Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

TRÍCH VỀ NỖI NHỚ


"Nếu em nhớ, em đừng chống lại cảm giác ấy.
Một là nếu anh được em nhớ anh rất đón đợi và hạnh phúc.
Hai là nếu em đi đến tận cùng nỗi nhớ, em vừa đạt tới điều gì đó đẹp đẽ, vừa không mệt mỏi vì cản trở nó khi nó mạnh hơn cả em.
Khó chịu nổi  quá thì cứ nói ra"

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

EM TRỞ VỀ EM ĐỢI GIỮA CHIỀU ĐÂY





P/S: Trở lại ký túc xá B4 trường Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội một chiều tháng 3.2013

Em trở về năm tháng ta qua
Tường vôi nắng, cánh cửa lòng hé mở
Cười nắc nẻ và giọt buồn son trẻ
Quyện màu mây vương mắt khói vơi đầy

Em trở về năm tháng ấy mê say
Ngọn cỏ cháy góc sân trăng rạo rực
B4 lặng giữa đời trôi nao nức
Giữ giùm ta hơi thở ấm giao mùa

Em trở về, em đợi giữa chiều đây
Rêu một vệt đã trổ mùa nhung gấm
Nắng một sợi vắt ngang trời hồng óng
Em đợi chiều, em đợi một bàn tay...

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

THUỶ MẶC HỒN NGƯỜI





Ồ nhỉ hồn người là giấy điệp
Mưa nắng rồi ra sắc trắng đen
Thuỷ mặc trần gian dâng nét nét
Mỏng dày khoan nhặt tĩnh động chen

Ồ nhỉ trăm hồng và ngàn tía
Ngày qua, nay với đoạn ngày sau
Thảy ồn rồi lặng rồi còn lại
Nhớ quên, mờ tỏ những phẳng nhàu

Rồi nhàu mờ được là quả phúc
Rồi phẳng thôi trơn, đọng an lành
Thuỷ mặc sông đời trôi cát bụi
Còn rung rinh mỏng mảnh trăng thanh

Ừ, thật hồn người là giấy điệp
Phết neo cung mệnh nét chân thành
Trắng đen đời sống là huyền ngọc
Lắng lại nơi đối diện thật tình./.

Đang tải Trang Tiếp...

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

SỐNG ĐỜI NÀY CÓ PHẢI ĐỂ TRẢ VAY





#editthocu

Ta có kiếp này là sống để trả vay?
Phải sinh lợi như tư bản tài chính?
Cứ mỗi ngày mòn đi, lại một ngày nặng nghĩ
Làm gì cho còn lại một mầm cây

Ừ kiếp này vắt mình lấp buồn vui
Cả những lúc nhạt phèo trong thói quen 
Những phút quằn quại trên miệng hố niềm tin cạn kiệt nông choèn 
Cũng không thể nào dừng lại

Chẳng trả vay những nợ đồng lần
Bởi người cho ta vay không tính gì hết cả
Ta dốc sức vun mầm cũng không chờ hồi trả
Lần lượt qua y như mọi kiếp người

Đôi lúc làm nhau buồn bởi cần nhau quá thôi
Lắm lúc dâng vui cũng vì cần nhau quá
Thôi nhắm mắt nghĩ mình phận hoa phận cỏ
Hay tung cánh lưng trời nhẹ vút một cánh chim

Rồi mở mắt ra lại chân cứng đá mềm
Lại tấp tểnh đường trần cho đến khi đêm xuống
Thả mình trên mặt bằng nào đó
Tin sống được vì kiếp này ta và họ cần nhau

(Không nhớ nổi năm nào nhưng chắc chắc trước 2009)

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

MỖI NỐT THƠ MỘT CHẤM LỆ SONG HÀNH




Mỗi nốt thơ một giọt lệ đi kèm
Sũng ướt trần gian rờm đôi mí phủ
Hoặc khô khốc tiếng khan bốc hơi cạn kiệt
Mỗi nốt thơ một giọt lệ song hành

Cug thơ giòn tí tách tiếng ngân
Giọt hạnh phúc rưng rưng đáy mắt
Cung thơ nấc chông chênh trong trời đất
Nhạt nhoà tan trên môi chát nẻ căng

Cung thơ vương trong gió một thoáng trầm
Là lúc lệ âm ỉ dâng sóng lại
Cung thơ xáo nhịp đi, tim đập dại
Là lệ lên chầm chậm đến không ngờ

Cung thơ lạnh, điều này không thể thật
Vệt tình đời  chẳng  biến giữa hư không
Mỗi giọt thơ một cung lệ âm trầm
Mệnh chữ mỗi sắc phiêu nguồn cơn đều thăm thẳm

Mỗi nốt thơ một chấm lệ song hành
Từ tâm mà ra, lại về tâm mà náu
Gieo một nốt, biết vì tâm một nốt
Tâm ta dâng, tâm người nhận mà chung

Mỗi giọt thơ một sắc lệ lung linh
Mưa với nắng đời này không thể dứt
Cầu vồng ấy hoá áo thơ mỏng mảnh
Ấm bút gieo giọt tâm ẩn đáy vần