Thứ Hai, ngày 27 tháng 6 năm 2016


VÔ ĐỀ ĐÊM 

Ngủ đi đừng bận đêm dài ngắn
Đừng quản nông sâu chuyện lòng người
Đừng cân đừng đếm phần hay dở
Đừng đo sai đúng giữa buồn vui

Ngủ đi đừng dựa mong manh gió
Đừng luỵ nắng mưa quấn kiếp người
Đừng thương mà hoá đau hoá xót
Đừng sợ tin yêu hoá bụi rơi

Đừng ngại chân trần mơ nội cỏ
Đừng run mai sáng tắt nụ cười
Đừng cho thanh tịnh hoen sắc khói
Đừng động giấc này bởi đầy vơi

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 5 năm 2016

KÉN TƠ NGẦN NGẠI




Trong thế giới riêng quá nhiều ngại ngần
Chúng mình hóa tằm đóng kén dại khờ
Kén đặc ken óng vàng tơ
Rút ruột mà bện
Mà che chắn
Mà cách ngăn

Óng vàng lên
Óng vàng lên mà cháy
Thứ tơ vương từ đáy tâm can
Thứ nham thạch trào thả từ cơn cháy
Quấn bỏng rát thân mình

Óng nhói trong cơn cháy
Vì không dễ gì giấu bản năng vàng ấy
Tự óng, tự bền dai, tự dày lên
Không cưỡng nổi
Dẫu trốn ánh mặt trời
Dẫu muốn dừng ngay lại
Thèm ngủ vùi đến bao giờ lửa ngừng chực bùng cháy

Trong trầm luân ngần ngại
Lắm phút ước mình thêm khờ khạo
Ước người bớt khạo khờ
Bớt đi ngăn cách ngại ngần
Òa ra mà thành tơ
Hồn nhiên mà óng
Mà sẻ hơi vàng ấm
Mà kết lụa
Mà phiêu bay trong gió
Như một dải khăn tơ
Phiêu dưới ánh mặt trời
Rồi thanh thản suốt kiếp tằm tơ
Không còn đớn đau chỉ vì ngần ngại nữa.


Thứ Tư, ngày 09 tháng 3 năm 2016

THÁNG BA



Cho những người của tháng Ba

Tháng Ba khe khẽ
Rẽ lối bụi mưa
Nửa đêm về tới
Ngồi tựa bên thềm

Tỉnh mũi rồi mới
Tỉnh mắt ngạc nhiên
Thì ra hoa bưởi
Nở đón từ đêm

Tháng Ba hoa bưởi
Dìu dịu trôi về
Quanh đời dâng gió
Tràn hương đam mê

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 3 năm 2016

TRÀ CÚC CANH KHUYA



P/s: có bao nhiêu ảnh hoa cúc cũng chỉ muốn dành post lúc khuya cho vạn vật, vạn tâm quanh đây được đêm yên bình. Đêm đêm...
Mỗi khuya chiêu một chung trà cúc
Dặn giấc đêm nay chớ đứt ngang
Gà đừng thảng thốt gieo canh sớm
Bến đợi đò sang nhớ khẽ khàng
Từng khuya thả một manh tơ khói
Trà cúc nâng ngân một nốt hiền
Từ trong thiên hạ đừng gì vội
Gõ cửa ngày sang nhớ tránh phiền
Rót vào đêm thẳm một khúc phiêu
Trà cúc canh khuya chẳng cầu nhiều
Khắc này sương khói trong trời đất
Nhè nhẹ hoà nương lối hương yêu

LỐI CỎ HOA



Hành trình mỗi sớm mai chỉ gồm những niềm vui
Nên đêm xuống thầm trải lòng gom lại
Gỡ bỏ kim cỏ may đâm chéo áo
Nơi mong manh mai vén gột mi trầm
Đêm xuống rồi vai thả những long đong
Nuôi triền mộng trổ một mùa hoa ấm
Nhặt tha thiết tích vào nơi tim đựng
Sáng mai gieo từng hạt nhỏ giữa đời
Cứ đêm đêm và cứ ngày ngày
Gom mà nhớ, mà gieo trồng vui sướng
Đã định thế thì đường dài cứ bước
Chẳng nản lòng dù ai thử làm đau
Đêm xuống rồi mai sáng tới rất mau
Rất hồi hộp phút rạng ngời nắng gọi
Hành trình tiếp một khúc vui mình trải
Rồi đêm về lại êm ái chắt chiu