Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

NÓNG LẠNH THẾ MÀ HÓA THÀNH HƯ ẢO



Chuyện đời có khi như lửa
Bùng thiêu đau đớn tâm can
Lại khiến lòng thành băng đá
Buốt tê nhìn cõi nhân gian

Trân trân thân mình trong  lửa
Đá lạnh giữa lòng bỏng sâu
Ờ mà qua dăm ngày tháng
Lửa tàn, băng tán, nhạt đau

Kiếp nào chẳng biết ví đâu
Bận  kiếp này  tìm an lạc
Thân tâm chạm nóng chạm rét
Nín mình mà giá băng tan

Chỉ nín thôi mà hóa được
Kể cũng được nhàn thân ta
Ờ làm biếng xô với đẩy
Nắng mưa gieo một hòa ca

P/s: Hoa dại trong vườn ngoại. Hái vào cắm ở hiên nhà lấy thơm.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

NỐT TRẦM DÌU DẶT



Sau đỉnh sóng  khép lòng lắng lại
Ký ức mở kho xếp những ngấn vui vào
Khe khẽ thở một nhịp đi dìu dặt
Phút phai phôi đắng đót, chắt ngọt ngào

Trên đỉnh sóng đã tận cùng phiêu lãng
Chạm bình an nơi ngấn nước lặng trào
Cung ngân vuốt một tùy trôi thư thái
Thả mình vào nhè nhẹ lao xao

Sau đỉnh sóng tự lắng mình ngồi lại
Biết an nhiên theo ấy chợt lan về

Ba Vì 10/2018

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

HƯƠNG MỘNG




Mùa nhiều hương hoa thơm thường là cuối xuân đầu hạ

Rồi hương hoa thơm cứ miên man gối vụ nhau đến cạn mùa nắng

Hương quả thơm thì nhiều vào cuối hạ sang thu

Cổ truyền xứ Việt là thế

Rất nhiều khi mua đĩa ổi ta, đĩa thị cho thơm nhà thôi chứ chả nỡ ăn

Đêm từng đêm hương bay vấn vít cứu tinh ngàn mộng mị :)

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

MÙA CỎ DẠI



trong trái tim
nỗi giận
lan tràn

như cỏ dại
hoang tàng
trên cánh đồng yếu đuối

vương vất ngày và đêm
như quỷ trong lòng không siêu sinh nổi
chờ bàn tay người về hóa giải
hoặc đợi ta thừa nhận với chính mình

cỏ dại hoang vu trên cánh đồng
mình dại khạo khờ trong nỗi giận
mà khôn có hóa giải nổi đâu
quỷ với thiên thần lẫn lộn vào nhau
tự lúc biết mình sa về cõi lụy

trong trái tim một cánh đồng cỏ mọc
dại với khôn không gỡ được đượm buồn

Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2018

NGƯỜI ƠI HÀ NỘI VẮNG


Hà Nội vắng
Chỉ ngần ấy từ giản dị mà hiệu ứng tác động tâm hồn rất vô thường
Vì thời nay phố chen chúc nhọc nhằn lắm
Phố vắng chỉ còn thường trực trong ký ức khát khao
Vắng thực chỉ một năm đôi dịp lễ dài, người ta về quê, đi chơi xa vơi được phố.
Cũng chỉ vơi chớp nhoáng, lại nhao về đầy ngay vì đời sống người ta là ở đây, đi chơi chỉ là đổi bữa, quê quán chỉ là cội nguồn để vật vã trở về, vội vã ra đi.

Vắng êm như ru là chiều 30 Tết, chợ cũng tàn, chỉ còn người thực sự ở với đất phố đến không rời được vì bao lý do.
Vắng an nhiên như một mộng hiền là sáng tinh mơ mồng Một. Dậy sớm chỉ có in ít người vui xuân không rời được công việc duy trì nhịp sống tối thiểu của phố, người đi lễ sớm và người đi hưởng không gian phố vắng như một lễ nghi của tâm hồn kẻ dại hay khôn chả rõ mà cứ lấy sự vắng vẻ làm bình yên.

Phố vắng, không còn lấy người đè cảnh phố.
Phố dù hao khuyết nhiều mát lành xanh ngát sau những bon chen, sân si, mê muội của tầng tầng lớp lớp tư duy thị dân phá phách, nhưng vào chiều 30, sáng mồng Một phố luôn hiển hiện một sắc hào hoa, linh thiêng thăm thẳm.
Còn lại đơn thuần chất Hà Nội nhẹ nhàng mây khói thềm xuân.
Tụ về đây những nao nao còn mất, nguôi ngoai, đợi chờ trong chiều gió đuổi xuôi lòng phố đón đưa đông qua, xuân về.
Người trôi trong phố, được chầm chậm mà thương, mà sống, mà hưởng cảm giác thanh bình, ngộ ra rằng nương theo lối gió sẽ qua hết mọi thăng trầm bốn mùa, một cung đời rồi cũng qua, rồi mùa xuân cũng ắt về. Tự tin mà trải người ơi.

Vốn sống đời không kỳ thị dân bản xứ, dân ngụ cư, thời nay Hà Nội đâu còn là một làng nữa, mở tung hết cả, kể cũng quá đà, nhưng đời là cơm áo, nương nhau mà sống, mà sinh, mà thăng trầm. Đời sống cộng sinh, bỉ bai nhau ngoài đời, trên mạng là cuộc trà dư, tửu hậu chả biết bao giờ dứt bởi lòng người chưa hết được bực bội chen chúc áo cơm, kẹt xe, kẹt lòng chốn đời thị dân nhiều biến động. Từng ngõ ngách phố, ngõ ngách hồn người phố đều uể oải phút đông đúc nhưng chả  yên được, sống quen được khi nhịp sống ấy bị phá bỏ vĩnh viễn đâu mà.
Vắng, thèm phố vắng lắm, nhưng cũng chỉ là cung ngân vài thoáng trong dòng chảy đời phố thời nay thôi. Đếm hết ngón tay, ngón chân, hết mấy muôn sợi tóc cũng chưa hết những khó khăn khi guồng máy phố vận hành kiểu vắng tèo teo thế này.

Vắng thì thở nhẹ thở phào, tranh thủ mà thở một vài hơi dìu dịu, thư thả tý rồi mai kia lại về miền tất bật.
Rồi lại chờ ngày nao phố vắng
Lại chờ sẩm chiều 30 Tết, tinh mơ mồng Một
Chờ mà neo mình lại nơi giản dị bến  an nhiên giữa dòng đời...
Mỗi năm một Tết
Phố vắng hóa đặc sản phong vị Xuân tinh khôi
Hà Nội vắng người ơi...

(Khai bút xuân Mậu Tuất)