Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

ĐÔI PHÚT ĐỦ ÊM TRỌN BỐN MÙA


Đôi phút nhẹ tênh như vừa mới Gột sang vai khác nợ phong trần Như vừa êm ấm trong tin cẩn
Rằng năm nào cũng bốn mùa xuân
Đôi phút hồn như không nặng nhẹ Chỉ thong dong thế dọc đường trần Cỏ hoa xanh cả, tươi thắm cả Mùa xưa sau chỉ một màu xuân

Đôi phút nghĩ hay mình mãn tính
Lạc quan hóa chứng khạo khờ vui Chợt bàn tay nắm như thể nắm Đóa bình an gửi, nhận, trao người

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

THẦM THÌ NÂNG MỘT CHỮ TÂM



Trần gian vốn không chật, rộng
Mà đôi khi lạnh căm căm
Ngay giữa chốn đông len lấn
Những chữ "tôi" nở lồng phồng

Trần gian vốn không ngột ngạt
Mà đôi khi nực giữa lòng
Chỉ bởi thở mà ồn thế
Lấn len những giọng vống vồng

Ôi có đôi khi lặng lẽ
Chả biết phải trái sao đành
Mà thôi trập trùng dâu bể
Giữa vừa đủ đã mong manh

Trần gian lúc soi mình lại
Chữ Tôi nhẹ tựa tơ hồng
Lặn trong thầm thì tri kỷ
Nghiêng lòng trao một nét Tâm

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

RẰM CẠN NGÀY RỒI CÕI NÀO CŨNG NGHỈ NGƠI :P



Rằm cạn ngày rồi
Tạm ngưng cầu xin đi
Phật nghe nhân gian suốt mùa nay cũng đà cần nghỉ

Xá vơi những hư không
Lấy chỗ cho ào về muôn hay dở mới
Đời vẫn những mặt người khó đổi
Phật ngơi tai rồi lại sẽ tràn tai

Rằm cạn ngày rồi thôi mình khép đôi mi
Trong thanh thản đã vơi mùa khó cũ
Mai cũng dễ thôi mà
Mọi điều hầu y  cũ
Lại rong ruổi lao xao vui sướng lẫn âu lo

Phật cũng lặng lẽ rồi
Mình khép ngày thôi
Rằm đã cạn mùa
Cõi nào cũng bình an tạm nghỉ

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

KHÚC MÂY CHIỀU


"Đã một lần lỡ chạm tới chân mây
Đôi con mắt không còn thu về được
Cứ chiều xuống lại trầm mấy bậc
Lại biết đã từng chạm một cung mây"


Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

TRÍCH VỀ NỖI NHỚ


"Nếu em nhớ, em đừng chống lại cảm giác ấy.
Một là nếu anh được em nhớ anh rất đón đợi và hạnh phúc.
Hai là nếu em đi đến tận cùng nỗi nhớ, em vừa đạt tới điều gì đó đẹp đẽ, vừa không mệt mỏi vì cản trở nó khi nó mạnh hơn cả em.
Khó chịu nổi  quá thì cứ nói ra"

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

EM TRỞ VỀ EM ĐỢI GIỮA CHIỀU ĐÂY





P/S: Trở lại ký túc xá B4 trường Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội một chiều tháng 3.2013

Em trở về năm tháng ta qua
Tường vôi nắng, cánh cửa lòng hé mở
Cười nắc nẻ và giọt buồn son trẻ
Quyện màu mây vương mắt khói vơi đầy

Em trở về năm tháng ấy mê say
Ngọn cỏ cháy góc sân trăng rạo rực
B4 lặng giữa đời trôi nao nức
Giữ giùm ta hơi thở ấm giao mùa

Em trở về, em đợi giữa chiều đây
Rêu một vệt đã trổ mùa nhung gấm
Nắng một sợi vắt ngang trời hồng óng
Em đợi chiều, em đợi một bàn tay...