Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

BỮA SÁNG KHÓ KHĂN





Cần một người bên cạnh
Cần cực kỳ
Chỉ để nói rằng ăn hết bữa sáng đi
Đừng phụ thuộc thói quen sớm muộn


Cần một người nhẹ nhàng hoặc căng thẳng
Nhìn vào bữa sáng khó ăn
Và nói rằng mọi điều rồi sẽ
Trôi qua, xong cả, trên đời

Rồi lại thấy chả cần
Rồi lại cần 
Bực thế
Nhắc nhủ thôi
Thật khẽ
Rằng tinh mơ chẳng nên mỏi thế 
Đừng chênh vênh chỉ vì ý nghĩ đầu tiên 
Khác mình đến mức
Suýt đi lạc trên đường quen
Suýt đánh mất tên
Gọi luôn mình là đứa luyên thuyên
Giỏi hắt hủi mình hơn là tự tin, thấu hiểu 

Cần một người ở cạnh
Để cùng đi qua bữa sáng khác giờ
Để cùng nghĩ rằng cuộc sống là thơ
Dẫu sáng nay, hôm qua, hôm trước nữa chả nên thơ cho lắm

Và chợt nghĩ có thể mình, có thể
Đang được tiêm vac xin
Trải thật đủ liều
Sốt tạm
Để rồi đứng được và đi
Khi mai này gặp cơn đại dịch
Xảy ra giữa cuộc đời mình thực

Trận sốt này
Bữa sáng này
Rồi sẽ gói được qua
Rồi chả còn phải ai nhắc cả
Không lệ thuộc gì thói quen vất vả
Từng cọng bánh nhẹ nhàng hoà vào bản thể

Rảnh rang

Thứ Tư, ngày 09 tháng 4 năm 2014

KHÚC MÙA TRÔI



Chẳng gọi cuối xuân là đầu hạ
Sợ nhanh chín một cánh phượng hồng
Thôi không vội nữa, không dám vội
Từ từ mà trải những chênh chông

Thôi xuân cứ chậm như gót hạ
Thôi ngày cứ đủ sáng trưa chiều
Thôi mình chớ vội, đừng hư mộng
Đời không lặp lại, chảy thong dong

Ước là ước tẹo phút mênh mông
Chứ sau đào thắm lại phượng hồng
Rồi sen thu chớm hường môi mắt
Rồi lại lửa bàng cháy trọn đông

Vừa sống vừa chiêm ngưỡng đợi trông
Vừa thương yêu lẫn mệt giữa lòng
Vừa mong ngày cạn, vừa đừng cạn
Những mùa không tuổi chẳng hư không

P/s: Ngủ suốt ngày nghỉ lễ, dậy thấy đầu hết đau, chả bận bịu gì dòng đời nặng nhẹ. Chả biết chỉ là cảm giác thoáng lúc đây hay thực ra đời luôn là thế  :) :D :)
Chắc đời luôn thế. Đi đâu mà phải vội vàng, phải ước gấp ước vội cho cực thân. Vừa sống vừa chiêm ngưỡng... Mặc kệ những ngày trước mặt lắm âu lo...

Thứ Ba, ngày 01 tháng 4 năm 2014

CHẲNG BIẾT LÀ GÌ NỮA




Đôi lúc hồn giàn giụa
Mà mắt cười khô cong
Đôi lúc tim đã vỡ
Mà miệng nói thong dong

Đôi lúc không hiểu nữa
Mình còn phải mình không
Đau mà không hét được
Nhức mà đứng thẳng đầu

Đôi lúc không dành được
Một con đường cho mình
Bởi chẳng còn lối nữa
Thế giới gào lặng thinh

Niềm tin vừa bỏng cháy
Đã chơ vơ mất rồi
Không còn nơi đặt nữa
Nửa trời thành đơn côi

Im lặng để được thật
Tự đau và khóc thôi
Để không còn ai nữa
Lời qua lại dối lời

Để làm gì chả biết
Mà cứ đau lặng đau
Mà cứ nhức bỏng nhức
Nào biết thành gì đâu

Đôi lúc hồn giàn giụa
Mà mắt cười hư không
Đôi lúc tim đã vỡ
Miệng chẳng nỡ buốt lòng...



Thứ Năm, ngày 06 tháng 3 năm 2014

XA NGƯỜI EM VỀ LẠI VƯỜN XƯA...

Xứ này vắng vẻ. Vẫn thích về. Nơi vắng là nơi êm dịu. 

Những khi sợ ồn ào, muốn về đây để lòng mình dần về trật tự, hồi vãn niềm tin...

Những khi chông chênh, về đây để nước mắt thoải mái rưng rưng, thả cửa rơi tủm tum giọt lớn giọt bé không ngại ngần...

Những khi muốn co nhỏ mình vào cái kén mà không kín mít đến lạnh lẽo vì xa ánh sáng Mặt Trời, lại về đây...

Ngồi đây, trên thân gỗ trong khu vườn cũ bình yên. Không chỉ có gió nhẹ, cỏ mềm, lá khô mấy mùa ru gót qua mà cả mênh mang êm dịu lắng về...

Người ở như xa lắm, ngoài khu vườn, ngoài trái tim, ngoài thế giới này dù vẫn trong nỗi nhớ quán tính... Khi về đây... Vườn cũ...

Trong những mùa ồn ã, tìm về lặng lẽ. Như trong truyện ta đọc xưa, đêm trắng mặc váy nhung đen huyền và trong đêm đen sẽ một chiếc khăn san trùm ngà trắng... Để bình yên, để không tan biến mất, để không đơn độc, tìm trôi giữa quá khứ, hiện tại, giữa lắng đọng ngọc châu và sinh sôi nao nức. Mai sớm lại mở ra một tinh khôi mới hiền hoà...

Thứ Hai, ngày 07 tháng 10 năm 2013

NHỚ MỘT THOÁNG HƯƠNG BAY



Ngày ấy ta xúc động không thốt được thành lời khi người ấy bỗng nhắc:
- Em đừng để mình chao chát đi vì những muộn phiền, oan ức và mất mát không có thực hay không đáng để tâm. Em giờ hình như khác em hai năm trước lắm đấy.

Thỉnh thoảng người cứ như vậy, từ những khoảng lặng im bật dậy nhắc ta điều gì đó mà ta không còn tỉnh táo, đơn giản, để nhớ ra.

Ngày ấy ta chợt nhận ra người thật lặng thầm, thật quan tâm và đáng để học hỏi. Rồi ta học được nhiều điều trong những tháng ngày giao du, chia sẻ, thân quý nhau. Rồi mất nhau, có lẽ là cuộc đời này sẽ mất hẳn nhau bởi dù tinh tế, dù đằm tính cỡ nào, chiều quý nhau cỡ nào thì vẫn cứ còn đó những thói nhạy cảm quá đà của cả hai bên và khi đã lâm sự thì những sai lầm hành vi không còn vượt qua được nữa cũng có thể lắm chứ. Ít nhất là giờ ta chưa thể vượt qua chút nào. Hơn cả giận, hơn cả tự ái, hơn cả đau đớn, là một nỗi buồn khi nhớ tên nhau.

Nhưng những gì đẹp đẽ, những gì êm đềm nhất, những điều đã nhận được, học được trong đoạn đời ấy chả bao giờ quên và vẫn còn thường xuyên có ích cho cuộc đời ta, thậm chí đã là thói quen, là dấu hằn lối sống. Vì thế không quên người của những tháng năm đã qua. Và vì thế, hay rưng rưng hoặc òa ra khi chợt chạm vào, chợt được biết người cũng nhớ về ta như vậy.

Một kẻ không có thói quen hối tiếc nhưng lòng vẫn xót xa đau mỗi khi chợt nghĩ ở người vẫn còn vẹn nguyên những điều tốt đẹp mà đáng ra nếu không phải rời xa nhau, ta vẫn được tựa vào, ỷ lại mỗi khi không biết phải ứng xử thế nào giữa thế gian. Có lẽ là ta tiếc. Không phải một bờ vai để vùi mặt vào nhưng là một bóng cây để được tin rằng nếu muốn cứ việc ngửa mặt lên mà hỏi, mà học, mà được chở che mong manh kỳ lạ. Một bóng cây cứ cao bất chấp những so le năm tháng hay rất nhiều khác biệt. Và có lẽ sẽ ngày càng khác biệt nhưng tháng năm, những điều đã có đúng là còn mãi.

Ngay cả việc phân định rạch ròi những tốt đẹp không thể phủ nhận và những sai sót phải trả giá, có thể quên đi mà nhớ cái đẹp cũng là ta học được ở người ấy. Ngay cả khi đã không còn là hiện thực sinh sôi, vẫn còn là cái trong lành để lại làm đẹp ta lên.

Không biết cuộc đời này có nhiều người như vậy cho ta gặp không và nghĩ thế có tham lam quá không. Ừ, tùy duyên.

Sáng nay lại nhớ câu người nhắc và nhẹ nhõm. Mở cửa sổ ra, hít hơi gió trong lành, vọng nhìn về phía từng có một cuộc chia tay, một lời tạm biệt.