hao tâm... Quên hết... Một năm không thể quên. Mình qua vài cột mốc không thể nói cho rành rẽ vì oải quá nhưng có một không hai. Chưa bao giờ kinh hoảng nhiều đến thế, lê lết đến thế vì đủ mọi bề.
Rồi vẫn nhịp điệu liên tục ấy. Sau đại tang nhà chồng, con trai thuỷ đậu, bị đâm xe, chưa hết được mà. Chiều 26 Tết mẹ mình đi cấp cứu. Sỏi thận lại tác quái. Giờ là nỗi thấp thỏm của cả nhà mong mẹ đừng tái phát đau trong Tết. Khấn cao xanh cho yên bình tạm đến mùng 8 để mẹ nhập viện lại, mổ.
Mình đã đủ tê dại kéo dài từ bao lâu tới giờ để cứ thế rưng rưng trong suy nghĩ, âu lo vì mẹ tuổi cao, bệnh khó mà mắt không thể trào ra lấy 1 giọt mặn cho vơi cơn tức ngực.
Lao vào lo Tết cho nhà mình, cho nhà mẹ trong suy nghĩ "ba mẹ già cả rồi, còn được lo cho ba mẹ là còn phúc". Lâu lắm mới cùng Dế tất bật lo Tết nhà mẹ.
3.
Giờ đã là sang canh, ngày 30 Tết rồi đấy. Nhà cửa còn nhiều thứ chưa dọn dẹp xong. Con gái cũng thảng thốt hỏi "xưa nay Tết toàn thế này hả mẹ". Nó bắt đầu phải giúp mẹ việc Tết mà đã thấy "con sợ Tết". Nàng không còn cảm giác háo hức chờ nghỉ tết mấy bữa trước.
Con ạ, con phải cố lên mà làm đàn bà. Từ lên kế hoạch, mua sắm, cúng quẩy, chăm lo vun vén nhà cửa, nội ngoại... Ai thay được con đâu. Mẹ sắp già rồi.
Mà già thật chứ không phải doạ con. Mình là một thể giao thoa giữa những lãng mạn chưa nguôi của tuổi trẻ tinh khôi, âu lo của người sống trong dòng đời và những xúc cảm bắt đầu giống mẹ mình - người mẫu về hành vi sống mà mình ảnh hưởng nhiều lắm lắm, ngày càng thấy rõ rệt dù còn lâu mới bắng mẹ. Cái lối lo Tết của mình bắt đầu già... Chả biết tả thế nào nhưng giống. Qua lâu rồi cái vung vẩy của trung niên dù vẫn lãng đãng sót trong đáy tim những xôn xao mùa thiếu nữ nhung nhớ...
4.
Còn gần 23 tiếng nữa mới qua năm.
Mình vẫn hãi hùng, khấn từ rất sâu trong tâm khảm xin cho mọi sự an lành, hoặc còn khó khăn thử thách thì cũng xin chịu đựng nhưng cầu được hoá giải.
Đêm nay chồng trực ca Tết sớm, hẹn sáng mai sẽ về. Chồng biết vợ lo nên đi mỗi bước lại gọi điện báo đang ở đâu bình yên. Cám ơn anh đã cùng em chia sẻ đến thế!
Đào quất, bánh chưng, bàn thờ đã ổn cơ bản. Violet đã tím ngời trên kệ sách. Muốn thức để làm nốt công việc dở dang từ bếp ra sân cho kịp gọn gàng tạm tạm phút giao thừa như đời người ta tạm lắng một nhịp. Nhưng phải ngủ thôi không thì sẽ gục.
Đi nằm đây. Muốn tĩnh ít phút để lòng được xênh xang giữa những ấm áp quanh đây, những dịu ngọt ký ức. Nếu lại gặp một khắc nhỏ mình bừng hy vọng vào vòng luân hồi mới của cõi thiên nhiên thì tốt quá.
Chúc tất cả những người quanh tôi, trong thế giới be bé của đời tôi - người thân, bè bạn - được một Xuân mới an lành!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


