
Ở nơi vắng vẻ thật là dễ chịu.
Thí dụ Hà Nội vắng hoe trong những ngày nghỉ lễ này. Người nào gặp nhau cũng hể hả vì Hà Nội vắng. Đến mấy bà bán hàng ở chợ bị ế queo cũng hớn hở vì không gian phố nhẹ nhõm mấy phần. Ai cũng xênh xang hơn khi tạm thời sống cảm giác bớt phần chen chúc từ thể xác đến tâm hồn.
Lên mạng, bà con đi chơi đâu hết, blog ế chỏng. Vẫn khoái. Blog mình càng ế vì thời gian này có xu hướng muốn lặng im, im lặng, thở nhẹ, cười khe khẽ... Hì. Lười rong ruổi cả ngoài đời lẫn trên này. Thế là có được một không gian vắng, văng vắng. Thấy đời dễ chịu, dễ chịu. Viết gì thì viết. Dẫu biết chơi blog mà thế thì dở hơi nhưng mà lại khoái. Cứ đọc đi, nếu tiện thì sẻ chia, không thì cứ thế nhé bạn bè... Mình thích không gian nhẹ nhàng này. Đông đúc, nhiều mà nhạt, chán. Vắng. Thích.
Người đi hết, ta ở lại nơi vắng vẻ. Vui nhẹ nhõm. Bỗng nghe đất trời khe khẽ thở nhịp thiền. Sống một cuộc đời, đâu cần quá nhiều âm thanh, chả cần quá nhiều cọ quẹt. Yêu cái cảm giác này.
Ban nãy khôi phục nếp đi bộ khuya vì thân thể rệu rã quá, đau hết chỗ nọ chỗ kia. Bụng thì học đòi thiên hạ cũng chực xổ ra một rổ. Đi bộ theo cách tích cực hơn. Nghĩ ra động tác đi "chấn động toàn thân". Mỗi bước đi kèm lắc tay, từ gót chân đến đỉnh đầu đều bị vận, vặn. Thậm chí ý nghĩ cũng không có cơ chen lấn. Đếm thử số bước chân mà thấy bị phân tán, bớt hiệu quả tập. Khác hẳn lúc trước vừa đi vừa nghĩ ngợi đủ thứ trên đời, buôn điện thoại í e. Hy vọng với cách mới này sẽ mau mau hồi sức, hồi lực, thoát tình trạng mỏi mê ê ẩm hết ngón nọ đến khúc kia. Và không những lúc tập đầu óc trở nên quang quẻ, vắng vẻ mà để tập kiểu này, khỏi làm thiên hạ trố mắt ngó, mình chọn một ngõ ngoằn nghèo nhỏ xíu trong khu để đi. Hơi hãi vì khuya vắng nhưng lại rất dễ chịu vì chỉ mình ta với ta.