Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

THUỶ MẶC HỒN NGƯỜI





Ồ nhỉ hồn người là giấy điệp
Mưa nắng rồi ra sắc trắng đen
Thuỷ mặc trần gian dâng nét nét
Mỏng dày khoan nhặt tĩnh động chen

Ồ nhỉ trăm hồng và ngàn tía
Ngày qua, nay với đoạn ngày sau
Thảy ồn rồi lặng rồi còn lại
Nhớ quên, mờ tỏ những phẳng nhàu

Rồi nhàu mờ được là quả phúc
Rồi phẳng thôi trơn, đọng an lành
Thuỷ mặc sông đời trôi cát bụi
Còn rung rinh mỏng mảnh trăng thanh

Ừ, thật hồn người là giấy điệp
Phết neo cung mệnh nét chân thành
Trắng đen đời sống là huyền ngọc
Lắng lại nơi đối diện thật tình./.

Đang tải Trang Tiếp...

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

SỐNG ĐỜI NÀY CÓ PHẢI ĐỂ TRẢ VAY





#editthocu

Ta có kiếp này là sống để trả vay?
Phải sinh lợi như tư bản tài chính?
Cứ mỗi ngày mòn đi, lại một ngày nặng nghĩ
Làm gì cho còn lại một mầm cây

Ừ kiếp này vắt mình lấp buồn vui
Cả những lúc nhạt phèo trong thói quen 
Những phút quằn quại trên miệng hố niềm tin cạn kiệt nông choèn 
Cũng không thể nào dừng lại

Chẳng trả vay những nợ đồng lần
Bởi người cho ta vay không tính gì hết cả
Ta dốc sức vun mầm cũng không chờ hồi trả
Lần lượt qua y như mọi kiếp người

Đôi lúc làm nhau buồn bởi cần nhau quá thôi
Lắm lúc dâng vui cũng vì cần nhau quá
Thôi nhắm mắt nghĩ mình phận hoa phận cỏ
Hay tung cánh lưng trời nhẹ vút một cánh chim

Rồi mở mắt ra lại chân cứng đá mềm
Lại tấp tểnh đường trần cho đến khi đêm xuống
Thả mình trên mặt bằng nào đó
Tin sống được vì kiếp này ta và họ cần nhau

(Không nhớ nổi năm nào nhưng chắc chắc trước 2009)

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

MỖI NỐT THƠ MỘT CHẤM LỆ SONG HÀNH




Mỗi nốt thơ một giọt lệ đi kèm
Sũng ướt trần gian rờm đôi mí phủ
Hoặc khô khốc tiếng khan bốc hơi cạn kiệt
Mỗi nốt thơ một giọt lệ song hành

Cug thơ giòn tí tách tiếng ngân
Giọt hạnh phúc rưng rưng đáy mắt
Cung thơ nấc chông chênh trong trời đất
Nhạt nhoà tan trên môi chát nẻ căng

Cung thơ vương trong gió một thoáng trầm
Là lúc lệ âm ỉ dâng sóng lại
Cung thơ xáo nhịp đi, tim đập dại
Là lệ lên chầm chậm đến không ngờ

Cung thơ lạnh, điều này không thể thật
Vệt tình đời  chẳng  biến giữa hư không
Mỗi giọt thơ một cung lệ âm trầm
Mệnh chữ mỗi sắc phiêu nguồn cơn đều thăm thẳm

Mỗi nốt thơ một chấm lệ song hành
Từ tâm mà ra, lại về tâm mà náu
Gieo một nốt, biết vì tâm một nốt
Tâm ta dâng, tâm người nhận mà chung

Mỗi giọt thơ một sắc lệ lung linh
Mưa với nắng đời này không thể dứt
Cầu vồng ấy hoá áo thơ mỏng mảnh
Ấm bút gieo giọt tâm ẩn đáy vần



Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

LÓT LÁ...



Rải một lớp lá
Êm đủ mấy mùa
Mà thiêm thiếp thở
Trôi vào nẻo ru

Rải một triền lá
Êm đủ mấy mùa
Mà thư thái lặng
Tin dựa nhịp ru

Mấy mùa hương lá
Trầm bổng ngân nga
Chưa từng vơi sắc
Ngát toả hồn xa

Rải một manh lá
Rải một miền hương
Ngả vào tin cậy
Thả mình mà thương





Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

MÈO VÀ CHUỘT


Châm một điếu
Bập một hơi
Khói cuốn quanh đời

Đoạn dụi tàn, di luôn cho tắt vì sực nhớ ra mình là đàn bà, thứ đàn bà không rượu chè, cafe, thuốc lá. Những thứ đó chưa bao giờ giúp ả vùi vào mà quên đi được mênh mang hẫng hụt trần gian. 

Đầy phen ước say quay lơ, ngủ chết luôn luôn đừng dậy nữa. Mà men rượu chỉ tổ đau đầu, thuốc chỉ tổ rát họng. Ả vẫn là thứ đàn bà thèm được vùi vào đó mà chết lâm sàng như đám đàn ông xung quanh. Chúng chả chết vì say, chỉ ả muốn chết cho xong vì tỉnh. Phí rượu. Phí thuốc...

Ả không phải gã. Có lần gã nói ả là chuột, gã là mèo. Bao giờ thấy ả thành mèo, gã hoá chuột thì hết say nhau. Gã đi say rượu, say thuốc, ả tìm gì đó mà say, chiều về vo gạo thổi cơm chung là ổn.

Ả chả say được thứ gì. Gã say quay lơ suốt ngày đêm. Ả thèm được thế nhưng chả bao giờ đạt được độ thăng. Rượu và thuốc vẫn không cho ả được thành chuột đực để hiểu gã.

Đời này, chỉ có tâm hồn chuột đực mới hiểu chính nó. Còn ả, may lắm chỉ hiểu mèo cái. Hồi làm chuột cái, mọi sự đều đơn giản, dễ như gã làm mèo đực. Cứ ngỡ hiểu thấu nhau, say mãi.

Gã nghiện cả rượu lẫn thuốc, ung thư cả gan lẫn vòm họng. Ả ngồi canh gã thiêm thiếp sau buổi truyền hoá chất, thấy nghẹn ngực, tức tim. Ả thảng thốt, khéo mình ung thư tim. Vì ả chỉ say rồi nghiện gã đến ngu người.

Ả không biết rằng trong mơ mê mết, gã thấy chính gã ung thư tim vì di căn từ ả. Mà chả biết, hình như ả bị di căn từ gã. Gã thở dài một hơi, run rẩy cả sợi tóc mai ả cúi rớt gần cằm gã. Biết thế rượu với thuốc làm dek gì. Sẵn tim rồi... Mèo với chả chuột. Vờn nhau nát hết trần gian.

(Luyện bút truyện ngắn cũn)



Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

BỜ VAI LUÔN CÒN LẠI TRÊN ĐỜI

 



Sao người biết tôi yếu đuối
luôn cần gần một bờ vai
 có khi không vì được tựa
chỉ để lòng yên ổn thôi

Sao người biết tôi yếu đuối
 luôn cần làm một bờ vai
 dẫu không ai đang cần cả
chỉ là sẵn sàng vậy thôi

 Sao người biết tôi yếu đuối
 hay nghĩ về những bờ vai
rằng ai cũng cần thế cả
và tôi  giống hệt mọi người

Và tôi được giống mọi người
biết bờ vai luôn còn lại
bờ vai âm thầm vững chãi
tôi được yếu lòng người ơi





Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

"DẠ"




Người gọi đi em sẽ
"Dạ" thả vào thinh không
Cho trời xanh thu ấy
Khỏi vẩn khói lông bông

Em hứa từ lâu lắm
Người gọi em sẽ thưa
Một "Dạ" ngân khe khẽ
Gió khỏi vờn ghẹo ngông

Chắc tháng ngày xa mặt
Tự nhiên lòng hoá sông
Ngấm ngầm con sóng lắng
Tiếng "Dạ" muốn bật bung

12/7/2015


Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

VỪA HẾT RỒI NGÀY XÁ TỘI VONG NHÂN



Hết ngày xá tội vong nhân rồi đấy
Đừng lăn tăn vì những tha thứ không thành



Ngủ đi
Tha cho chính mình đi
Đừng giận mình hay buồn lòng khi chạm phải những gai góc sân si nữa
Đừng giận mình không hoá thánh kịp đêm nay



Mai thế gian lại lẫn lộn mông lung
Lại sai đúng, thật hư, lại nghi ngờ day dứt
Lại vòng xoáy quay cuồng trời đất
Để chẵn năm lại ngộ
Rằng chân lý có thể nhiều tuỳ lợi ích
Nhưng sự thật luôn chỉ có một trong đời
Dẫu mắt người có thể lắm góc soi
Hư ảo có thể làm tin yêu náo động



Ngủ đi
Vong nhân xá rồi lại loạn
Lại chờ năm sau
Tha đến bao giờ mới hết đớn đau
Cứ giận mình không biết băng qua mù sương hư ảo
Rồi tự hoá vong nhân thì biết đợi ai tha



Hết ngày xá tội vong nhân rồi
Những ngày còn lại
Là ngày xá cho mình 
Ngủ đi
 ...




Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

ĐỒNG MỘT XU TO NHƯ TẤM LÁ SEN



Trên mạng đang có trò #firstsevenjobs. Không định vạch váy cho người xem lưng (thông cảm, dạo này ko mặc áo) nhưng cứ lăn tăn nghĩ đồng tiền thứ nhất mình kiếm được là vụ gì.

Rất nhiều năm cứ ngỡ là tiền quay, gỡ tơ tằm hoặc nhặt mì gia công khỏi khay hấp ở xưởng bác Văn hàng xóm ấp Thái Hà khoảng năm 1976-1978 gì đó. Chiều nay chợt thấy mình nhầm.  Đó chỉ là món tiền không quá vặt đầu tiên thôi.

Món đầu tiên kiếm được chính là từ lao động  nhổ tóc bạc cho cụ từ ở đình làng Thọ (xã Mỹ Thọ, huyện Bình Lục, Nam Hà), năm 1973, lúc học vỡ lòng.

Cụ từ thuê lũ nhóc lớp vỡ lòng đóng nhờ ở đình nhổ tóc bạc, trả bằng kẹo bột hoặc hôm nào cụ hết kẹo thì bằng những đồng xèng 1 xu. 

Thật vẫn nhớ chỉ mong cụ đừng còn kẹo thôi :P Hôm nào cụ hết kẹo thì xem như đứa nhổ tóc trúng quả. Trẻ ranh cầm đồng xu lơn tơn sướng hoá dại ý. Oai. Giàu. Sang. Khéo còn chảnh :) Chảnh chứ, bọn bạn sẽ hóng, rồng rắn phò tá nó đi mua... kẹo bột. Đường nào cũng chỉ là một cái kẹo thôi, nhưng cái kẹo cụ từ trả sao phê bằng cái kẹo nó cầm xèng mua :O Rồi thay nhau... liếm hết vỏ bột, rồi dè chừng nhau cắn những miếng mẻ nhỏ như chuột nhắt nhằn, rồi hết mất.

Lâu quá rồi, chỉ còn nhớ có thế. Ko nhớ nổi cả chuyện cụ từ là ông hay bà nữa :P

Mấy năm trước về thăm đình, nhớ cụ, bọn bạn và ao sen kinh khủng dù đứng ngay sân đình :) Vì ngày ấy sân với nó rất rộng, cụ với nó rất già và hiền, bạn với nó rất ríu ran thiên thần, ao sen với nó rất rộng và đình với nó rất... nhiều ma. Chứ lúc về thăm lại thì gì cũng bé và nhỏ và xa vời đến nghẹn. Đồng một xu thì vẫn to như tấm lá sen nhưng không nhớ hình khắc nổi trên ấy nữa và cũng hư ảo rồi.

Giờ tự dưng nhớ cả kẹo và đồng xèng của cụ. Chả tin cụ hết kẹo vì quán nước ngay cổng đình. Chắc cụ biết chúng nó thích gì.

Đấy, mê tiền nhiều cấp độ, đầu tiên là lấy oai thế đấy. Về sau thì mê đủ bậc, nhưng không còn bậc để mua kẹo bột lấy sang nữa. Con người càng nhiều tuổi càng ngẫn...



Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

THÓI QUEN




Đôi lúc trống thói quen trỗi dậy
Nuốt thầm, lại lặng trôi đi
Giữa trời mây sớm tối còn gì
Không biết nữa, nhưng hết cần, chẳng khác.

Đôi lúc trống, trí nhớ bèn trỗi dậy
Những mong manh chợt chắc lại ken dày
Rồi loang tan trong lối gió xoè tay
Thói quen sống nhói lên rồi lịm

Đôi lúc trống không ngờ chạm lại
Sợi thói quen chìm lẩn giữa tháng ngày
Bụi hay gì trầm trầm phủ quanh đây
Ngày đã khác, tháng năm từ từ khác

Đôi lúc trống đốm thói quen cháy dậy
Không nỡ vân vi phân định được - mất gì
Lối lặng thầm đã dở nẻo chọn đi
Bao giờ tắt, có thể là chẳng biết

Đôi lúc thế thói quen điền chỗ trống
Nuốt thầm, trôi, không lặp - lặp - hay trôi
Nếp mùa xưa heo may cuốn cất rồi
Còn lại thói quen, mình, và khói  mỏng

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

NGHE VÍ DẶM MƯA ĐÊM


Ngàn thứ muộn nỏ chi cực bằng phiền muộn
Ngàn thứ bã nỏ chi muốn quăng bằng buồn bã
Mưa rơi lã chã
Nỏ chộ mô gần mô xa
Ngàn thứ phiền nỏ chi dại bằng phiền muộn
Ngàn thứ buồn nỏ chi khờ bằng buồn mướn bâng quơ
Mưa rơi giọt ngẩn giọt ngơ
Nỏ chộ mần chi
Khép mi kẻo sáng...

2015
-----

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

VỆT KHÓI LAM CHIỀU

Truyện ngắn


Đi cùng cô bạn đưa thiệp cưới đến nhà bạn học của cô ấy. Không gặp bạn, để thiệp lại rồi về. Vừa rẽ qua đầu ngõ, một bóng xe cuốc xé sương hoàng hôn lướt nhanh vào hướng nàng và cô bạn vừa đi ra.

- Hình như Hân đấy. Đúng lưng áo nó rồi. Nhưng thôi, muộn rồi, mày còn về nấu cơm kẻo mẹ mày mắng tao chết tội rủ đi chơi rông. Không quay lại nữa. Đường nào nó chả đến đám cưới.

Nàng ờ ờ đáp lời. Phải bạn mình đâu. Đi cùng con bạn cho vui thôi mà. Nhưng cái lưng áo lam loáng qua lớp sương chiều chả hiểu sao lại gợi đâu đó trong nàng cảm giác kẻ vừa vụt qua ấy sẽ là một điều gì không hẳn đặc biệt nhưng liên quan đến cuộc đời nàng. Lập tức linh cảm ấy bị nàng tự gột đi như vệt khói phù du lãng đãng, dào ôi, mình nhảm, mơ màng dơ ghê.

Đám cưới cô bạn thân hút hết tâm sức nàng. Bao hoa tay nở tung toé trang trí đủ thứ phông màn từ nhà gái sang nhà trai. Tận lúc cô dâu vào cửa hội trường nhà trai, tay với môi nàng vẫn nhèm những cát cắm hoa, cắn cuống cho kịp bát hoa cuối cùng đưa ra bàn tiệc trà. Vội vàng vơ túi lục thỏi son. Một chiếc mùi xoa đàn ông dúi vào tay:

- Thu lau cát đi đã.

À, áo lam. Đã quen từ sau chiều sương loang ấy ba hôm, khi cô bạn làm bữa cơm thân mật tụ lũ bạn thân giúp đám cưới. Không có áo lam làm xế và phụ cắm hoa thì hôm nay nàng còn lâu chạy kịp từ nhà gái sang nhà trai hoàn thành khối việc khủng.

Tấm ảnh đám cưới đánh dấu mốc làm bạn. Áo lam đứng cách nàng một chú rể và một cô dâu. Không phải phù dâu, phù rể đâu mà mơ thành đôi - nàng gạt vui lời gán ghép của vợ chồng cô bạn lúc xem ảnh.

***
Bốn năm sáu tháng nữa qua. Nàng đi cắm hoa, trang trí chừng chín đám cưới bạn của áo lam. Làm giúp bạn của bạn thôi. Thiếp mời nàng chả được nhận riêng bao giờ vì đám bạn ấy muốn thế. Nhưng quà mừng của nàng luôn riêng, kệ, vì nàng không muốn giống họ và áo lam muốn. Không từ chối bè bạn vì nàng rảnh, mà nữ công gia chánh và sắp đặt những lay ơn, cẩm chướng, đồng tiền, xu xi sao cho những đoá hoa toả sáng vẻ đẹp riêng là thú vui nhẹ nhõm của nàng. Mãi rồi áo lam và bạn bè cậu ấy cũng quen với chuyện nàng giúp bạn là giúp bạn, chuyện không phải đôi lứa là rõ ràng. Y như nàng quen với việc hễ đám cưới bạn của áo lam thì cậu đến đón từ tinh mơ đi chợ hoa sớm, quấn bên nàng phụ cho cát vào bát hoa, tưới nước vừa đủ chắc chân cắm đến thạo, nhăn mặt khi ai đó trêu kém vì không chung quà được với nàng cũng là đương nhiên như tự đời này nó thế.

Ai cũng hiểu và cả nàng cũng hiểu. Nhưng hiểu mà không thấy lòng rung sợi nhớ, không thấy trống hoang khi xa thì nàng không dám làm cậu ấy tổn thương vì lấy tình giả đáp tình thật. Cậu lui tới lúc thưa lúc mau. Nàng dễ chịu vì không bị cậu ép buộc gì, trừ vài lúc khó xử bởi con bạn chung cứ trách móc nàng nhìn trời biển ở đâu mà không định lấy chồng cho con gái nó có... bố mẹ đỡ đầu. Nó nhất định không chịu hiểu ý nghĩ của nàng.

Nàng ốm. Ốm dính xuống giường suốt hai tháng ròng. Thuốc nam đặc trị phải lấy tươi từ xa về ba ngày một lượt. Tủ lạnh nhà nàng hỏng đúng lúc. Bố mẹ không kịp sửa nên đành để áo lam đưa về tủ lạnh nhà cậu trữ hộ rồi chiều chiều đưa phần thuốc sang cho nàng.

- Thu đừng băn khoăn gì. Không yêu cũng không sao. Bạn bè giúp nhau, đừng nghĩ kẻo không khỏi bệnh đâu.

Chuỗi thanh âm ấm áp không làm lòng nàng nhẹ đi mà khiến nó chợt chao nghiêng yếu đuối. Đêm ấy không ngủ được. Ba đêm sau vẫn thế. Nàng mong cậu, giận giận là khi cậu đến muộn và cuống quít thanh minh vì chiều tan họp muộn, vì sếp giao việc thử thách trước khi trao cho cậu vị trí quan trọng trong hệ thống quản lý nhân sự. Trong canh thâu nàng thảng thốt, nhỡ áo lam chỉ làm nốt nghĩa bạn, khi nàng khỏi cậu sẽ thôi lui tới. Làm bạn cần gì kề cận mỗi ngày. Cậu hết kiên nhẫn cho một chữ tình rồi. Khéo mà thế!

Nàng bắt đầu ghi nhật ký. Ghi thâu đêm và ban ngày cất kỹ trong gối. Bệnh dần lui nhưng nàng hốc hác đi trông thấy. Áo lam lo lắng. Dậy được khỏi giường nàng muốn đi làm ngay. Không vì sốt ruột công việc mà vì muốn bắt đầu luôn chặng không còn áo lam bên cạnh. Thì đường nào chả đến lúc nàng chịu trận một mình. Nàng để lỡ, nàng tự đau.

Nhưng sao thoát được việc chiều chiều áo lam đón về vì em trai nàng chỉ đưa đi làm buổi sáng chứ chiều nó phải học ngoại ngữ. Dễ chịu và day dứt buồn dài thêm... Nàng lặng lẽ hơn hẳn. Tối, hôm nào áo lam tới nàng cũng chỉ ngồi rót nước và cười cười nghe cậu kể chuyện lũ bạn, chuyện công việc chứ không đủ sức nói gì về ngày trôi, đêm lặng của mình.

- Thu! Nếu Thu không muốn, mình sẽ không đến phiền Thu nhiều thế này nữa. Mình hiểu Thu. Chúng mình là bạn nhé, bạn mãi nhé!

Áo lam buột lời như bung khối thuốc nổ nén chặt từ đáy ngực. Dứt câu, xe phóng vụt ngay, không chờ nàng khoá xong cánh cổng rồi mới yên tâm ra về như mọi khuya.

Một tuần trôi, áo lam đến giữa trưa, sau cú điện thoại cô bạn báo hình như nàng ốm lại. Áo lam ở lại suốt chiều vì "hôm nay mình trốn sếp, chả muốn về cơ quan, Thu cứ ngủ đi, mình xem nhờ tivi trận bóng đá này". Tối vừa ăn cơm xong áo lam tới cùng cô bạn và ở lại sau vì chờ bố mẹ nàng đi thăm họ hàng về cho nàng khỏi buồn.

Khuya, bố mẹ ngủ từ nãy.

- Mình vẫn yêu nhưng Thu đừng băn khoăn. Ngủ ngon nhé, nếu mai đi làm được thì gọi điện, chiều mình đón.
- Vâng.

Nàng giật thót như vừa bóc trần trái tim mình ra, tiếng vâng quy thuận ấy chưa từng ... Cậu vừa tỏ tình thực sự ư? Nàng vừa lộ mình??? Cậu lại xuống xe. Bước tới gần, chạm những ngón tay lên hai bàn tay nàng đang bối rối vò nhau, hơi thở nhẹ ngân:

- Em ngủ ngon nhé! Sáng mai anh sẽ đến chờ em tỉnh giấc.

Một năm tiếp đó tràn yêu chiều và hờn hiểu. Hờn chủ yếu vì sao chơi mãi mới yêu mà lắm lúc vẫn sai ý, để nàng giận chết lặng đi. Thế mà lúc nàng tự tổn thương vô lý bởi những gần gũi thân mật mới mẻ thì áo lam cứ ra sức dỗ dành:

- Sao em cứ tự khổ thế! Anh có nghĩ em gần gũi cùng anh là điều gì quá trớn đâu. Anh chứ có phải ai mới quen đâu, đúng không? Mình hiểu nhau cơ mà!

Hờn rồi lại yêu hơn. Là nàng được yêu hơn và quen được chiều hơn, đón nhận cậu vô tư hơn, cần cậu đến độ không dám ngỏ ý rằng đừng xa nàng giây phút nào kẻo nàng sẽ chả còn biết làm gì ngoài chờ đợi và ... giận vu vơ. Yêu đến độ nàng chả cần hé nửa lời trên môi cậu cũng hiểu hết, chiều hết và cậu tận cùng thoả nguyện khi chiều trúng ý nàng.

- Con cứ bắt nó yêu theo cách của con thì làm sao nó chiều mãi được.

Ơ mẹ! Con có bắt đâu. Hân tự thế chứ! Ừ, nàng tự kiểm, trong lũ bạn chả đứa nào được yêu chiều tận cùng thế. Nàng láng máng nghĩ Hân có mệt không? Xót! Yêu thật rồi! Mình yêu thật rồi! Em yêu anh, Hân ơi!

***
Đám cưới tuột khỏi tầm với, trong nỗi đau tổn thương chết lặng của nàng và sự cứu vãn vô hiệu của áo lam đến sát phút nhận thiếp cưới nàng trao đề tên người mới. Không phải trực tiếp vì đôi bên nhưng riết rồi nàng tĩnh dần và hiểu khi gặp lại gần chục năm sau.

Quán cafe nhoè nước mắt trưa:
- Tại anh. Lúc đó anh không bảo vệ được em. Mất nhau anh mất nhiều hơn em. Nhưng lỗi ở anh.
- Không đâu anh! Tại em, em không biết cách xây dựng và bảo vệ tình yêu. Em được anh chiều quá nên tổn thương là không tự lành được. Việc đã rồi, anh đừng day dứt nữa.

Mình là bạn nhé. Đã thành bạn thì không bao giờ mất đi nữa nhé. Vâng.
Nhưng không giống bạn lắm, một thứ gì đặc biệt, trong trẻo, ấm áp và thấu hiểu nhau, chấp nhận vui buồn của nhau vô điều kiện dù ít gặp gỡ, ít trò chuyện. Nàng nhẹ lòng vì tổn thương cùng được hoá giải. Có một cố nhân trọn tình, trọn nghĩa đã là cái hậu không dễ có trên đời.

Năm tháng ngọt bùi hơn. Linh cảm đặc biệt giăng khắp trời rộng. Mỗi khi nàng gặp biến cố, dù vui buồn, áo lam sẽ điện ngay, tìm hỏi ngay, không cần ai báo:

- Thu à! Có việc gì không, mình nóng ruột?

Luôn có thứ để đáp lời. Kỳ lạ!

Nàng ấm áp với mọi điều áo lam gửi tới. Đủ cung bậc. Tin nhắn báo những điều tốt đẹp, bước ngoặt trong thăng tiến, trong hôn nhân của cậu. Chuyện buồn chả biết ngỏ với ai vì là sự gì đó chạm tới phần tổn thương sâu nhất trong con người cậu. Cậu lên vị trí cao vọt ở cơ quan, mời nàng tới uống trà ở phòng làm việc. Nàng tới ngay và nhận tấm danh thiếp đầu tiên cậu trao ở cương vị mới. Cậu muốn nàng là người nhận, người chia vui đầu tiên, không phải như con bạn càu nhàu "nó hâm à mà khoe khoang, nó muốn mày tiếc à?". Con này chả hiểu gì. Đã thế nó còn lo nàng và áo lam tình cũ không rủ cũng xoắn.

Nàng hết yêu lâu rồi. Cái tình của áo lam nàng hiểu. Trầm như một tiếng vọng bởi cùng hiểu rõ không thể để nhau sứt mẻ gì cuộc sống riêng, từ tâm hồn trở đi. Nàng không có nhu cầu gì khác, thầm cám ơn ông Trời cho chuyện của nàng và áo lam một cái hậu như mơ. Đẹp và đủ.

Chục năm có lẻ nữa đã trôi như chưa từng có đớn đau thuở cũ. Nàng như chỉ biết cười nhẹ nhõm khi đón nhận mọi điều áo lam làm. Nàng không yêu cầu gì cả, chỉ đáp lại lúc nào đó cần chủ động trong giới hạn của nghĩa bạn. Áo lam thoải mái, chả ai bận lòng ngại rằng mình không được chia sẻ, bị chối từ tấm tình, rằng điều mình làm sẽ gây hiểu nhầm hoặc vỡ mất viên ngọc có tên "cố nhân".

Thảng hoặc nhớ lại lời mẹ ngày nao, nàng không còn day dứt vì mình chỉ biết nhận tình mà không biết đáp chữ yêu. Không cả tiếc vì không thành đôi. Có gì phải ân hận đâu, mọi thứ quanh nàng và áo lam đều trọn vẹn. Hiểu con người nhau, hoà hợp hơn thời yêu bội phần.

***
Chiều, điện thoại rung, số của Hân. Chuyện gì thế này. Anh không bao giờ gọi từ sau giờ tan tầm, khoảng thời gian nàng bận đi đường và cuộc sống riêng.

- Thu đang ở đâu? Anh vừa tan họp, đang về cơ quan, chợt nhớ quá.
- Mình đang về đón con. Nhớ kiểu gì? Nhớ ra món nợ nào ư?
- Thật đấy. Tự dưng nghĩ, giá ngày xưa cũng thế này, được yêu Thu như mình muốn...
- Ơ, thế chả được yêu là gì? Có đơn phương mãi đâu? Chả tự nhận lỗi rồi à? Hay chưa nhận hết nên áy náy thế? Mình nghe đây, nói nốt đi!
- Không, tức là được yêu Thu theo cách mình muốn dành cho Thu, không sợ Thu hờn, không lo Thu không hiểu ấy...
- Hân ơi, đường đông quá, mình không đi xe một tay được đâu. Lúc nào nói tiếp sau nhé.

Vệt khói lam không tắt cùng lúc với cung tơ lòng nàng. Chắc tại tấm lưng trong sương chiều ấy lệch pha và lướt ngược đường. Lửa đã cháy hết từ lâu, chỉ không nỡ để áo lam tổn thương trong chặng tình đơn phương mới. Khi thấy buồn anh cứ tới chơi... nếu anh dễ chịu hơn được trong cuộc đời này. Không quá đặc biệt, đơn giản là có mặt.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016


VÔ ĐỀ ĐÊM 

Ngủ đi đừng bận đêm dài ngắn
Đừng quản nông sâu chuyện lòng người
Đừng cân đừng đếm phần hay dở
Đừng đo sai đúng giữa buồn vui

Ngủ đi đừng dựa mong manh gió
Đừng luỵ nắng mưa quấn kiếp người
Đừng thương mà hoá đau hoá xót
Đừng sợ tin yêu hoá bụi rơi

Đừng ngại chân trần mơ nội cỏ
Đừng run mai sáng tắt nụ cười
Đừng cho thanh tịnh hoen sắc khói
Đừng động giấc này bởi đầy vơi

Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016

KÉN TƠ NGẦN NGẠI




Trong thế giới riêng quá nhiều ngại ngần
Chúng mình hóa tằm đóng kén dại khờ
Kén đặc ken óng vàng tơ
Rút ruột mà bện
Mà che chắn
Mà cách ngăn

Óng vàng lên
Óng vàng lên mà cháy
Thứ tơ vương từ đáy tâm can
Thứ nham thạch trào thả từ cơn cháy
Quấn bỏng rát thân mình

Óng nhói trong cơn cháy
Vì không dễ gì giấu bản năng vàng ấy
Tự óng, tự bền dai, tự dày lên
Không cưỡng nổi
Dẫu trốn ánh mặt trời
Dẫu muốn dừng ngay lại
Thèm ngủ vùi đến bao giờ lửa ngừng chực bùng cháy

Trong trầm luân ngần ngại
Lắm phút ước mình thêm khờ khạo
Ước người bớt khạo khờ
Bớt đi ngăn cách ngại ngần
Òa ra mà thành tơ
Hồn nhiên mà óng
Mà sẻ hơi vàng ấm
Mà kết lụa
Mà phiêu bay trong gió
Như một dải khăn tơ
Phiêu dưới ánh mặt trời
Rồi thanh thản suốt kiếp tằm tơ
Không còn đớn đau chỉ vì ngần ngại nữa.


Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016

THÁNG BA



Cho những người của tháng Ba

Tháng Ba khe khẽ
Rẽ lối bụi mưa
Nửa đêm về tới
Ngồi tựa bên thềm

Tỉnh mũi rồi mới
Tỉnh mắt ngạc nhiên
Thì ra hoa bưởi
Nở đón từ đêm

Tháng Ba hoa bưởi
Dìu dịu trôi về
Quanh đời dâng gió
Tràn hương đam mê

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016

TRÀ CÚC CANH KHUYA



P/s: có bao nhiêu ảnh hoa cúc cũng chỉ muốn dành post lúc khuya cho vạn vật, vạn tâm quanh đây được đêm yên bình. Đêm đêm...
Mỗi khuya chiêu một chung trà cúc
Dặn giấc đêm nay chớ đứt ngang
Gà đừng thảng thốt gieo canh sớm
Bến đợi đò sang nhớ khẽ khàng
Từng khuya thả một manh tơ khói
Trà cúc nâng ngân một nốt hiền
Từ trong thiên hạ đừng gì vội
Gõ cửa ngày sang nhớ tránh phiền
Rót vào đêm thẳm một khúc phiêu
Trà cúc canh khuya chẳng cầu nhiều
Khắc này sương khói trong trời đất
Nhè nhẹ hoà nương lối hương yêu

LỐI CỎ HOA



Hành trình mỗi sớm mai chỉ gồm những niềm vui
Nên đêm xuống thầm trải lòng gom lại
Gỡ bỏ kim cỏ may đâm chéo áo
Nơi mong manh mai vén gột mi trầm
Đêm xuống rồi vai thả những long đong
Nuôi triền mộng trổ một mùa hoa ấm
Nhặt tha thiết tích vào nơi tim đựng
Sáng mai gieo từng hạt nhỏ giữa đời
Cứ đêm đêm và cứ ngày ngày
Gom mà nhớ, mà gieo trồng vui sướng
Đã định thế thì đường dài cứ bước
Chẳng nản lòng dù ai thử làm đau
Đêm xuống rồi mai sáng tới rất mau
Rất hồi hộp phút rạng ngời nắng gọi
Hành trình tiếp một khúc vui mình trải
Rồi đêm về lại êm ái chắt chiu

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

MÙA CÁ DIẾC TRỨNG



"Mùa cá diếc trứng". Cụm từ này gợi cho bạn điều gì Biểu tượng cảm xúc smile
Cả tuần nay ra chợ nhà thoải mái ngắm, chọn những con cá diếc sông mắt đỏ, kệnh trứng. Ăn chưa xong mẻ nọ lại tích mẻ kia để dành. Chiều nào về cũng lượn chợ vì thích cá diếc trứng mùa này dù mua mãi cũng ngại.
Thôi, chỉ nhắc những khế, riềng, chè xanh, ớt, tiêu, tương, dưa cải, rau sam, lá chua me, cà chua ương. Ai nghĩ về những món gì thì tuỳ hỉ. Tả kỹ lại trách nhau đểu Biểu tượng cảm xúc tongue
Khi đi giữa mùa diếc trứng nhớ lặng người tuổi thơ vùng chiêm trũng, nhớ mẹ, nhớ cả vài tâm hồn bè bạn biết là luôn thương nhớ đồng quê.
(Minh hoạ không nói về cá, chỉ là gia vị cho một món)

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

NHỮNG CHUỖI THANH ÂM ĐẸP ĐẼ



Slogan năm có anh gì không chân tay sang VN trò chuyện là "Truyền cảm hứng" :D
Năm 2015 vừa xong là gì thì k0 nhớ :D (Thế mà cũng sống xong được, bó tay với miềng)
Năm 2016 này chắc chắn là "Bình tĩnh mà sống" :D

Năm Truyền cảm hứng thấy quá dễ vui, dễ sướng.
Năm vừa xong thì quá dễ ... đồng ý, bằng lòng với bản thân, người thân, cuộc đời.
Năm 2016 dự là quá dễ sống.

Dù gì, những cụm từ tươi đẹp cũng luôn làm nên chuỗi thanh âm có sức ám thị SỨC SỐNG mạnh mẽ, bấp chấp bốn bề xung quanh 1-2-3-4-5 độ C hay 40-41-42 độ D, E, G... Bạn thử đọc nó lên mà xem. Giọng bạn TRUYỀN CẢM thế nào sẽ nhận được hiệu ứng thanh bình, tươi sáng như thế.

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

MƠ HOA



Thấy sớm nay mình giữa chợ hoa
Lựa một nhành mây quá la đà
Ơ trời với đất thôi cách biệt
Và xuân sà xuống thật gần ta
Rồi nơi mưa bụi chợt trổ ra
Một đóa xuân xanh rất mặn mà
Dâng cung biêng biếc trong hơi gió
Ngân nga thăm thẳm nốt hòa ca
Ừ đúng hơi xuân khẽ thở rồi
Phập phồng nụ thắm hé làn môi
Một trăm én mộng đang vồi vội
Chuyền tin vào lối cỏ hoa vui
(sau đó mở mắt ra, biết mình đang hóng xuân ra phết nhưng cuống lên đi làm)

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

ĐẾM NẮNG

"Ngồi đếm những hạt nắng rơi rụng trước hiên nhà..."
Chẳng biết bài hát tên gì, ai viết. Chẳng biết trước và sau những ca từ ấy là gì, nói chuyện gì của trần gian. 
Vỏn vẹn ngần ấy chữ lặn rất sâu vào trí nhớ. Lâu lâu trồi ra khuông nhạc ấy khi thưa nắng, khi chiều buông sợi nắng chìm dần về cõi khác. Ngần ấy giọt thanh âm mải miết ngân nắn nót suốt bao ngày...
Nhất là ngân khi nhận ra mình đang giống mẹ trong một chiều xưa cũ quá. Chiều ấy mình vừa chớm lớn, chưa hiểu mẹ ngồi bên thềm nhà tư lự thế vì sao, chỉ thấy mẹ đang không nghe thấy mình gọi, không biết nắng đang xuống nhanh, con tan học về sắp đói... Sau này tự đoán nỗi niềm của mẹ chiều ấy, rất cảm tính và mây bay gió thổi. Đúng sai chả cứ. Chỉ biết nhớ hình ảnh mẹ, rồi giống mẹ dần...
Ngồi đếm những hạt nắng rơi rụng trước hiên nhà... Nắng không rớt từng hạt như bài toán đếm mưa. Nắng cứ lênh loang mờ tỏ, cứ ấm lan lan lan... Chia tay thời gian, chia tay những khoảnh khắc vàng chói, vàng óng, vàng mơ, vàng sậm... Ngồi đếm nắng chỉ là thứ người ta xao động nhận ra đang làm thế lúc nắng vơi dần...
Nãy về, vội vàng dựng xe để chớp khoảnh khắc nắng rọi ấm hiên nhà, cánh hồng bạn tặng đang trong veo ngà ngọc. Thế mà đếm chả kịp. Đúng khoảnh khắc đưa tay bấm là khoảnh khắc nắng lịm, mùa đông lại nhạt nhoà. Cánh hoa nửa nắng không óng đủ để rộn rã khoe "nắng rồi này", nhưng đủ dịu dàng toát ra từ bản chất xốp êm, mỏng mềm chất ngọc nữ.
Thế là cung nhạc ấy lại về, nhẩn nha nhấn nhá trong tâm trí... Đơn côi thoáng đến, ấm áp dày dặn và mỏng manh, tư lự mà thiết tha kỳ lạ. Thứ tình yêu mãi mãi đầy dâng với đời này dẫu thế giới có nét nào đó tàn phai... Người ta đếm từng hạt, từng giọt nắng rơi tha thiết...

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

KHUYA MƯA BAY



Đêm mưa bay, hơi giá nhẹ thấu khăn, chạm cổ, doạ vai... Chợt thèm một vệt hương khói pháo tép.
Qua nhà ai việc gì mà hoá vàng khuya thế. Tàn lửa ven vỉa hè chực cuốn theo vòng bánh xe hút gió. Ngỡ vừa giao thừa...
Xao lòng nhớ một câu thơ về những giọt mưa lộc đêm giao thừa. Ở đó có một mảnh khăn voan trễ nải trên tóc buồn thiếu nữ. Cô đợi mãi cũng gặp mỗi mùa xuân, mỗi mùa xuân tới mà thôi...

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

HƯƠNG LÁ TRONG VƯỜN KHE KHẼ NHỦ




Trở về khu vườn cũ
Bước chậm trên lá rơi
Vẹn nguyên khung trời nắng
Vai chợt lạnh đơn côi
Thời gian vừa reo đấy
Mùa thực tràn mật say
Bàn tay đưa ngoái chạm
Đã lẫn vào mây bay
Bấm khẽ chân trên lá
Lá rẽ lối vơi đầy
Rì rào dâng hương nhủ
Mùa ấm vẫn đang đây
Khu vườn hôm xưa gặp
Hôm nay lặng trở về
Khép nhẹ đôi mí mỏi
Biết hoa nở trên tay