1.Tháng Hai rét lộc. Mưa và gió gào xé đưa rét lộc về.
Trong di động tràn ngập tin nhắn ra đường trời mưa nhớ đội mũ và trùm áo mưa vì mưa hôm nay có thể là mưa axit do ảnh hưởng của phóng xạ từ Nhật. Chả tin là bao nhưng dĩ nhiên ra đường trời mưa gió tơi bời lá hoa thế này thì hâm à mà đi trần.
Lao lên bệnh viện, nhận ra mình cần bình tĩnh hơn, đây không phải sóng thần ụp vào. Đơn giản hơn nhiều: gió mưa vần vũ làm người ta kinh khiếp về những bất yên của đời này đang lan tràn khắp nơi và lòng mình đang cháy vì âu lo...
2.
Tinh mơ, bạn bày tỏ nỗi bực thay cho mình vì nghe tin mình bị nói xấu suốt mấy năm.
Bạn à, giờ bạn mới nghe thì bạn bực là phải, mình bực xong rồi, xong lâu rồi và mọi sự cũng chỉ còn trên miệng kẻ nói xấu. Cả những làn sóng tò mò khi nghe tin hot cũng đã chán trào dâng vì nguồn năng lượng môi mép ấy không đủ biến nó thành sóng thần. Nói thế có làm mình xấu đi được đâu. Thông cảm đi, vì họ vẫn còn chưa có được cái họ muốn có bằng cách nói xấu mình thôi.
Vì sao mình không phản ứng để biện minh ư? Ừ, tin đồn là thứ cối xay gió, mình đâu phải Đông ki sốt mà đánh nhau chả vì đâu. Mình không tiếp thêm "nhiệt huyết" cho họ chế sôi, chế nổi hơn những chuyện thiên đường khiêu vũ với địa ngục mà họ muốn có thêm chi tiết để chứng tỏ, chứng minh không cho mình, không cho chính họ (vì họ quá hiểu) mà cho đại chúng. Mình không cho được, không nhường được cái họ muốn có vì mình không muốn có và chả có. Mình không bỏ đi và cũng không biết phải nói gì vì mình không từng ở trong chuyện họ vẽ vời và cũng chả liên quan gì.
Mình quen với việc cứ để yên rồi sóng thần hay bão cũng dần lặng khi nó hả cơn. Logic cuộc sống giản dị sẽ còn nguyên mà. Ôi dào.
3.
Những thương cảm dành cho cụ Rùa hình như đã xẹp nhiều trên báo chí trong nước và truyền thông quốc tế vì người ta hướng về Nhật Bản.
Người ta tràn xúc cảm, người ta hành động. Trái tim bung xoã những năng lượng yêu thương có đích hướng tới xứng đáng.
Người ta nhột, người ta nhắc tới những yêu thương cần tỏ ngay khi chưa muộn, những tha thứ cần thực hành ngay khi còn có thể là thông điệp của an hoà.
Mình cũng đớn đau trong lòng vì mình mang ở đó một nỗi buồn hay nỗi xót xa nào đó về ai đó đã làm mình tổn thương quá đỗi. Mình muốn thứ tha như từng học được ở nhau, mình muốn gửi thông điệp rằng mình không giận, không khinh, không gì theo hướng đó cả, hãy sống như cần sống đẹp đi khi còn có thể. Nhưng mình trân trọng những điều tốt đẹp từng tồn tại tới mức hành vi gửi đi thông điệp cũng phải thực sự xuất phát từ sâu xa tâm mình, tim mình thực sự. Tuy không trống vô cảm, có nhẹ nhõm hơn vì mình hiểu nhưng một năng lượng niềm tin đủ để biết rằng mình có thể thanh thản gửi thông điệp một cách thực sự ý nghĩa thì không đủ.
Trải nghiệm này rất chậm rãi trôi qua con người mình, mình lắng nghe mình để thấy mình muốn gì, có thể làm gì, đáng làm gì... Có lẽ việc đó nhiều ý nghĩa với mình hơn là mình tưởng trước tới nay nên trải nghiệm mới diễn ra theo nhịp của làn nước trôi qua, thấm qua mình như thế.
Mình kiềm chế để không làm hỏng tiết tấu ấy. Nó là tiết tấu đặc biệt, chưa từng có với mình - kẻ vừa sống vừa chiêm ngưỡng đời này. Mình kiềm chế để không chết chìm trong nỗi khát khao viết hết nó ra tới tận cùng. Mình sợ nó qua đi vì không biết sau nó là gì, vầng sáng rực bình minh hay ánh chiều trầm dịu, hay lại là trống rỗng mà đặc quánh của bóng đêm. Mình lại cũng chả muốn còn nó nữa vì chịu đựng những đỉnh đáy của xúc cảm, dù dạng gì, cũng là trải nghiệm mình không ham muốn, dẫu biết nhờ nó mình sẽ hiểu mình hơn và chín hơn.
Dẫu sao mình cũng muốn những thứ tha cho đời này trọn nhịp hiền hoà. Buông bỏ là khó nhưng tự làm được. Thứ tha từ sâu thẳm cho cả những điều còn ý nghĩa hay chẳng còn để làm gì hoá ra như khát vọng vời vợi, đòi hỏi sự thật tâm từ mọi phía.
Có nghe thấu chăng!